Lời Nguyện Với Sơn Hà

Chương 7



 

Chúng ta không còn trẻ nữa.

 

Cũng không nên tiếp tục tùy hứng nữa.

 

Mỗi người đều phải gánh lấy trách nhiệm của mình.

 

Chỉ khi gánh lên vai, tiếp tục bước đi mới không phụ Ôn Chiêu đang bị mắc kẹt nơi dị quốc.

 

Những năm ấy.

 

Ngự Thư phòng đèn đuốc sáng suốt đêm.

 

Doanh trại ngoài kinh thành cũng đèn đuốc sáng suốt đêm.

 

Ai ai cũng mong.

 

Mong Ôn Chiêu ở Bắc Khương được bình an vô sự.

 

Mong đến ngày quốc lực Đại Chu hùng mạnh, có thể đón Công chúa trở về.

 

Nhưng phụ thân không đợi được đến ngày ấy.

 

Người chinh chiến cả đời.

 

Dâng hiến cả cuộc đời cho giang sơn Đại Chu.

 

Thế rồi vào năm Vĩnh Cơ biết gọi một tiếng “ngoại tổ phụ”.

 

Người mỉm cười nhắm mắt xuôi tay.

 

Phụ thân từng nói:

 

“Đánh trận cả đời, nghe con cháu người khác gọi một tiếng tổ phụ, trong lòng thật sự ngưỡng mộ lắm.”

 

Nhưng ngưỡng mộ thì có ích gì?

 

Biên cương chưa yên.

 

Đất mất chưa thu hồi.

 

Chỉ khi nam nhi nhà họ Thẩm dốc hết sức mình.

 

Thiên hạ bách tính mới có thể sống có nơi nương tựa, già có chỗ dựa vào.

 

Nếu đã như vậy.

 

Không làm tổ phụ cũng chẳng sao.

 

“Sống tiếp.”

 

“Thu hồi đất mất, giải nguy cho giang sơn, đón Công chúa về nhà…”

 

Đó là lời dặn dò cuối cùng của phụ thân dành cho đại ca trước lúc nhắm mắt.

 



 

Năm Cảnh Hòa thứ mười lăm.

 

Hoàng đế Bắc Khương băng hà.

 

Vì e ngại Đại Chu ngày càng cường thịnh, tân đế Bắc Khương đặc biệt hạ lệnh đưa vị Công chúa hòa thân suốt năm năm trở về cố quốc.

 

Chỉ mong hai nước giao hảo.

 

Biến trăm năm binh đao thành tình hữu nghị.

 

Ba trăm năm mươi bảy năm.

 

Đại Chu lập quốc đã ba trăm năm mươi bảy năm.

 

Cuộc chiến này cũng đứt quãng kéo dài suốt ba trăm năm mươi bảy năm.

 

Bao nhiêu trung cốt chôn vùi nơi sa trường.

 

Bao nhiêu lão mẫu đến c.h.ế.t vẫn ngóng con trở về.

 

Cuối cùng hôm nay hoà bình cũng đã đến.

 

Triều thần vui mừng.

 

Bách tính vui mừng.

 

Trong điện Kim Loan, càng có không ít đại thần quỳ xuống thỉnh mệnh.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Công bộ xin tu sửa lại phủ Trung Dũng hầu.

 

Lễ bộ xin may gấp giá y cho Công chúa.

 

Khâm Thiên Giám xin chọn ngày lành tháng tốt.

 

Bọn họ muốn Hoàng đế ban hôn.

 

Muốn tổ chức cho Công chúa và vị tướng quân đã lỡ mất năm năm một hôn lễ thật long trọng.

 

Giữa bầu không khí vui mừng ấy.

 

Chỉ có Khương thừa tướng đức cao vọng trọng là cau mày không nói gì.

 

Bởi vùng đất cũ của tiền triều vẫn chưa được thu hồi.

 

Hoàng cung Bắc Khương vẫn được xây dựng vững vàng trên vô số hài cốt của nam nhi Đại Chu.

 

Vị lão thần đã phò tá hai đời đế vương ấy.

 

Lần đầu tiên cúi xuống tấm lưng luôn thẳng tắp của mình.

 

Ông quỳ giữa điện Kim Loan.

 

Giống hệt như năm đó phản đối Công chúa hòa thân.

 

Giờ đây ông cũng phản đối Công chúa gả cho tướng quân.

 

Tin tức truyền đến Từ Ninh cung.

 

Ngay cả Thái hậu đã sớm buông rèm nhiếp chính cũng nổi giận, mắng Hoàng đế hồ đồ.

 

Ôn Duật bất đắc dĩ chỉ đành tạm gác chuyện này lại.

 

Khương Phù lén an ủi ta:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ngày tháng còn dài.”

