Lời Nguyện Với Sơn Hà

Chương 8



 

Năm mười ba tuổi.

 

Khương Phù chỉ nhìn một lần đã đem lòng yêu vị Hoàng đế ca ca giúp mình nhặt con diều.

 

Chỉ vì một lần rung động của thiếu nữ.

 

Trong lòng nàng từ đó không còn chỗ cho bất kỳ ai khác.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Cứ thế kéo dài, kéo dài mãi.

 

Đến mức trở thành một lão cô nương.

 

Thế nhưng vị đế vương mới mười bảy tuổi năm ấy.

 

Há lại không thích cô nương rực rỡ như ánh mặt trời kia?

 

Chiếc túi thơm cũ hắn luôn mang theo bên người chính là do Khương Phù thêu năm mười ba tuổi.

 

Ta vẫn nhớ.

 

Trong ngự uyển bóng cây lưa thưa.

 

Hoa quế bay đầy trời.

 

Nhìn Ôn Chiêu theo ma ma học thêu túi thơm.

 

Khương Phù nhất quyết đòi học theo.

 

Kết quả thêu ra một chiếc túi vừa xấu vừa vụng.

 

Nàng tâm cao khí ngạo.

 

Không chịu nổi việc bị chúng ta cười nhạo.

 

Liền ném mạnh chiếc túi thơm xấu xí ấy ra ngoài cửa sổ.

 

Vòng đi vòng lại.

 

Mối tình tuổi trẻ không thể viên mãn ấy lại được chính người trong lòng cẩn thận nhặt lên.

 

Từ thiếu niên đến tận hôm nay.

 

Hắn vẫn luôn giữ gìn nó.

 

Tình cảm là thật.

 

Rung động cũng là thật.

 

Nhưng…

 

Nhưng…

 

Ngoài điện tuyết lớn phủ kín trời.

 

Ôn Duật quỳ dưới đất, sống lưng cứng đờ.

 

Nỗi bi thương trong mắt ngày càng đậm.

 

“Mẫu hậu.”

 

“Không quay lại được nữa rồi…”

 

Không quay lại được..

 

Bốn chữ đơn giản ấy chính là kết cục cuối cùng của tất cả chúng ta.

 

Bởi vì Ôn Chiêu đã c.h.ế.t.

 

Giữa hắn và Khương Phù cũng chỉ còn lại tình cảm đã bỏ lỡ và một trái tim tan nát.

 

Dẫu còn cơ hội, có nhặt lên, vá lại từng chút một.

 

Chân tâm cũng đã biến thành lòng đề phòng.

 

Bắc Khương đã diệt.

 

Đất mất đã thu hồi.

 

Nhưng thanh chủy thủ nhuốm đầy m.á.u của Ôn Chiêu lại trở thành một cái gai trong lòng đế vương.

 

Đó là khúc mắc.

 

Là khúc mắc mà bao nhiêu sự tác thành cũng không thể hóa giải.

 

Cả đời này.

 

Hắn càng không buông được Khương Phù bao nhiêu.

 

Thì càng hận chính mình bấy nhiêu.

 

Hắn càng nhớ Ôn Chiêu bao nhiêu.

 

Thì càng hận Khương thừa tướng, người đã vì giang sơn Đại Chu mà lao tâm khổ tứ bấy nhiêu.

 

Bởi vì thanh chủy thủ thu được từ Bắc Khương kia lại xuất phát từ phủ thừa tướng.

 

Bởi vì nha hoàn hành thích Ôn Chiêu chính là người được Khương thừa tướng đích thân tuyển chọn kỹ càng.

 



 

Khương thừa tướng bị hạ ngục vào năm thứ mười chín niên hiệu Cảnh Hòa.

 

Mưa gió triều đình lại nổi lên.

 

Trăm quan đều thấp thỏm bất an.

 

Mọi biến cố đều bắt nguồn từ một vụ án mạng.

 

Mấy công t.ử thế gia mặc gấm vóc hoa lệ cưỡi ngựa phóng như bay giữa kinh thành.

 

Ngựa hoảng loạn hất tung sạp rau ven đường, giẫm c.h.ế.t một lão phụ làm nông ngay tại chỗ.

 

Tin tức truyền đến triều đình, Ôn Duật nổi trận lôi đình.

 

Hắn đ.á.n.h gãy chân đám hoàn khố ấy, đồng thời truy cứu tội lỗi của phụ thân chúng.

 

Mọi chuyện vốn nên kết thúc tại đó.

 

Thế nhưng Ôn Duật lại lấy việc này làm cái cớ, bắt đầu thanh tra toàn diện triều đình và các thế gia.

 

Mười chín năm đăng cơ.

 

Hắn không còn là vị tiểu Hoàng đế cần quần thần che chở năm xưa nữa.

 

Trong cuộc chỉnh đốn triều cương quy mô lớn ấy.

