18
Có ghen tị, có ngưỡng mộ, có cả không dám tin.
Bà kéo Kim Bảo dậy, đứng trước cửa tiệm.
Cánh cửa kính sạch sẽ phản chiếu hình ảnh nhếch nhác của hai mẹ con.
Bà nhấc chân lên, dường như muốn bước vào.
Nhưng cuối cùng lại rụt lại.
Mẹ thở dài, cầm chiếc hamburger còn lại trên bàn, đi ra nhét vào tay Kim Bảo.
“Ăn đi.”
Kim Bảo cầm lấy rồi ăn ngấu nghiến.
Thím cười gượng:
“Chị dâu giờ sống tốt thật, còn vào nhà hàng Tây ăn nữa.”
“Không đắt đâu, chị cũng ăn được.”
Mẹ mỉm cười hiền hòa.
“Tôi và Điền Kiến Gia ly hôn rồi. Sau này đừng gọi tôi là chị dâu nữa.”
Không phải đắt.
Nhưng đối với nhiều người nông thôn, thứ họ thiếu không phải mười mấy tệ ấy, mà là dũng khí để đứng thẳng lưng bước vào một nơi sáng sủa sạch sẽ như thế này.
Thím còn muốn nói chuyện tiếp, nhưng mẹ cắt ngang:
“Tôi còn phải đi làm. Khi khác có dịp rồi nói.”
Kim Bảo đã ăn hết hamburger trong vài miếng, lại gào lên:
“Mẹ ơi, con còn muốn nữa!”
Sau lưng vang lên tiếng thím mắng:
“Mày là cái thùng rác à, ăn mãi không no sao?”
“Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn!”
Dì Trương cũng đến làm việc trong huyện.
Dì cùng người khác mở một trung tâm phụ đạo sau giờ học.
Mẹ đến đó làm thêm việc dọn vệ sinh.
Mỗi ngày sau khi học sinh tan lớp, mẹ dành một tiếng để quét dọn phòng học.
Một tháng được trả một trăm năm mươi tệ.
Vừa quét đường, vừa nhặt rác, lại làm thêm, thời gian nghỉ ngơi của mẹ ít đến đáng thương.
Nhưng mẹ rất vui.
Đôi mắt sáng long lanh.
“Bây giờ mỗi tháng cộng lại linh tinh mẹ cũng kiếm được hơn chín trăm tệ. Trước đây nghĩ cũng không dám nghĩ.”
Mẹ vẫn là người mẹ tiết kiệm ấy.
Thức ăn thừa chưa bao giờ đổ đi, để lại hôm sau ăn.
Dép nhựa rách thì dùng kìm nung nóng lại để hàn chỗ nhựa.
Nước giặt đồ lúc nào cũng giữ lại để dội nhà vệ sinh.
Nhưng mẹ cũng là người mẹ hào phóng.
Sẵn sàng mua cho tôi sách tham khảo hơn mười tệ một cuốn, mua cho tôi cả thùng sữa tươi, mỗi mùa đều sắm cho tôi một bộ quần áo mới.
Kết quả thi giữa kỳ của tôi dì Trương cũng xem rồi.
Dì hỏi:
“Điểm các môn khá đều. Sau này cháu định học khối xã hội hay khối tự nhiên, nghĩ kỹ chưa?”
“Cháu muốn học tự nhiên, dễ tìm việc hơn.”
Dì gật đầu.
“Dì cho cháu một lời khuyên. Sức người có hạn. Nếu cháu đã quyết học tự nhiên, từ bây giờ nên tập trung vào toán, văn, ngoại ngữ, toán lý hóa. Còn chính trị, lịch sử, địa lý thì chọn lọc mà học.”
Chỉ cần nắm chắc kiến thức tự nhiên, đến học kỳ hai lớp mười một khi phân ban, tôi sẽ bứt lên.
Nhưng cách này cũng có nhược điểm.
Trong thời gian đầu, thành tích của tôi chắc chắn sẽ ở mức trung bình hoặc thấp.
Tôi phải chịu đựng cảm giác thất vọng ấy.
19
Tối hôm đó tôi suy nghĩ rất nhiều.
Cuối cùng quyết định làm theo lời dì Trương.
Ngoài giờ lên lớp, tôi gần như không dành thời gian cho các môn xã hội.
Chỉ cần đảm bảo kỳ thi chung đạt điểm qua là được.
Toàn bộ trọng tâm tôi đặt vào các môn tự nhiên.
