Chiếc camera siêu nhỏ mà Ôn Nhược mua trên mạng được giấu trong con mắt thủy tinh của con b.úp bê vải màu xanh.
Con b.úp bê do chính bà nội may.
Chiếc váy sa tanh màu xanh đã phai màu, trên đó còn vá rất nhiều miếng vá.
Đó là thứ duy nhất cô mang ra khỏi cô nhi viện.
Cũng là món đồ cũ duy nhất mà Tạ Tắc Diễn không lấy đi.
Anh chỉ thay hai con mắt của nó bằng hai viên kim cương đen rồi nói:
“Như vậy sáng hơn.”
Hai giờ sáng.
Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên.
Trong khung hình giám sát, Tạ Tắc Diễn đang ngồi bên mép giường cô.
Mái tóc dài màu nâu sẫm buông trên gối, giống như một loại dây leo.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt theo đường môi của cô.
Động tác dịu dàng như đang chạm vào món đồ sứ dễ vỡ.
“Hình dáng môi của em thật đẹp.”
Giọng nói truyền qua camera, mang theo tạp âm của dòng điện.
“Chỉ được mở ra vì tôi.”
Ôn Nhược siết c.h.ặ.t điện thoại đến run tay.
Trong màn hình, anh cúi người xuống.
Sơn Tam
Hơi thở rơi trên hàng mi cô.
Cô nhìn thấy lông mi mình run dữ dội.
Mà gương mặt anh ngày càng tới gần—
Màn hình đột nhiên tối đen.
Anh đã dùng ngón tay che mắt con b.úp bê lại.
Ngày hôm sau, cô giả vờ đi thư viện rồi vòng qua phòng của Tạ Tắc Diễn.
Phòng anh lúc nào cũng khóa.
Nhưng hôm nay lại hé mở một khe cửa.
Ôn Nhược đẩy cửa bước vào.
Mùi gỗ tuyết tùng ùa tới khiến đầu óc cô choáng váng.
Trên giá sách bày đầy những cuốn sách bìa cứng tinh xảo.
Tầng thứ ba có một khung ảnh.
Đó là ảnh cô lúc mới đến Tạ gia năm tám tuổi.
Cô mặc chiếc váy hồng rộng thùng thình không vừa người.
Mái tóc bạc rối tung dán lên mặt.
Đầu ngón tay cô vừa chạm vào khung ảnh.
Giá sách đột nhiên phát ra một tiếng động rất khẽ.
Dãy sách bên trái chậm rãi dịch sang một bên, để lộ cánh cửa ngầm phía sau. Tay nắm bằng đồng lạnh buốt đến tận xương.
Bên trong ngăn bí mật không có đèn, chỉ có ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn tường hắt vào.
Trên tường dán kín ảnh của cô, dày đặc như một loại giấy dán tường quỷ dị nào đó.
Có ảnh cô ngủ say với miệng hơi hé mở.
Có ảnh cô c.ắ.n táo đến mức nước trái cây dính đầy cằm.
Thậm chí còn có ảnh năm tám tuổi, lần đầu tiên mặc quần áo của Tạ gia, ống tay áo quá dài che mất nửa bàn tay.
Trong tủ kính phía trong cùng bày đủ loại đồ vật.
Chiếc răng sữa cô từng thay được đặt trong túi nhung.
Cục tẩy cô dùng hồi tiểu học, trên đó vẫn còn những dấu chọc nghịch bằng b.út chì.
Mô hình những món bánh kẹo cô thích nhất.
Chiếc cúc áo cô vô tình làm mất.
Con b.úp bê vải màu xanh bà nội để lại cho cô.
Thì ra Tạ Tắc Diễn còn giữ một con khác. Đôi mắt của con b.úp bê này không được thay bằng kim cương đen, mà bị khoét rỗng mất tròng mắt.
Còn có...
Dưới đáy tủ là một cuốn nhật ký bìa da màu đen.
