Lồng Giam Tro Tàn

Chương 2: Mảnh Giấy Và Bóng Tối



Giảng đường bậc thang của trường đại học lúc nào cũng ngập mùi bụi phấn.

Ôn Nhược dựng quyển sổ ghi chép lên che mặt.

Mảnh giấy trong ngăn bàn cấn vào đùi khiến cô khó chịu.

Đó là giấy của Tô Xứng Ngữ truyền sang.

Nó được gấp thành một khối vuông xấu xí.

Sau khi mở ra, những dòng chữ viết bằng b.út chì vừa gấp gáp vừa hung hăng:

“Con quái tóc trắng, tránh xa Tạ Vu Tẫn ra. Cũng không soi lại xem mình có xứng hay không.”

Tô Xứng Ngữ ngồi chếch phía trước.

Đuôi mái tóc ngắn màu đen được nhuộm xanh xám tối màu, giống như mảnh thủy tinh vỡ trong đống cỏ khô.

Khi quay đầu lại, nốt ruồi nơi khóe mắt phải lóe sáng dưới ánh nắng.

Ánh nhìn sắc bén từ đôi mắt xếch lướt qua mái tóc của Ôn Nhược.

Chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình không che được vóc dáng phát triển đầy đặn.

Ba chiếc khuyên bạc trên tai trái va vào nhau leng keng theo từng cử động.

Ôn Nhược siết mép tờ giấy trong tay.

Không bao lâu, góc giấy đã bị mồ hôi làm ướt.

Cô nhớ tới ngày hôm qua ở thư viện.

Tô Xứng Ngữ cố ý hất rơi sách của cô, chỉ vào mái tóc bạc rồi cười nhạo:

“Con quái vật tóc trắng không ai thèm, cũng chỉ biết dựa vào cái mặt này để dụ dỗ đàn ông.”

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Ôn Nhược đã bị Tô Xứng Ngữ chặn lại trong hành lang.

“Này, đồ quái tóc trắng.”

Cô ta cố ý va mạnh vào vai Ôn Nhược.

Sách trong lòng rơi xuống đất loảng xoảng.

“Tạ Tắc Diễn với Tạ Vu Tẫn chỉ thấy cậu đáng thương nên mới cho cậu theo cùng thôi.”

Ôn Nhược ngồi xổm xuống nhặt sách.

Đầu ngón tay vừa chạm tới cuốn “Jane Eyre”, một bàn tay lạnh buốt đã đè lên tay cô.

Không biết từ lúc nào, Tạ Tắc Diễn đã đứng phía sau.

Mái tóc dài màu nâu sẫm bị gió thổi tung một góc.

Khi cúi người xuống, cổ áo cao để lộ một khoảng da trắng lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sơn Tam

“Người của tôi mà cô cũng dám động vào?”

Giọng anh rất nhẹ.

Nhưng khuôn mặt Tô Xứng Ngữ lập tức tái nhợt.

“Em... em đâu có động vào cô ấy.”

Tô Xứng Ngữ lùi lại.

Ba chiếc khuyên bạc trên tai trái run lên rõ rệt.

Tạ Tắc Diễn không nhìn cô ta.

Anh nhặt cuốn “Jane Eyre” lên, đầu ngón tay lướt qua vết bẩn do bị giẫm lên trên bìa sách.

“Tôi nghe nói xưởng sửa xe của bố cô đang tham gia đấu thầu dự án thành phố?”

Anh đưa sách cho Ôn Nhược.

Khóe mắt hoa đào liếc qua gương mặt trắng bệch của Tô Xứng Ngữ.

“Hôm qua vừa hay tôi có xem báo cáo thẩm định của họ.”

Môi Tô Xứng Ngữ run rẩy.

Muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.

Ôn Nhược nhìn thấy chiếc vòng tay bạc rẻ tiền trên cổ tay cô ta phản chiếu ánh sáng kém chất lượng dưới nắng.

Cũng giống như việc cô biết rằng Tô Xứng Ngữ từng nặc danh viết thư tình cho Tạ Tắc Diễn.

Lời hồi đáp nhận được chỉ có:

“Chữ viết quá xấu, đừng làm phiền nữa.”

Tối hôm đó, Ôn Nhược nghe tin xưởng sửa xe của bố Tô Xứng Ngữ bị đình chỉ tư cách đấu thầu vì “nguy cơ cháy nổ”.

Cô ngồi trước bàn học lật cuốn “Jane Eyre”.

Đột nhiên phát hiện chiếc lá khô kẹp ở trang 103 đã biến mất.

Đó là chiếc lá ngân hạnh mà tuần trước Tạ Vu Tẫn cùng cô nhặt trong công viên.

Cô dùng nó làm dấu trang.

Dấu vết lật sách còn rất mới.

Bên cạnh dòng chữ cô viết ở trang 87:

“Anh Vu Tẫn ném bóng thật chuẩn.”

Có một dấu vân tay cực nhạt.

Giống như đã bị ai đó vuốt ve qua vô số lần.