Tạ Tắc Diễn nhanh ch.óng bị cảnh sát khống chế.
Mái tóc nâu sẫm quét qua nền gạch lạnh.
Anh điên cuồng giãy giụa.
Gào thét:
“Cô ấy là của tôi!”
“Các người không được động vào cô ấy!”
Ôn Nhược đứng phía sau cảnh sát.
Những dấu vết trên cổ hoàn toàn hiện rõ dưới ánh đèn flash.
Cô lấy hết dũng khí đưa cuốn nhật ký màu đen ra.
“Trong này...”
“Có tất cả chứng cứ phạm tội của anh ta.”
Giọng nói rất nhẹ.
Nhưng kiên định chưa từng có.
Tạ Vu Tẫn chống nạng đứng cách đó không xa.
Chân trái bó thạch cao.
Anh đã báo cảnh sát từ trước.
Cũng cố ý để người của Tạ Tắc Diễn phát hiện kế hoạch bỏ trốn.
Vụ t.a.i n.ạ.n kia chỉ là màn giả c.h.ế.t được chuẩn bị bằng hệ thống túi khí và hỗ trợ phanh.
Tất cả chỉ để dẫn ra sự điên cuồng cuối cùng của Tạ Tắc Diễn.
“Nhược Nhược.”
Anh tập tễnh đi tới.
Lúm đồng tiền bên má trái đầy vẻ đau lòng.
“Không sao nữa rồi.”
Nước mắt Ôn Nhược cuối cùng cũng vỡ òa.
Không phải vì Tạ Tắc Diễn sa lưới.
Cũng không phải vì tự do vừa giành lại.
Sơn Tam
Mà là vì mái tóc bạc từng bị cắt.
Những cánh cửa từng bị khóa.
Con b.úp bê màu xanh từng bị hủy hoại.
Và cả chính mình của ngày xưa.
Cô gái từng cười với những trận bóng của Tạ Vu Tẫn.
Không bao giờ có thể quay trở lại nữa.
Tạ Tắc Diễn bị kết án với nhiều tội danh.
Giam giữ trái phép.
Cố ý gây thương tích.
Gây rối trật tự xã hội.
Và nhiều tội danh khác.
Ngày xét xử.
Ôn Nhược không tới.
Cô ngồi trong vườn bệnh viện.
Nhìn Tạ Vu Tẫn gọt táo cho mình.
Ánh nắng xuyên qua ngọn tóc màu nâu nhạt.
Tạo thành những đốm sáng nhỏ trên mu bàn tay cô.
“Viện trưởng đã được chuyển sang bệnh viện tốt hơn.”
“Chi phí điều trị anh lo hết.”
Tạ Vu Tẫn đưa quả táo cho cô.
“Cậu đàn em khoa Thể d.ụ.c kia cũng chuyển trường rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cậu ấy nhờ anh nhắn lại.”
“Mong em sớm bình phục.”
Ôn Nhược c.ắ.n một miếng táo.
Nước táo ngọt lành lan trên đầu lưỡi.
Nhưng cô chẳng cảm nhận được hương vị.
Mái tóc bạc trắng đã dài tới vai.
Dưới ánh mặt trời phản chiếu sắc xà cừ lấp lánh.
Giống như ánh trăng bị chôn giấu quá lâu cuối cùng cũng được nhìn thấy bầu trời.
Quá trình trị liệu tâm lý rất dài.
Cũng rất đau đớn.
Cô thường giật mình tỉnh giấc giữa đêm.
Theo bản năng đưa tay lên cổ.
Sợ hãi mỗi khi nhìn thấy những chàng trai có mái tóc nâu sẫm.
Ngẩn người thật lâu trước gương.
Mới nhận ra người trong đó là chính mình.
Tạ Vu Tẫn mỗi ngày đều tới thăm.
Mang bánh kem dâu tây.
Hoặc chỉ yên lặng ngồi đọc sách bên cạnh.
Anh không nhắc lại quá khứ.
Chỉ khi cô gặp ác mộng mới nhẹ nhàng nói:
“Có anh ở đây.”
Mùa xuân đến.
Ôn Nhược tới thăm mộ bà nội ở vùng quê.
Bức ảnh trên bia mộ đã phai màu.
Nhưng nụ cười của bà vẫn ấm áp như trước.
Cô đặt một bó cúc dại trước bia mộ.
Mái tóc bạc trắng rủ xuống bãi cỏ.
“Bà nội...”
Giọng cô rất khẽ.
Nhưng đầy sự giải thoát.
“Cháu không phải quái vật.”
“Cũng không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.”
“Cháu là Ôn Nhược.”
“Là ánh trăng mà bà từng nói.”
Gió thổi qua cánh đồng lúa.
Phát ra tiếng xào xạc.
Giống như bàn tay dịu dàng của bà đang vuốt ve cô.
Ôn Nhược đứng dậy.
Ánh nắng rơi vào đôi mắt xanh lam.
Phản chiếu cả bầu trời trong trẻo.
Phía xa.
Tạ Vu Tẫn dựa vào cửa xe đợi cô.
Lúm đồng tiền bên má trái chứa đầy mùa xuân mới.
Mái tóc bạc trắng tung bay trong gió.
Giống như con bạch hồ cuối cùng cũng thoát khỏi l.ồ.ng giam.
Mang theo những vết thương.
Từng bước tiến về phía ánh sáng thuộc về riêng mình.