Lời Tình Không Quay Lại

Chương 8



Hoàng hậu cười nói:

“Hôm nay đúng là song hỷ lâm môn.”

Lại giới thiệu:

“Đây là ý trung nhân của đệ đệ thần thiếp.”

Triệu Lẫm theo sát sau lưng hoàng thượng.

Vừa nhìn thấy ta, liền sững sờ:

“A Liên!”

Dáng vẻ thất thố của hắn khiến cả điện lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Cuối cùng, chỉ còn tiếng cười gượng của hoàng thượng:

“Ha… ha…”

Ngài lúng túng một hồi, rồi nói:

“Chưa viết hôn thư à, thế thì dễ rồi.”

“A Liên, hai người này, nàng chọn ai?”

Ta quỳ gối trên nền điện, nghĩ đi nghĩ lại.

Cuối cùng… không chọn ai cả.

Sắc mặt hoàng thượng và hoàng hậu đồng loạt trầm xuống.

Trong điện, bầu không khí yên ắng đến mức khiến người ta rùng mình.

Triệu Lẫm nhích người một bước, cất lời:

“A Liên xuất thân thôn dã, không biết đến thiên uy, là vi thần dạy dỗ không nghiêm, xin Hoàng thượng và nương nương thứ tội.”

Từ Nhược Chước thì nghiêm túc nói:

“Thần thật lòng yêu A Liên, không muốn nàng khó xử.”

Cuối cùng, vì hoàng hậu nương nương long thể không khỏe, nên ta được mời xem mạch, yến điện vội vàng kết thúc.

Trước khi rời khỏi cung, hoàng hậu giữ Từ Nhược Chước lại thì thầm dặn dò suốt một hồi lâu.

Rời đi rồi, hắn cứ ngơ ngẩn mãi không thôi.

Ba người chúng ta cùng rời khỏi cung.

Vừa ra đến cửa, Quân Mi đã bước nhanh tới đón Triệu Lẫm.

“Ca ca Lẫm, hoàng thượng nói thế nào? Có hạ chỉ nghiêm trị tiện nhân đó không?”

Triệu Lẫm trầm mặc.

Có cung nữ tiến đến thì thầm vài câu bên tai nàng.

Sắc mặt nàng lập tức thay đổi.

Chỉ tay vào ta, giận dữ với Triệu Lẫm:

“Vì nàng ta, chàng đến lời hứa với ta cũng nuốt luôn sao?”

Triệu Lẫm nhíu mày, thở dài:

“Quân Mi, hài tử của muội không phải do nàng ấy hại chết. Huống hồ, làm thái tử, tam thê tứ thiếp vốn là chuyện thường. Lúc muội gả cho hắn, muội nên sớm hiểu điều đó.”

“Nói trắng ra, ta chưa từng hứa gì với muội cả. Những năm qua thuận theo ý muội, chỉ là vì báo đáp ân tình của cữu phụ cữu mẫu.”

Nước mắt ngập nơi vành mắt Quân Mi.

“Nhưng chàng rõ ràng từng nói, đời này sẽ không để ta chịu chút ủy khuất nào.”

“Nếu không phải vì chàng lúc ấy chinh chiến sinh tử khó lường, ta cũng chẳng gả cho thái tử.”

Sắc mặt Triệu Lẫm trầm xuống, nghiêm giọng:

“Ngôn từ phải thận trọng!”

Hắn lại khẽ liếc nhìn ta một cái, nhẹ giọng giải thích:

“A Liên, nàng đừng hiểu lầm.”

Giọng Quân Mi trở nên the thé, vỡ vụn:

“Nàng ta chẳng qua là một con nha đầu hèn mọn, vì nàng mà chàng lại đối xử với ta như vậy sao?!”

Không biết từ lúc nào, Từ Nhược Chước vẫn ngồi xổm dưới đất tung đồng tiền đã đứng lên, vỗ vỗ bụi trên áo.

Lắc đầu nhìn Quân Mi:

“Ngươi sắp gặp đại họa rồi đấy.”

Trên xe ngựa, ta và Từ Nhược Chước ngồi đối diện nhau.

Bánh xe lăn qua phiến đá xanh, nghe tiếng đã sắp đến khu náo nhiệt.

Ta phá vỡ sự im lặng:

“Thả ta xuống chỗ này là được rồi.”

Ánh mắt hắn sáng mà phẳng lặng, nét mặt lại thấp thỏm buồn bã.

Hắn hỏi:

“A Liên, có phải nàng thấy ta ngốc nghếch không?”

Tay ta đang vén rèm cửa xe khựng lại.

Lần đầu tiên, ta nghiêm túc nhìn vị thiếu gia thần côn này.

Hắn khẽ nhíu hàng mày tuấn tú, ánh mắt mang theo nỗi buồn khó giấu.

Ta nhớ, mỗi lần hắn đến Bình Xuân phường, đối diện bao mỹ nhân da trắng mũm mĩm hay mảnh mai yểu điệu, hắn chưa từng liếc ngang dòm dọc.

Có người cố tình ném khăn tay về phía hắn.

Hắn không cợt nhả, cũng không khinh miệt.

Chỉ nhặt lên, thành thật trả lại.

Khách khứa trong lầu đều biết vị công tử họ Từ này nổi tiếng dị biệt.

Có kẻ cười hắn điên khùng, ngốc nghếch.

Hắn cũng không nổi giận.

Chỉ bước tới trước mặt họ, tung đồng tiền bói quẻ.

Nếu gặp quẻ đại cát, liền nói đôi lời cát tường.

Cuối cùng khiến đối phương ngại ngùng, đưa hắn ít bạc để lấy may.