Lồng Giam Tro Tàn

Chương 6: Bỏ Trốn Và Chiếc Váy Giam Cầm



Ôn Nhược bắt đầu mất ngủ.

Mỗi khi đến ba giờ sáng, cô luôn nghe thấy tiếng khóa mật mã mở ra đúng giờ.

Âm thanh khe khẽ ấy giống như tiếng rít của loài rắn độc.

Hơi thở của Tạ Tắc Diễn len qua khe cửa.

Mang theo mùi gỗ tuyết tùng và kim loại lạnh.

Quấn quanh cổ cô.

Sơn Tam

Giống như nhiệt độ nơi đầu ngón tay anh.

Lạnh lẽo đến đáng sợ.

Cô giấu toàn bộ số tiền tiết kiệm suốt ba tháng vào bên trong bìa cuốn “Jane Eyre”.

Từng tờ tiền đều được hơi ấm cơ thể làm cho nóng lên.

Đó là số tiền cô lén lấy từ két sắt trong phòng làm việc của Tạ Tắc Diễn lúc anh và Tạ Vu Tẫn không có nhà.

Mật khẩu cô vẫn nhớ rất rõ.

Ngày sinh của anh.

Cũng là ngày giỗ của cha mẹ anh.

“Em bị sốt rồi.”

Sáng sớm thứ Sáu.

Ôn Nhược dựa vào khung cửa.

Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Đôi mắt xanh lam phủ một tầng hơi nước.

Cô cố ý mặc chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình.

Cổ áo trễ xuống bờ vai, để lộ dấu vết màu tím nhạt dưới xương quai xanh do Tạ Tắc Diễn để lại.

Đầu ngón tay Tạ Tắc Diễn chạm lên trán cô.

Hàng mi đổ bóng lưa thưa trên gương mặt.

“Bảo dì Trương lấy t.h.u.ố.c cho em.”

Mái tóc nâu sẫm của anh rủ xuống hõm cổ cô.

Mang tới cảm giác ngứa ngáy khiến người ta run rẩy.

“Anh, hôm nay em tập xong sớm.”

Tạ Vu Tẫn đeo túi bóng rổ trên vai.

Ánh mặt trời nhảy múa trên ngọn tóc.

“Em sẽ về sớm để ở cùng Nhược Nhược.”

“Không cần.”

Tạ Tắc Diễn thu tay lại.

Chiếc khuyên tai kim cương đen lóe sáng.

“Chiều nay có hội nghị tài chính.”

“Em đi cùng anh.”

Tim Ôn Nhược đập dữ dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Giống như sắp phá vỡ xương sườn.

Cô nhìn chiếc xe của họ dần biến mất cuối con đường rợp bóng cây.

Đèn pha lê nơi tiền sảnh hắt những vệt sáng như mạng nhện xuống nền nhà.

Giống hệt chiếc l.ồ.ng giam mà Tạ Tắc Diễn đã dệt nên cho cô.

Cô lao vào phòng.

Lôi ra chiếc túi vải đã chuẩn bị từ lâu.

Mái tóc bạc trắng quét qua hai bên má theo từng động tác.

Trong túi có con b.úp bê vải màu xanh của bà nội.

Cuốn “Jane Eyre” giấu tiền mặt.

Và cả số t.h.u.ố.c ngủ cô âm thầm tích góp.

Trên mỗi vỉ t.h.u.ố.c đều ghi ngày tháng.

Bắt đầu từ ngày Tạ Tắc Diễn cưỡng hôn cô lần đầu trong phòng dụng cụ năm ngoái.

Nhưng khi chạy tới tiền sảnh, m.á.u trong người cô như đông cứng.

Ổ khóa đồng trước kia đã bị thay bằng khóa điện t.ử.

Bên cạnh còn có thêm một sợi xích sắt to bằng ngón tay cái.

Những mắt xích phủ lớp gỉ xanh đen.

Cô lấy chiếc chìa khóa dự phòng trộm từ ngăn kéo của Tạ Vu Tẫn ra.

Nhưng hoàn toàn không thể cắm vào ổ khóa.

Cô quay người chạy tới cửa kính sát đất.

Mới phát hiện bên ngoài đã được hàn thêm một lớp lưới thép dày đặc.

Ánh nắng xuyên qua mắt lưới.

Cắt thành từng mảng sáng tối loang lổ trên người cô.

Ôn Nhược ngồi sụp xuống nền đá cẩm thạch lạnh ngắt.

Chiếc túi vải rơi bên chân.

Cuốn “Jane Eyre” trượt ra ngoài.

Để lộ tiền mặt và những viên t.h.u.ố.c.

Cô nhớ tới câu nói về lũ chuột trong cô nhi viện.

Nhớ tới giấy báo bệnh tình nguy kịch của viện trưởng.

Nhớ tới mái tóc bị cắt của Tô Xứng Ngữ.

Thì ra từ lâu anh đã giăng sẵn thiên la địa võng.

Chiếc đồng hồ treo tường kiểu châu Âu gõ năm tiếng.

Mỗi tiếng chuông như gõ thẳng vào thần kinh cô.

Đúng lúc ấy, khóa điện t.ử phát ra tiếng “tít” khẽ vang.

