Lồng Giam Tro Tàn

Chương 10: Nhà Tù Vĩnh Hằng



Tạ Vu Tẫn trở thành người thực vật.

Ôn Nhược ở bệnh viện ba ngày.

Sau đó bị Tạ Tắc Diễn cưỡng ép đưa đi.

Sơn Tam

Anh không đưa cô về Tạ trạch.

Mà tới biệt thự trên núi tuyết ở Thụy Sĩ.

Nơi ấy quanh năm phủ tuyết trắng.

Bên ngoài cửa sổ là những dãy núi tuyết kéo dài vô tận.

Giống một vương quốc tuyết mộng ảo.

Cũng giống mái tóc bạc của Ôn Nhược.

Và giống một chiếc l.ồ.ng giam tách biệt với thế giới.

Xiềng xích lạnh lẽo phát ra tiếng leng keng trên cổ tay cô.

Nhưng Tạ Tắc Diễn vẫn kiên trì dùng đầu ngón tay ấm áp gạt mái tóc bạc xuống.

Mỗi ngày đều chải tóc cho cô bằng chiếc lược bạc.

Chưa từng gián đoạn.

Những sợi tóc bạc rơi xuống vẫn được anh cất vào bình pha lê.

Đặt ở vị trí nổi bật nhất trong phòng ngủ.

Lò sưởi trong biệt thự luôn cháy rực.

Nhưng không thể xua tan cái lạnh trong không khí.

Mỗi ngày Tạ Tắc Diễn đều hào hứng đọc nhật ký cho cô nghe.

Đọc từ ngày cô tám tuổi được đưa về Tạ gia.

Dù cô chưa từng lắng nghe.

Chỉ ngồi ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ.

...

Mùa đông sắp kết thúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ôn Nhược bắt đầu cười với ngọn lửa trong lò sưởi.

Đôi khi cười không thành tiếng.

Đôi khi chỉ phát ra những âm thanh khàn đục.

Giống như chiếc ống bễ đã hỏng.

Tạ Tắc Diễn cho rằng đó là dấu hiệu tốt.

Anh ghi vào nhật ký:

“Hôm nay cô ấy cười với ngọn lửa.”

“Ngọn lửa cũng là một phần của tôi.”

“Rất tốt.”

“Thằng em ngốc Vu Tẫn sắp bị xóa khỏi ký ức của cô ấy rồi.”

Mỗi sáng.

Anh đều tự tay chải tóc cho cô.

“Nhược Nhi.”

Anh tựa cằm lên vai cô.

Trong gương phản chiếu một gương mặt hưng phấn và một gương mặt trắng bệch vô hồn.

“Năm sau chúng ta đi xem cực quang nhé.”

“Nghe nói tuyết ở đó có thể chôn vùi mọi điều không vui.”

Ôn Nhược không đáp.

Chỉ nhìn ngọn lửa nhảy múa trong lò sưởi.

Trong đôi mắt xanh lam chỉ còn lại một đốm sáng màu cam nhỏ bé.

Giống như vì sao hấp hối.

Con b.úp bê vải màu xanh rơi xuống đất.

Đôi mắt kim cương đen phản chiếu ánh lửa.

Tựa như đang khóc không thành tiếng.