Lồng Giam Tro Tàn

Chương 9: Jane Eyre Và Thuốc Ngủ



Tạ Vu Tẫn bắt đầu chú ý tới từng hành động của Ôn Nhược.

Anh phát hiện cô luôn mặc áo cổ cao.

Dù là giữa tháng Năm nóng bức.

Anh phát hiện trong ánh mắt cô nhìn Tạ Tắc Diễn, ngoài sự dựa dẫm còn có nỗi sợ hãi sâu sắc.

Anh phát hiện cuốn “Jane Eyre” của cô luôn bị úp mặt xuống bàn.

Như thể đang che giấu bí mật nào đó.

Cuối cùng, vào một buổi chiều Tạ Tắc Diễn ra ngoài, nhân lúc Ôn Nhược vào nhà vệ sinh, anh mở cuốn sách ra.

Tiền mặt rơi xuống.

Mang theo mùi giấy cũ.

Trong ngăn bí mật còn có một lọ t.h.u.ố.c nhỏ.

Bên trong là nửa lọ t.h.u.ố.c ngủ.

Trên mỗi viên t.h.u.ố.c đều được đ.á.n.h dấu ngày tháng bằng b.út dạ.

Viên mới nhất là ngày hôm qua.

Tay Tạ Vu Tẫn bắt đầu run lên.

Anh nhớ tới ngăn kéo luôn bị khóa trong phòng Tạ Tắc Diễn.

Sơn Tam

Nhớ tới những vết đỏ thỉnh thoảng xuất hiện trên cổ tay Ôn Nhược.

Nhớ tới câu nói “Tôi thích cậu ấy” trong quán bar.

Nhưng trong mắt cô khi ấy chỉ là vùng hoang mạc c.h.ế.t lặng.

Khi hiểu ra tất cả.

Anh lùi mạnh về sau đập vào khung cửa.

Ánh sáng trong mắt từng chút một vụt tắt.

Niềm tin và sự lệ thuộc tích lũy hơn mười năm sụp đổ hoàn toàn.

Chỉ còn nỗi đau sắc nhọn điên cuồng xé nát l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tạ Vu Tẫn âm thầm liên hệ luật sư.

Đồng thời tới bệnh viện thăm viện trưởng.

Bà lão nắm lấy tay anh.

Đôi mắt đục ngầu đầy lo lắng.

“Vu Tẫn à...”

“Có phải Nhược Nhược chịu ấm ức gì không?”

“Lần trước tới thăm tôi, cổ con bé che kín mít.”

Tim Tạ Vu Tẫn đau nhói như bị kim đ.â.m.

Anh lén nhét một mảnh giấy vào con b.úp bê vải màu xanh của cô.

“Nhược Nhược, chiều thứ Bảy ba giờ, gặp nhau ở cửa sau.”

“Anh sẽ đưa em đi.”

Khi phát hiện mảnh giấy, Ôn Nhược đang vá lại đường chỉ bung trên quần áo của b.úp bê.

Đầu ngón tay cô vuốt qua những nét chữ nguệch ngoạc.

Lần đầu tiên đôi mắt xanh lam ấy xuất hiện d.a.o động.

Giống như mặt hồ phẳng lặng bị ném xuống một viên đá.

Thứ Bảy nhanh ch.óng tới.

Theo yêu cầu của Tạ Tắc Diễn, Ôn Nhược mặc chiếc váy trắng đơn giản.

Ngồi trong phòng khách đọc sách.

Tạ Tắc Diễn ngồi cạnh xem tin tức tài chính.

Mái tóc nâu sẫm rủ xuống chân mày.

Trông chẳng khác ngày thường là bao.

“Em muốn đi mua ít đồ.”

Ôn Nhược đột nhiên lên tiếng.

Tạ Tắc Diễn nhìn cô một cái.

“Để tài xế đi cùng.”

“Không cần.”

“Em muốn tự đi dạo.”

Anh im lặng vài giây.

Sau đó gật đầu.

“Về sớm.”

Ôn Nhược lập tức mở cửa chạy đi như đang bỏ trốn.

Sợ rằng anh sẽ đổi ý.

Nhưng cô không hề biết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phía sau cánh cửa còn hé mở.

Tạ Tắc Diễn đang siết c.h.ặ.t mảnh giấy kia trong tay.

Nhìn bóng lưng cô rời đi.

Nở một nụ cười quỷ dị.

Tim Ôn Nhược đập điên cuồng.

Cô xách túi vải chạy khỏi Tạ trạch.

Mái tóc bạc trắng phản chiếu sắc xà cừ dưới nắng.

Cô không đi tới khu thương mại.

Mà vòng tới cửa sau.

Xe của Tạ Vu Tẫn đang đỗ trong con hẻm.

Anh thò đầu ra ngoài cửa sổ cười với cô.

Lúm đồng tiền bên má trái đầy ánh nắng.

“Nhược Nhược!”

“Mau lên xe!”

Ôn Nhược vừa định chạy tới.

Đột nhiên phía sau vang lên tiếng phanh xe ch.ói tai.

Một chiếc xe tải lao tới mất kiểm soát.

Đâm thẳng vào xe của Tạ Vu Tẫn.

“Anh Vu Tẫn!”

Tiếng hét của cô nghẹn lại nơi cổ họng.

Âm thanh va chạm khủng khiếp làm tai cô ù đi.

Mảnh vỡ ô tô văng tới bên chân.

Cô nhìn thấy Tạ Tắc Diễn đứng ở đầu hẻm.

Mái tóc nâu sẫm tung bay trong gió.

Chiếc khuyên tai kim cương đen lóe lên ánh sáng lạnh.

“Nhược Nhược.”

“Tôi đã nói rồi.”

“Cái giá của việc bỏ trốn... em không trả nổi đâu.”

Anh bước tới.

Giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

Cơ thể Ôn Nhược bắt đầu run lên.

Không phải vì sợ.

Mà vì cơn giận dữ chưa từng có.

Cô đẩy mạnh anh ra.

Trong đôi mắt xanh lam bùng cháy ngọn lửa dữ dội.

“Anh không phải con người!”

Ánh mắt Tạ Tắc Diễn lạnh đi.

Anh nắm lấy cổ tay cô.

Lực mạnh như muốn bóp nát xương.

“Chơi đủ chưa?”

“Về với tôi.”

“Không!”

Ôn Nhược vùng vẫy.

Mái tóc bạc trắng bị gió thổi tung.

“Tạ Tắc Diễn!”

“Anh nhìn xem anh đã làm gì đi!”

Tiếng còi cảnh sát từ xa vang tới.

Ánh đèn đỏ xanh luân phiên phản chiếu trên mặt Tạ Tắc Diễn.

Một nửa sáng.

Một nửa tối.

Anh nhìn Tạ Vu Tẫn đang được đưa lên xe cứu thương.

Lại nhìn Ôn Nhược đang điên cuồng chống cự.

Rồi đột nhiên bật cười.

Trong đôi mắt hoa đào là sự điên cuồng không còn đường lui.

Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô.

“Chúng ta cùng chìm xuống đi.”