Lời Tình Không Quay Lại

Chương 9



Hồng Nhụy và Kỷ La hay trêu chọc hắn.

Hắn cũng nghiêm túc bói cho hai người ấy.

Ta lắc đầu, nói:

“Ngươi đâu có ngốc.”

Đôi mắt hắn như ánh sao tắt lịm bỗng bừng sáng.

Hắn nói:

“Nàng không chọn ta, ta cũng chẳng thấy quá buồn.”

Rồi gật gù quả quyết:

“Thật đó.”“Ta sẽ không ép nàng.”“Nhưng… nàng có thể đợi một chút không? Đợi ta trở nên tốt hơn, rồi hãy nhìn lại ta.”

Ta khẽ sững người.

Nhớ lại ngoài mấy hôm đầu bị hắn gọi là “nương tử” khiến ta khiếp vía, hắn dường như… cũng chẳng có gì không tốt cả.

Nhưng ta vẫn bước xuống xe.

Đi trên phố đông, cuối cùng mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Vì sao… nhất định phải chọn ai đó?

Ba năm làm thê tử của Triệu Lẫm đã khiến ta e ngại hôn nhân.

Sợ ban đầu ngập tràn hân hoan, về sau chỉ toàn trách móc và mệt mỏi.

Sợ người kề gối sớm tối, một sáng thức dậy đã trở thành kẻ xa lạ.

Sợ ngay từ đầu đã nhìn lầm người, mọi tủi khổ chỉ có thể nuốt ngược vào lòng.

Giống như những khách nhân đến Bình Xuân phường.

Không thiếu những quan viên nho nhã, có vợ hiền nơi khuê phòng, đức hạnh đủ đầy.

Nhưng sau lưng, họ lại đem hết thói trụy lạc, độc ác trút lên thân kỹ nữ.

Lần đầu gặp Kỷ La, nàng bị roi quất máu mủ đầm đìa, vết sáp nến loét mưng mủ, khắp người không còn chỗ lành lặn.

Còn Hồng Nhụy, từng bị một thư sinh nghèo miệng lưỡi khéo léo lừa hết bạc chuộc thân.

Sau khi hắn đỗ đạt, cưới vợ hiền, quay lại phường trêu hoa ghẹo nguyệt, dày vò nàng tới tơi tả.

Còn Triệu Lẫm, hắn từng có trách nhiệm, từng có gánh vác.

Nhưng gánh vác đó, hắn dành cả cho Quân Mi.

Từ Nhược Chước trông rất tốt.

Nhưng ta vẫn… thấy sợ.

Trước khi rời cung, hoàng hậu ban thưởng cho ta vàng bạc làm phí chẩn mạch.

Ôm một đống bạc nặng trĩu, lòng vẫn chưa thấy thật. Phần lớn mang về Bình Xuân phường, trao lại cho Hồng Nhụy và Kỷ La.

Ta nói:“Nếu tìm lại được mấy tỷ muội cũ trong lâu, thay ta gửi lời xin lỗi.”

Dù là chuộc thân hay tự mình mở hoa lâu, cũng đều hơn nhiều so với những tháng ngày sống nhờ dưới mái hiên người khác. Ta lại nhớ đến chuyện xưa. Triệu Lẫm luôn nói thế gian hiểm ác, được sống yên ổn ở Tiểu Mang thôn là phúc lớn nhất đời người.

Thế nhưng rời khỏi Tiểu Mang thôn mới hiểu, dù có dược đường đen lòng tính toán, nhưng cũng có tiếng cười vui nhộn trong Bình Xuân phường. Tỷ muội nơi đó, ai cũng là người tốt. Chỉ là số phận quá khắc nghiệt. Ta từng vì lòng trắc ẩn ấy mà thấy xấu hổ. Hồng Nhụy từng cười nghiêng ngả, mắng ta là “tâm Bồ Tát”. Rõ ràng bản thân còn chưa chắc có cơm ăn, vậy mà còn lo cho bọn họ với những vết thương chẳng thể thốt nên lời, phải ngậm đắng cười duyên mà bán thân qua ngày.

Giờ đây, Hồng Nhụy lâu ngày không gặp, đón lấy hòm bạc không chút khách khí. Dứt khoát nói:“Thế là hai bên coi như xong, sau này ngươi không cần đến nữa.”

Thái độ đuổi người rất kiên quyết, gương mặt lạnh lẽo mà ta chưa từng thấy. Kỷ La đứng bên, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng quay mặt đi. Ta sững người. Giẫm lên lớp lá khô trong vũng bùn loang lổ, rời khỏi Bình Xuân phường.

Có lẽ vì đã nghèo quen, nên khi cầm quá nhiều bạc, ta lại cảm thấy bất an. Hoàng hậu nương nương thật rộng rãi. Sau khi chia cho Bình Xuân phường, vẫn còn giữ một trăm lượng bạc lớn trong người. Ngày nào cũng lo bị trộm mất, ban đêm phải dậy ba lượt để kiểm tra, đến giấc ngủ cũng chẳng yên.