 

Những kẻ tham ô hủ bại, cưỡng chiếm ruộng đất, người thì bị tịch biên gia sản c.h.é.m đầu, người thì bị cách chức lưu đày.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khương thừa tướng cả đời đức cao vọng trọng, môn sinh khắp thiên hạ…

 

Trong số những đại thần được ông đề bạt, cũng có người liên lụy vào đó.

 

Vốn dĩ đây là chuyện không thể tránh khỏi.

 

Nhưng chẳng ai ngờ.

 

Khương thừa tướng, người đứng đầu bá quan lại bị tống giam vì tội quản giáo không nghiêm và bao che.

 

Khương thừa tướng gặp nạn.

 

Triều đình chấn động.

 

Môn sinh quỳ đầy điện liên tục cầu tình.

 

Khương thừa tướng là ai?

 

Là trụ cột của Đại Chu được cả triều đình kính trọng.

 

Là bậc tông sư đào tạo vô số nhân tài.

 

Là trọng thần phò tá hai đời quân vương, được đặc ân thấy Tam công cũng không cần hành lễ.

 

Khương thừa tướng bị trị tội.

 

Biết bao oan uổng?

 

Nhưng ta biết, Ôn Duật sẽ không dừng lại.

 

Không có vụ án này rồi cũng sẽ có vụ án khác.

 

Năm nay Khương thừa tướng không vào ngục.

 

Năm sau cũng sẽ vào ngục.

 

Ai bảo ông sai người g.i.ế.c c.h.ế.t Công chúa hòa thân.

 

G.i.ế.c c.h.ế.t Ôn Chiêu, người vốn sắp được trở về quê hương.

 

“Ông ta tính rất chuẩn.”

 

“Chỉ khi Ôn Chiêu c.h.ế.t trên đường trở về, thiên t.ử mới nổi giận, tướng quân mới liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c, tướng sĩ Đại Chu mới dốc toàn lực đ.á.n.h một trận.”

 

“Nhưng Uyển Từ… Ôn Chiêu có tội gì chứ?”

 

“Muội muội của trẫm có tội gì chứ…”

 

Trong điện Cần Chính không thắp đèn.

 

Dưới ánh trăng lờ mờ hắt qua cửa sổ, ta chỉ có thể nhìn thấy đại khái vẻ mặt của Ôn Duật.

 

Phẫn nộ.

 

Mờ mịt.

 

Cùng một nỗi bi thương khó có thể diễn tả thành lời.

 

Diệt Bắc Khương.

 

Thu hồi đất mất.

 

Đó chưa từng là tham vọng của riêng một vị đế vương.

 

Đó là tâm nguyện của các đời tiên đế kể từ ngày Đại Chu khai quốc.

 

Là sứ mệnh mà Khương thừa tướng, với thân phận trọng thần phụ chính, nhất định phải hoàn thành.

 

Ông đã hoàn thành sứ mệnh.

 

Nhưng lại g.i.ế.c c.h.ế.t Ôn Chiêu vô tội.

 

“Đây là nợ m.á.u.”

 

“Hắn phải trả giá!”

 

“Nếu vậy bệ hạ muốn Khương thừa tướng trả thế nào?”

 

“Dùng mạng của ông ấy đổi mạng Công chúa sao?”

 

Tim ta đau nhói.

 

Suýt nữa rơi lệ.

 

“Đúng, trẫm muốn…”

 

Ôn Duật đột nhiên nghẹn lại.

 

Hắn không nói tiếp được nữa.

 

Thật sự không nói tiếp được nữa.

 

Khương thừa tướng bị giam.

 

Hắn nào có dễ chịu gì?

 

Khương thừa tướng ở trong lao bao lâu, Ôn Duật tự nhốt mình trong điện bấy lâu.

 

Đó là hung thủ hại c.h.ế.t Ôn Chiêu.

 

Nhưng cũng là người đã dạy hắn trị quốc làm vua.

 

Ngoài việc nhốt người trong lao ngục.

 

Hắn còn có thể làm gì?

 

Chẳng lẽ thật sự c.h.é.m đầu ông ấy sao?

 

Rất lâu sau, ta khẽ bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của hắn.

 

Động tác xa cách mà chua xót.

 

“Trước khi Ôn Chiêu đi Bắc Khương, nàng từng nói…”

 

“Thế hệ chúng ta chịu thiệt thòi một chút cũng không sao.”

 

“Chỉ cần đời sau không phải lặp lại số phận của chúng ta…”

 

Lúc Thái hậu còn sống.

 

Bà luôn chê ta không nên thân, phạt ta ở trong điện chép kinh Phật.

 

Ngày ấy, ta vẫn cho rằng trách nhiệm của Hoàng hậu là quản lý hậu cung.

 

Là nối dõi tông đường.

 

Là làm một người thê t.ử hiền lương.