Trang đang mở ghi rõ:
“15.03.2022
Hôm nay cô ấy nói ‘cảm ơn’ với một nam sinh khoa Thể d.ụ.c. Hai chữ đó giống như kim châm, đ.â.m đến mức ngón tay tôi đau nhói.
Ngày mai phải để lại dấu vết trên cổ cô ấy, để tất cả mọi người biết cô ấy là của tôi.”
“08.07.2022
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vu Tẫn mua bánh kem dâu cho cô ấy.
Lúc cười, lúm đồng tiền của cô ấy như chứa đầy đường ngọt.
Tôi đã ném chiếc bánh đi.
Cô ấy không nên cười với người khác.”
“20.01.2023
Tóc bạc của cô ấy đã dài đến eo rồi.
Giống như thác nước ánh trăng.
Hôm nay lúc chải tóc, chiếc lược mắc lại vài sợi.
Tôi đã kẹp chúng vào trong nhật ký.”
“21.05.2023
Bác sĩ nói bệnh tim của viện trưởng cô nhi viện đã nặng thêm.
Rất tốt.
Như vậy cô ấy sẽ càng không dám không nghe lời.”
Dạ dày Ôn Nhược quặn lên dữ dội.
Lúc lùi lại, cô vô tình hất đổ khung ảnh.
Tiếng kính vỡ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, đặc biệt ch.ói tai.
“Thích bộ sưu tập của tôi không?”
Giọng nói của Tạ Tắc Diễn bất ngờ vang lên từ ngoài cửa.
Ôn Nhược giật mình quay đầu.
Anh đang dựa vào khung cửa.
Mái tóc dài màu nâu sẫm che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm sắc nét.
Trong tay anh đang xoay xoay chiếc lược bạc.
Những chiếc răng lược phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
“Anh... anh đúng là đồ biến thái!”
Giọng Ôn Nhược run rẩy.
Nước mắt không kìm được mà trào ra.
Đôi mắt xanh lam mờ sương ngập đầy hơi nước.
Khóe mắt vốn đã hơi đỏ tự nhiên giờ càng rõ hơn, trông đặc biệt đáng thương.
Tạ Tắc Diễn tiến lại gần.
Mùi gỗ tuyết tùng gần như khiến người ta ngạt thở.
Đầu ngón tay anh vuốt dọc sống lưng đang run rẩy của cô.
Bàn tay luồn từ cổ áo vào trong.
Cảm giác lạnh lẽo khiến cô co rúm lại.
“Muốn quay về cô nhi viện sao?”
Giọng anh kề sát bên tai cô, mang theo ý cười.
“Hôm qua tôi gọi điện thoại.
Viện trưởng nói dưới tấm nệm cũ trong kho phát hiện một ổ chuột.
Một ổ sinh tận bảy con đấy.”
Răng Ôn Nhược bắt đầu va vào nhau lập cập.
Vết thương do bị chuột c.ắ.n hồi tám tuổi như lại đau nhói.
Khi ấy bà nội vừa qua đời.
Cô ôm con b.úp bê màu xanh co mình dưới gầm giường.
Răng nhọn của lũ chuột c.ắ.n xuyên ống quần cô, để lại vết sẹo đến nay vẫn chưa biến mất.
“Ngoan nào.”
Anh bóp cằm cô xoay lại.
Màu mực đen trong đôi mắt hoa đào cuộn trào mãnh liệt.
“Đừng nói cho Vu Tẫn biết.
Cũng đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn.”
Anh lấy từ túi áo ra một mảnh giấy đã ố vàng.
Trên đó dùng b.út đỏ viết hai chữ “Nhược Nhược”.
Bên cạnh còn có một chữ nhỏ “Diễn” được ai đó thêm vào bằng b.út đen.
Đó là tờ giấy được đặt trong tã lót của cô khi còn sơ sinh.
Cô vẫn luôn nghĩ nó đã thất lạc từ lâu.
“Ngay từ ngày nhặt được em.”
“Em đã là của tôi rồi.”