Ôn Nhược giật mình ngẩng đầu.

Tạ Tắc Diễn đang đứng trước cửa.

Mái tóc nâu sẫm bị nước mưa làm ướt, dính trên gò má trắng lạnh.

Trong tay anh là một chiếc máy tính bảng.

Trên màn hình đang phát lại cảnh cô vừa tìm cách mở khóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong bình hoa ở phòng khách có giấu camera siêu nhỏ.

“Muốn chạy à?”

Anh bước vào.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tiếng mưa bên ngoài dường như bị ngăn cách với một thế giới khác.

Ôn Nhược vô thức lùi về sau.

Lưng chạm vào tủ giày.

Mặt gương lạnh lẽo phản chiếu khuôn mặt trắng bệch của cô.

Tạ Tắc Diễn lấy từ trong phòng ra một chiếc hộp được gói bằng nơ bướm màu hồng.

Rồi ném xuống trước mặt cô.

Dải ruy băng bung ra.

Hơi thở Ôn Nhược lập tức nghẹn lại.

Bên trong là một bộ váy nữ hầu màu trắng.

Viền ren trải dài từ cổ tay đến chân váy.

Những chiếc cúc ngọc trai nhỏ xếp thành hàng nơi cổ áo.

“Thay vào.”

Giọng Tạ Tắc Diễn rất bình tĩnh.

Mái tóc nâu sẫm che khuất nửa gương mặt.

Chỉ để lộ chiếc cằm sắc nét.

Ôn Nhược c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.

Mùi m.á.u nhàn nhạt lan nơi đầu lưỡi.

“Không!”

Tạ Tắc Diễn bỗng bật cười.

Khi đôi mắt hoa đào cong lên, lại mang vẻ quyến rũ quỷ dị.

Giống như viên kẹo tẩm độc.

“Quên viện trưởng cô nhi viện rồi sao?”

Anh lắc nhẹ điện thoại.

Trên màn hình là ảnh viện trưởng nằm trên giường bệnh.

Đường điện tâm đồ yếu ớt như tơ nhện.

“Bà ấy vừa vào phòng chăm sóc đặc biệt hôm qua.”

“Đang rất cần tiền phẫu thuật.”

“Em nói xem... tôi có nên giúp không?”

Móng tay Ôn Nhược cắm sâu vào lòng bàn tay.

Máu nhỏ xuống tấm t.h.ả.m màu kem.

Giống như những đóa hồng mai đỏ nở rộ.

Cô biết anh làm được những gì anh nói.

Cũng giống như anh biết tất cả điểm yếu của cô.

Con b.úp bê bà nội để lại.

Bệnh tình của viện trưởng.

Và cả khát vọng bệnh hoạn về một mái nhà thuộc về mình.

“... Em mặc.”

Giọng cô nhẹ như tiếng thở dài.

Khi lớp ren chạm vào da thịt, cảm giác ngứa ngáy khiến cô khó chịu.

Ôn Nhược đứng trước mặt Tạ Tắc Diễn.

Chân trần.

Mái tóc bạc trắng buông dài sau lưng.

Đuôi tóc khẽ quét qua gấu váy.

Tạ Tắc Diễn ngồi trên ghế sofa.

Đầu ngón tay vuốt ve hoa văn trên chiếc lược bạc.

Ánh mắt như d.a.o mổ lướt qua từng tấc da thịt của cô.

Sau một hồi nhìn cô chằm chằm, anh đưa tay chạm nhẹ lên hàng mi cô.

Động tác dịu dàng đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.

“Ngoan lắm, Nhược Nhược.”

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô.

“Nhớ kỹ cảm giác hôm nay.”

“Nếu còn nghĩ tới chuyện rời xa tôi...”

“Thì lần sau sẽ không đơn giản như vậy nữa đâu.”

Nói xong, anh quay người rời đi.

Không hề ngoái đầu lại.

Chỉ để lại Ôn Nhược toàn thân mềm nhũn ngồi sụp xuống sàn.

Tối hôm đó, khi Tạ Vu Tẫn trở về.

Thứ anh nhìn thấy chỉ là Ôn Nhược mặc bộ đồ ở nhà bình thường.

Yên lặng ngồi trên ghế sofa đọc sách.

Tạ Tắc Diễn ngồi bên cạnh cô xử lý công việc.

Mái tóc dài màu nâu sẫm thỉnh thoảng quấn lấy những sợi tóc bạc của cô.

Khung cảnh hài hòa như một bức tranh sơn dầu được vẽ tỉ mỉ.

“Nhược Nhược đỡ hơn chưa?”

Tạ Vu Tẫn đặt túi bóng rổ xuống.

Anh hoàn toàn không chú ý đến những vết đỏ nhạt trên cổ tay cô.

“Đỡ nhiều rồi, cảm ơn anh Vu Tẫn.”

Giọng Ôn Nhược rất khẽ.

Hàng mi buông thấp, che đi sự trống rỗng trong đáy mắt.

Tạ Tắc Diễn ngước mắt nhìn cô một cái.

Chiếc khuyên tai kim cương đen lóe sáng dưới ánh đèn.

Giống như đang thưởng thức kiệt tác của chính mình.