Lần thứ ba nam sinh khoa Thể d.ụ.c đưa thư tình tới, Ôn Nhược như bị ma xui quỷ khiến mà nhận lấy.
Chiếc phong thư màu hồng mang theo hương bột giặt nhàn nhạt.
Hoàn toàn khác với mùi hương gỗ tuyết tùng đắt tiền trong phòng làm việc của Tạ Tắc Diễn.
Khi cười, cậu đàn em để lộ hai chiếc răng khểnh.
Ánh nắng phủ lên làn da màu lúa mì.
Nụ cười ấy có vài phần giống Tạ Vu Tẫn.
Nhưng lại nhiều hơn chút ngốc nghếch bất chấp tất cả.
“Học tỷ, tối thứ Bảy có một buổi tiệc, chị đi cùng em được không?”
Cậu gãi đầu.
Vành tai hơi đỏ.
Ôn Nhược siết phong thư trong tay.
Mé giấy cấn đến đầu ngón tay tê dại.
Cô nhớ tới bộ váy nữ hầu.
Nhớ tới ánh mắt của Tạ Tắc Diễn khi ép cô làm theo những yêu cầu vô lý.
Nhớ tới những lọn tóc bạc bị cắt.
Nhớ tới những cánh cửa và khung cửa sổ bị phong kín.
“Được.”
Cô đáp.
Khi chiếc điện thoại bạc nhỏ rung lên trong túi áo, cô đang đứng trước gương thử váy.
Đó là một chiếc váy màu xanh nhạt.
Cổ tròn bình thường.
Cô cố ý không chọn váy cổ cao.
Màn hình điện thoại chỉ hiện hai chữ:
“Phòng dụng cụ.”
Ôn Nhược hít sâu một hơi rồi nhét điện thoại trở lại túi.
Cô biết điều gì đang chờ mình.
Nhưng lần đầu tiên không còn cảm thấy sợ hãi.
Chỉ còn sự tê liệt mặc kệ tất cả.
Trong phòng dụng cụ, mùi cao su lẫn với mùi gỉ sắt.
Khi Tạ Tắc Diễn giữ lấy gáy cô, ép cô vào giá sắt, cô không hề chống cự.
Nước mắt lặng lẽ chảy dọc theo gò má.
“Thằng đó là ai?”
Anh nhìn cô chằm chằm.
“Em thiếu đàn ông đến vậy sao?”
Ôn Nhược đột nhiên bật cười.
Tiếng cười tan vỡ mà thê lương.
“Phải thì sao?”
Cô mở mắt.
Trong đôi mắt xanh lam hiện lên sự quyết tuyệt.
“Tạ Tắc Diễn.”
“Anh không thể nhốt tôi cả đời được.”
Động tác của Tạ Tắc Diễn khựng lại.
Sóng dữ cuộn trào trong đôi mắt hoa đào.
Mái tóc nâu sẫm rủ xuống bên má cô.
Mang theo cảm giác lạnh buốt.
Anh nhìn cô rất lâu.
Lâu đến mức Ôn Nhược tưởng rằng anh sẽ bóp c.h.ế.t mình.
Nhưng cuối cùng anh chỉ buông tay.
Rồi quay người đi tới bên cửa sổ.
“Tối thứ Bảy.”
Anh đưa lưng về phía cô.
Giọng nói bình thản như nước.
“Đừng về quá muộn.”
Ôn Nhược ngẩn người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô gần như nghĩ mình nghe nhầm.
“Tôi nói...”
Anh quay đầu lại.
Chiếc khuyên tai kim cương đen lóe sáng trong bóng tối.
Rồi đột nhiên cười lạnh.
“Lần này cứ chơi cho vui đi.”
Tối thứ Bảy đó.
Ôn Nhược cùng cậu đàn em khoa Thể d.ụ.c đến tham dự một buổi tiệc trong quán bar.
Âm nhạc ch.ói tai như sóng biển cuốn lấy cô.
Rượu khiến đầu óc cô trở nên choáng váng.
Nụ cười của cậu đàn em dưới ánh đèn neon trở nên mờ ảo.
Dù việc này hoàn toàn không giống tính cách thường ngày của cô.
Nhưng ít nhất lúc này...
Cô cảm thấy mình được tự do.
Cô biết Tạ Tắc Diễn nhất định sẽ tới.
Giống như biết mặt trời sẽ mọc ở phía đông rồi lặn ở phía tây.
“Chỉ cần mình tự làm bẩn bản thân...”
“Có lẽ sẽ thoát khỏi con quỷ đó.”
Ôn Nhược nghĩ như vậy.
Cho nên khi Tạ Tắc Diễn và Tạ Vu Tẫn xuất hiện ở cửa quán bar.
Cô chỉ bình tĩnh nhìn họ.
Trên mặt Tạ Vu Tẫn đầy vẻ kinh ngạc.
Còn Tạ Tắc Diễn vẫn bình tĩnh như thường lệ.
Mái tóc nâu sẫm dưới ánh đèn quán bar phản chiếu sắc màu quỷ dị.
“Nhược Nhược, sao em lại ở đây?”
Giọng Tạ Vu Tẫn tràn ngập khó tin.
Ôn Nhược không trả lời.
Chỉ quay sang cậu đàn em bên cạnh.
Khi cậu tiến lại gần, cô chủ động dựa sát vào người cậu.
Cậu đàn em sửng sốt một chút rồi ôm lấy cô.
Tạ Vu Tẫn cuối cùng không thể đứng nhìn thêm.
Anh bước tới kéo hai người ra.
Sau khi ra hiệu cho cậu đàn em rời đi trước, Ôn Nhược quay sang nhìn Tạ Tắc Diễn.
Đôi mắt xanh lam không còn bất kỳ cảm xúc nào.
“Cậu ấy thích tôi.”
“Tôi cũng thích cậu ấy.”
Sơn Tam
“Tôi không còn là trẻ con nữa.”
“Bớt quản tôi đi.”
Khóe môi Tạ Tắc Diễn đột nhiên cong lên thành nụ cười rất nhạt.
Giống như băng tuyết vừa tan.
Nhưng còn lạnh hơn cả mùa đông.
“Được.”
“Tôi biết rồi.”
Anh vỗ vai Tạ Vu Tẫn.
“Đội bóng có đợt huấn luyện khẩn cấp.”
“Em dẫn đội sang thành phố bên cạnh hai ngày.”
“Thế còn Nhược Nhược thì sao?”
Tạ Vu Tẫn hoảng hốt.
“Chuyện này... chắc chắn có hiểu lầm.”
“Nhược Nhược sẽ không như vậy đâu.”
“Em không nghe thấy anh vừa nói gì sao?”
“Anh...”
Tạ Vu Tẫn còn muốn nói thêm điều gì đó.
Nhưng ánh mắt lạnh như băng của Tạ Tắc Diễn đã khiến mọi lời nói mắc nghẹn trong cổ họng.