Đúng như dì Trương dự đoán, những kỳ thi sau đó, thứ hạng của tôi luôn quanh quẩn ở nhóm trung bình thấp.
Nhưng tôi tự tính toán rồi.
Nếu chỉ xét điểm các môn tự nhiên, tôi có thể lọt vào top mười của lớp.
Nhưng người trong làng đâu nghĩ vậy.
Làng bên cũng có người học trường số Một. Mỗi lần thi xong trường đều dán bảng đỏ, hỏi thăm một chút là biết ngay tôi được bao nhiêu điểm.
Bà nội tặc lưỡi:
“Còn tưởng giỏi lắm. Thành tích hạng ba bốn trăm như nó, e là đại học hạng hai cũng không đỗ.”
Thím cười mà như giấu d.a.o:
“Điềm Điềm, hay là cháu thôi học đi, đừng lãng phí tiền của mẹ cháu nữa.”
Tôi đáp lại:
“Dù sao cũng thông minh hơn Kim Bảo một chút. Nghe nói nó học một học kỳ mẫu giáo mà vẫn không đếm nổi từ một đến một trăm?”
Sắc mặt bà nội lúc đỏ lúc trắng.
“Kim Bảo là người thành công muộn, mày hiểu cái gì.”
Tôi lại đ.â.m thêm một câu:
“À đúng rồi, bố tôi có sinh thêm cho bà một đứa cháu trai nữa chưa?”
Sắc mặt bà nội càng khó coi.
“Con đàn bà Vương đó… mãn kinh hẳn rồi!”
Lúc cưới, bà Vương chỉ mới có dấu hiệu mãn kinh.
Giờ đã năm tháng trôi qua, nghe nói bà ta không có lần nào nữa.
Giấc mơ có thêm cháu trai của bà nội tan vỡ, bà càng cưng chiều Kim Bảo.
Nhưng bà Vương không dễ bắt nạt như mẹ tôi.
Bà ta ép bố tôi đi làm thuê. Tiền kiếm được đều giữ hết, không đưa cho bà nội một đồng.
Bà nội tức đến bốc khói. Hai mẹ chồng nàng dâu ba ngày hai bữa lại đ.á.n.h nhau.
Mấy tháng không gặp, bà nội như già đi mấy tuổi.
Tóc bạc thêm cả vòng.
Đúng là ác nhân tự có ác nhân trị.
Tiếng pháo nổ rộn ràng.
Năm đó tôi và mẹ được bí thư thôn mời sang nhà ông ăn Tết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hơn mười giờ mới về đến nhà thì thấy bố đang đi qua đi lại trước cửa.
Mẹ uống hai cốc bia, má hơi đỏ.
Bà mặc chiếc áo khoác đỏ rượu tôi chọn cho. Mái tóc trước đây buộc tùy tiện giờ thả xuống.
Ánh đèn vàng đêm giao thừa hắt lên gương mặt mẹ một quầng sáng dịu.
Bố nhìn đến sững người.
“Đêm giao thừa mà hai người đi đâu vậy?”
Mẹ hỏi lại:
“Anh có việc gì không?”
Ông móc từ túi ra hai mươi tệ.
“Điềm Điềm, bố cho con tiền lì xì.”
Tôi lấy từ túi ra tờ một trăm tệ mới tinh.
“Không cần đâu. Có mẹ cho là đủ rồi.”
Mùng một Tết mẹ đã đi quét đường.
Ngày hôm đó xảy ra một chuyện lớn.
Mẹ nhặt được một chiếc ví da màu đen.
Bên trong có rất nhiều thẻ ngân hàng, chứng minh thư và hộ chiếu, còn có hai vạn tệ tiền mặt.
Hai vạn tệ thời đó là một khoản tiền rất lớn.
Mẹ chờ cả ngày không thấy chủ ví quay lại, liền đem chiếc ví nộp cho đồn công an.
Sau đó chủ ví tìm đến nhà, cảm ơn rối rít.
Tiền đối với ông ấy chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu mất giấy tờ thì làm lại rất phiền.
Mẹ không chịu nhận tiền cảm ơn, thế là bác Vương giới thiệu cho mẹ một công việc.
20
Làm bảo mẫu ở nhà cho mẹ già của ông ấy.
Chỉ cần nấu ăn, dọn dẹp, trò chuyện cùng bà cụ, đưa bà đi bệnh viện và trông chừng bà uống t.h.u.ố.c.
Một tháng hai nghìn tệ.
Bác Vương làm ăn ở Thượng Hải, đã lập nghiệp ở đó.
