Bữa sáng ở Tạ Trạch luôn yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thìa bạc khẽ chạm vào đĩa sứ.
Mái tóc dài màu bạc trắng của Ôn Nhược buông xuống bên vai. Ánh nắng xuyên qua cửa kính sát đất chiếu vào, khiến những sợi tóc phản chiếu sắc cầu vồng như xà cừ. Phần đuôi tóc hơi xoăn tự nhiên, giống như từng được ánh trăng khẽ hôn lên.
Cô cúi đầu uống sữa, đôi mắt xanh lam mờ sương phản chiếu trong thành cốc thủy tinh, tựa như hai viên bi thủy tinh ngâm trong nước.