Chiếc điện thoại bạc nhỏ rung lên trong túi áo khi Ôn Nhược đang chỉ đường cho một đàn em khoa Thể d.ụ.c.
Cậu nam sinh cười để lộ hai chiếc răng khểnh.
Cậu đưa tới một ly trà sữa trân châu.
“Chị học tỷ, cảm ơn nhé. Em mời chị.”
Mùi thơm ngọt ngào của trà sữa hòa cùng hơi thở đầy nắng của tuổi trẻ khiến cô nhớ đến Tạ Vu Tẫn.
Màn hình điện thoại sáng lên:
“Đến phòng dụng cụ nhà thi đấu ngay.”
Mùi cao su trong phòng dụng cụ nồng đến mức khiến người ta choáng váng.
Ôn Nhược vừa đẩy cửa bước vào đã bị kéo mạnh vào trong.
Lưng cô đập vào giá sắt.
Cơn đau khiến cô bật ra tiếng rên khẽ.
Bàn tay Tạ Tắc Diễn siết lấy gáy cô.
Lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xương.
“Cậu ta là ai?”
Giọng anh rất thấp.
Mái tóc nâu sẫm buông xuống che mất biểu cảm trong mắt.
“Chỉ là hỏi đường thôi...”
“Chỉ hỏi đường mà cần cười như vậy sao?”
Anh đột ngột hôn xuống.
Dữ dội như muốn nuốt chửng người khác.
Chẳng mấy chốc giữa môi và răng đã lan ra vị m.á.u tanh.
Ôn Nhược cố sức đẩy anh ra.
Nhưng lại bị ép c.h.ặ.t hơn.
Quả bóng rổ trên giá lăn xuống đất, phát ra tiếng động nặng nề.
“Em nhìn xem.”
Khi buông cô ra, đầu ngón tay anh lau đi vệt m.á.u nơi khóe môi cô.
Trong mắt là sự hài lòng gần như tàn nhẫn.
“Nơi này đỏ rồi.”
“Ngày mai để cậu ta nhìn cho rõ.”
Nụ hôn của anh từ cằm trượt xuống cổ.
Ngay dưới xương quai xanh bên trái, nơi có một nốt ruồi son rất nhỏ, anh c.ắ.n mạnh xuống.
“Nơi này cũng phải để lại dấu vết.”
“Để tất cả mọi người đều biết.”
“Em là của tôi.”
Nước mắt Ôn Nhược cuối cùng cũng rơi xuống.
Từng giọt đập lên mu bàn tay anh.
Bàn tay anh rất lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quanh năm gần như không có nhiệt độ.
Giống hệt con người anh.
Ngày hôm sau, cô mặc áo len cổ cao đến lớp.
Tạ Vu Tẫn đưa cho cô một cốc ca cao nóng.
“Nhược Nhược, sắc mặt em sao kém thế?”
Đôi mắt hạnh của anh đầy lo lắng.
Ánh nắng rơi trên mái tóc còn đẫm mồ hôi.
“Có phải bị lạnh bụng không?”
“Không có.”
Cô né tránh ánh mắt anh.
Đầu ngón tay siết c.h.ặ.t chiếc cốc.
Lớp nhựa bên ngoài bị bóp đến biến dạng.
Từ hàng ghế sau, Tô Xứng Ngữ bỗng bật cười khẩy.
Âm thanh không lớn nhưng đủ rõ ràng.
“Có vài người đúng là hèn thật.”
“Bị ai c.ắ.n cũng chẳng biết.”
Ngón tay Ôn Nhược chợt siết c.h.ặ.t.
Sơn Tam
Ca cao nóng đổ lên sách.
Loang thành một mảng màu nâu sẫm.
“Con mẹ nó...”
Tạ Vu Tẫn siết nắm đ.ấ.m, vừa định đứng lên nổi giận.
Nhưng bị Ôn Nhược giữ c.h.ặ.t t.a.y lại.
Cô lắc đầu.
Qua cửa sổ, cô nhìn thấy xe của Tạ Tắc Diễn đang đỗ dưới cây long não.
Anh ngồi trong xe.
Gương mặt nghiêng trắng lạnh như tượng băng.
Tối hôm đó, Tô Xứng Ngữ bị phát hiện đang trốn trong bụi cỏ phía sau tòa nhà giảng đường mà khóc.
Chiếc điện thoại mới mua bị đập thành từng mảnh.
Có người nói đã nhìn thấy cô bị vài người đàn ông mặc vest đen vây quanh.
Cũng có người nói cô bị bạn trai tóc vàng đ.á.n.h.
Chỉ có Ôn Nhược biết.
Là Tạ Tắc Diễn làm.
Trong bữa tối, anh như vô tình nói:
“Hôm nay nhìn thấy một con ch.ó điên c.ắ.n người qua đường.”
“Đã bảo người xử lý rồi.”
Khi nói câu đó, ánh mắt anh dừng lại nơi chiếc áo cổ cao trên cổ cô.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười cực nhạt.