Nhưng bà cụ không quen sống ở thành phố lớn, muốn ở lại quê.
Nhà họ có một tòa nhà riêng.
Hai mẹ con tôi không cần thuê nhà nữa, có thể ở trong đó, như vậy cũng tiết kiệm được tiền thuê.
Hai nghìn tệ là rất nhiều.
Năm 2006, một sinh viên mới tốt nghiệp đại học ở thành phố chúng tôi cũng chưa chắc kiếm được hai nghìn một tháng.
Bà Vương có tính khí khá kỳ quái.
Nhưng mẹ tính tình hiền hòa, lại không bao giờ lười biếng.
Tiền mua thức ăn bác Vương đưa riêng. Mẹ ghi chép từng xu từng hào.
Tiền điện nước do chủ nhà trả, nhưng mẹ vẫn tiết kiệm như lúc còn thuê nhà.
Dần dần bà cụ cũng chấp nhận mẹ.
Ngày thường tôi ở nội trú, cuối tuần đến chỗ mẹ.
Có lúc bà cụ còn nói:
“Tiểu Ngu, hôm nay làm cá quế đi, bà muốn ăn.”
Thật ra bà không thích ăn cá, người thích ăn là tôi.
Bà nội và thím biết mẹ tìm được công việc tốt như vậy thì ghen đến nghiến răng.
Bà nội còn buông lời bẩn thỉu:
“Không chừng nó với thằng đàn ông kia có gì mờ ám. Hai nghìn tệ một tháng, ai ngu mà trả thế?”
Có lần mẹ dẫn tôi đến chợ bán buôn Tam Tỉnh Đầu mua quần áo, tình cờ gặp bố và bà Vương.
Bố muốn mua chiếc áo phông mười lăm tệ.
Bà Vương mắng:
“Già thế này rồi còn mặc đồ mới làm gì. Quần áo ở nhà đủ mặc rồi.”
Nhưng bà ta lại mua cho con trai mình hai bộ đồ mới.
Mẹ thử xong quần áo, vén tấm rèm vải đơn giản bước ra.
Đó là một chiếc váy hoa đỏ.
Mẹ hơi ngượng:
“Có phải hơi ngắn không?”
Bố nhìn đến ngẩn người.
“Đẹp lắm, nhưng đúng là hơi ngắn một chút.”
Bà Vương vỗ một cái vào sau đầu ông.
“Liên quan gì đến anh, lại không phải vợ anh!”
Bà chủ tiệm lập tức khen tới tấp:
“Ngắn gì đâu, còn tới đầu gối mà. Rất hợp với chị, thật sự rất đẹp…”
Bà Vương l.i.ế.m môi hỏi:
“Cái váy này bao nhiêu tiền?”
“Không đắt đâu, nếu thật sự muốn mua thì tám mươi.”
Bà Vương trợn mắt:
“Thế mà còn không đắt!”
Tôi lắc nhẹ tay mẹ:
“Đẹp lắm, mua đi.”
Cuối cùng mẹ mặc cả với bà chủ, năm mươi tệ mua được chiếc váy đó.
Bà Vương cầm chiếc váy giống hệt, nhìn đi nhìn lại, so tới so lui, rồi bực bội nói:
“Đắt thế, chẳng đáng chút nào.”
Tôi vốn đã đi xa rồi, nhưng vẫn không nhịn được quay lại cười với bà ta và bố:
“Không đắt. Mẹ tôi tự mình cũng mua nổi.”
Bà ta lấy bố tôi hơn mười năm, số lần mua quần áo mới đếm trên đầu ngón tay.
Phần lớn đều là cô ở thành phố gom quần áo cũ gửi về. Thím chọn trước một lượt, còn lại mới đến lượt mẹ.
Bố từng chê mẹ không biết ăn diện.
Nhưng mẹ xám xịt như vậy đâu phải vì không muốn.
Là vì không có thời gian, cũng không có điều kiện.
Nhìn xem.
Sau khi rời khỏi người đàn ông sai lầm, lớp bụi trên người mẹ cũng biến mất.
Thì ra…
Mẹ cũng là một vì sao lấp lánh.
Chúng tôi đi được khá xa thì bố đột nhiên đuổi theo.
Ông lúng túng hỏi:
“Xuân Hương, bây giờ lương cô cao thế, có thể cho tôi vay ít tiền không? Con vợ kia quản c.h.ặ.t quá, tôi đến tiền uống rượu cũng không có.”