 

“Chỉ cần Ôn Chiêu trở về, sớm muộn gì nàng ấy cũng sẽ gả cho đại ca ngươi.”

 

Ngày tháng còn dài.

 

Mọi chuyện rồi sẽ có cơ hội lay chuyển.

 

Nhưng tiểu Công chúa của chúng ta…

 

Vĩnh viễn không thể trở về nữa.

 

Ôn Chiêu c.h.ế.t rồi.

 

C.h.ế.t vào năm thứ năm sau khi hòa thân nơi dị quốc.

 

C.h.ế.t trên con đường trở về cố hương.

 

C.h.ế.t vào lúc nàng sắp được đoàn tụ với vị tướng quân mà mình đã chờ đợi suốt bao năm…

 

Không ai biết vì sao nha hoàn đã hầu hạ Công chúa suốt năm năm lại muốn hành thích nàng.

 

Cũng như chẳng ai kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra.

 

Bởi ngay sau đó, nha hoàn ấy đã tự vẫn bên cạnh Công chúa.

 

Mọi thứ diễn ra quá đột ngột.

 

Chỉ có thanh chủy thủ nhuốm m.á.u xuất xứ từ Bắc Khương, đã phơi bày tất cả.

 

Tướng sĩ Đại Chu nổi giận.

 

Kẻ thất phu nổi giận, m.á.u văng năm thước.

 

Bọn họ không nghe bất kỳ lời giải thích nào từ Bắc Khương.

 

Bọn họ đi theo vị tướng quân mình tin tưởng nhất, như phát điên mà công phá Bắc Khương.

 

Trong trận quyết chiến sinh t.ử liên quan đến vận mệnh hai nước ấy.

 

Các tướng sĩ xông pha trận mạc.

 

Gặp người là c.h.é.m.

 

G.i.ế.c mãi.

 

Đánh mãi.

 

Cho đến khi công hãm được vương quốc Bắc Khương, thu hồi toàn bộ vùng đất bị cắt nhượng từ tiền triều.

 

Đại Chu và Bắc Khương giao chiến suốt mấy trăm năm.

 

Trải qua năm đời triều đại.

 

Không biết đã chôn vùi bao nhiêu tính mạng nam nhi.

 

Cuộc chiến kéo dài ba trăm năm mươi bảy năm ấy cuối cùng cũng kết thúc.

 

Nó kết thúc vào năm thứ mười lăm Ôn Duật chấp chưởng giang sơn.

 

Kết thúc ở đời thứ năm nhà họ Thẩm trấn thủ biên cương.

 

Cũng kết thúc trên con đường Công chúa Ôn Chiêu trở về quê hương.

 

Giang sơn đã nắm trong tay.

 

Đất mất đã được thu hồi.

 

Những lời thề non trẻ năm nào, rõ ràng đã thực hiện được quá nửa.

 

Thế nhưng…

 

Giống như cô nương tốt đẹp với đôi mắt luôn mang ý cười, trong sáng như nai con ấy sẽ không bao giờ trở lại nữa.

 

Tình cảm tuổi trẻ của tất cả chúng ta.

 

Cũng đã hoàn toàn hao mòn theo năm tháng.

 



 

Năm thứ hai sau khi Ôn Chiêu qua đời.

 

Thái hậu cũng băng hà.

 

Người nữ t.ử xuất thân từ tướng môn nhà họ Thẩm ấy, người từng muốn cầm kiếm trấn thủ biên cương.

 

Mười sáu tuổi là mẫu nghi thiên hạ.

 

Hai mươi sáu tuổi buông rèm nhiếp chính.

 

Từ Tiên đế đến bệ hạ hiện nay.

 

Bà đã canh giữ tòa thâm cung này suốt hai mươi lăm năm chỉ vì muốn dìu dắt ấu đế trưởng thành.

 

Chỉ vì muốn giữ cho giang sơn bình yên vô sự.

 

Cả đời cô tịch ấy, bà không phụ sự gửi gắm của Tiên đế.

 

Không phụ thanh danh trung nghĩa của nhà họ Thẩm.

 

Nhưng bà cũng day dứt.

 

Day dứt vì cả đời cân nhắc lợi hại được mất.

 

Cuối cùng lại chia cắt hai đôi hữu tình.

 

Lại bẻ gãy đôi cánh của một nữ nhi tướng môn.

 

Chính vì day dứt nên bà luôn muốn bù đắp điều gì đó.

 

Ngày lâm chung.

 

Thái hậu nhìn chằm chằm chiếc túi thơm cũ bên hông Ôn Duật.

 

Rồi yếu ớt cười.

 

“Khương Phù là một cô nương tốt.”

 

“Đón con bé vào cung đi.”