Tên ngốc này, ngay cả nói dối cũng đầy sơ hở, bảo sao không kiếm được tiền.
Từ Nhược Chước lắc đầu, quả quyết:
“Không thể nào, nàng chỉ có một mối nhân duyên, chính là ta.”
Từ hôm đó, hắn ngày ngày lui tới Bình Xuân phường.
Từ khi tuyết phủ Nam Sơn, đến khi cá chép vượt băng mà nhảy, xuân ý bắt đầu len qua kẽ đất mà lên.
Tại bờ đê liễu ngoài thành.
Ta nói với hắn:
“Xuân đã đến rồi, đợi gió nổi, ngươi hãy bói lại một quẻ, đừng đến tìm ta nữa.”
Từ Nhược Chước tung đồng tiền trong tay, không đáp.
Một giọng nói quen thuộc vang lên:
“A Liên!”
Là Triệu Lẫm.
Chàng xông tới, nắm chặt cổ tay ta, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát.
Ánh mắt vừa bi thương vừa phẫn nộ:
“A Liên, nàng lừa ta khổ sở biết bao.”
Triệu Lẫm nói, lòng ta quá độc.
Hắn theo thái tử phi hồi kinh xong liền lập tức phụng chỉ xuất chinh.
Vốn đã quen cuộc sống chinh chiến.
Thế nhưng suốt dọc đường, ăn không ngon, ngủ không yên.
Trong đầu chỉ toàn nghĩ đến ta.
Vừa kết thúc chiến sự, hắn không vào kinh, mà lập tức quay về Tiểu Mang thôn.
Nào ngờ điều hắn nghe được lại là tin ta đã chết.
Chấn động tâm mạch, hắn ngã bệnh.
Vương thẩm không đành lòng, mới nói rõ chân tướng.
Hắn lần theo manh mối xuống phương Nam tìm ta, lòng vòng mấy tháng mà chẳng thấy tung tích.
Nào ngờ vừa trở lại kinh thành, lại gặp được ta.
Hắn gầy đi ít nhiều, giữa chân mày mang theo nét u sầu.
Thấy ta thì vừa mừng vừa giận, mở miệng đã trách móc:
“Tính tình nàng thật chẳng nhỏ chút nào. Lúc ta đi chỉ là có phần lạnh nhạt, vậy mà nàng lại lấy đó làm cớ trả đũa ta thế này?”
“Nàng là thê tử của tướng quân, trong kinh thành có nữ nhân nào lại đòi trượng phu phải khom lưng cúi đầu mới chịu bỏ qua như nàng?”
“Cũng chỉ có ta mới chịu được cái tính đó của nàng thôi.”
Từ Nhược Chước gạt tay hắn ra, nhíu mày nói:
“Ngươi làm nàng đau.”
Triệu Lẫm sững lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía ta:
“Hắn là ai?”
Ta xoa nhẹ cổ tay đau nhức, nghĩ ngợi giây lát.
Trước tiên nói với Từ Nhược Chước:
“Ta đã bảo ngươi tính sai rồi mà. Ta từng gả chồng, không thể làm nương tử của ngươi.”
Sau đó quay sang Triệu Lẫm:
“Ngươi nói đúng, ta tính khí lớn.”
“Phu quân như ngươi, ta không cần nữa.”
Mi mắt Triệu Lẫm khẽ run.
Rồi hắn ngẩng đầu, bật cười khẽ:
“Là do ta quá nuông chiều nàng rồi.”
Trong lời nói xen lẫn thứ lạnh lẽo mà ta chưa từng thấy.
Triệu Lẫm cho người điều tra sạch sẽ mọi hành tung của ta ở kinh thành.
Đêm ấy, hắn đến Bình Xuân phường.
Chỉ đích danh gọi Hồng Nhụy, bắt nàng hát suốt đêm, không cho uống nước.
Hôm sau lại gọi Kỷ La, bắt nàng đàn cả tối, không được nghỉ.
Ta vừa sắc thang bán hạ nhuận họng, vừa bôi thuốc cho bàn tay sưng đỏ của Kỷ La.
Hồng Nhụy khàn giọng nói:
“Vị quý nhân này, chẳng biết đang phát điên vì chuyện gì.”
Ta cảm thấy vô cùng áy náy.
Hồi đó, Hồng Nhụy vì cảm kích ta chữa bệnh cho Kỷ La, từng đứng suốt một ngày trước hiệu thuốc giúp ta đòi lại tiền công bảy ngày.
Trong Bình Xuân phường, ta thân thiết nhất với hai người họ.
Hành động của Triệu Lẫm rõ ràng là nhằm vào ta.
Khi ta đến phòng riêng tìm hắn, hắn đang ngồi ngay ngắn trên ghế.
Ta hỏi:
“Rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Hắn bình thản nhấp ngụm trà, điềm nhiên nói:
“A Liên, nàng là thê tử của ta, ngày ngày lui tới Bình Xuân phường dơ bẩn này, lại còn kết giao với kỹ nữ, còn ra thể thống gì nữa?”
“Nàng xuất thân thôn dã, ta nên sớm dạy nàng quy củ kinh thành mới phải.”
Ta đè nén cơn giận trong lòng.
Lạnh lùng hỏi:
“Ai là thê tử của ngươi?”
“Triệu Lẫm, ngươi từng lập hôn thư với ta chưa?”
Sắc mặt hắn thoáng qua vẻ hoảng hốt.