15
"Bây giờ thì được rồi chứ gì?"
Cơ Bất Vẫn giơ tay lên sờ sờ chỗ vừa được tôi hôn, im lặng mất vài giây.
Một lát sau, cậu nhóc nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc nói: "Tỷ đã gần ba tháng rồi không hôn ta."
Tôi: ?" Thằng nhóc này lại đang nghẹn cái bài gì nữa đây?
"Cứ coi như mỗi ngày tỷ chỉ hôn ta hai lần, mỗi tháng tính chẵn là 30 ngày, vậy tổng cộng tỷ nợ ta 180 cái hôn."
"Sau cái vừa rồi, hiện tại vẫn còn nợ 179 cái."
Ánh mắt Cơ Bất Vẫn vô cùng nghiêm chỉnh, nhìn là biết cậu ta không hề nói đùa.
Tôi nghiến răng nghiến lợi: "... Nhóc được voi đòi tiên đấy à?"
"Hôn nhóc 179 cái thì ta không làm được đâu, nhưng tặng nhóc 179 cái b.úng trán thì ta dư sức đấy!"
Dứt lời, tôi liền nhắm ngay trán cậu nhóc mà b.úng mạnh một phát rõ đau. Trên làn da trắng trẻo của cậu ngay lập tức xuất hiện một vết đỏ ch.ót.
Cậu nhóc đưa tay ôm lấy trán, ánh mắt uất ức nhìn tôi: "Tỷ tỷ, đau lắm đó."
"Cho chừa! Mau leo xuống khỏi đùi ta ngay, nhóc ngồi làm ta tê chân đến mất cảm giác rồi đây này!" – Tôi ra sức lắc lắc hai chân, muốn hất cậu nhóc xuống đất.
Nhưng Cơ Bất Vẫn chẳng những không bị hất xuống, ngược lại hai tay còn ôm siết lấy tôi c.h.ặ.t hơn vài phần.
"Thằng nhóc này, mau xuống đi chứ!"
Hai chân tôi bị cậu ngồi đè lên đến mức hoàn toàn tê dại. Cái giống Cơ Bất Vẫn này sau khi uống say xong, chẳng lẽ không chỉ mít ướt mà còn biến thành một đứa siêu cấp bám người à?
Tôi bất lực thở dài một tiếng.
Cơ Bất Vẫn chớp chớp mắt, đột nhiên cong môi nở một nụ cười. Không hiểu sao cái nụ cười đó lại làm tôi có cảm giác chẳng lành chút nào.
"Tỷ tỷ, chân tỷ thật sự đã tê rần rồi sao?"
"..."
"Nếu tỷ không muốn hôn ta 179 cái, vậy thì để ta hôn bù cho tỷ là được chứ gì."
"Cái gì cơ?!"
Lời tôi còn chưa dứt, hai bên má đã bị cậu đưa tay giữ c.h.ặ.t lấy, ngay sau đó, một bên má trái của tôi liền bị cậu "chụt" một cái rõ nhanh.
Thực hiện xong cú áp sát, Cơ Bất Vẫn nhanh như chớp phóng thẳng ra xa khỏi người tôi.
Gương mặt cậu rạng rỡ một nụ cười vô cùng thỏa mãn, hoàn toàn không thấy chút dáng vẻ đáng thương, sợ bị bỏ rơi như lúc nãy đâu nữa.
Chẳng hiểu sao, tôi lại có cảm giác như mình vừa bị một thằng nhóc mười bốn tuổi trêu đùa vậy... : )
Cậu nhóc đứng đằng xa lém lỉnh nói: "Vẫn còn nợ 178 cái nhé, ta không vội đâu, tỷ tỷ cứ từ từ mà trả."
Ai thèm trả cho nhóc hả!
Tôi đùng đùng đứng dậy định lao đến tẩn cho cậu một trận. Thế nhưng cái sự tê dại ở chân đâu có biết đùa, tôi vừa rướn người lên chưa đầy hai giây thì đã mất đà ngã rầm trở lại chiếc ghế gỗ.
Tôi vừa bóp cái chân tê cứng vừa run bần bật, giờ thì đến lượt tôi muốn hắc hóa rồi đây này! (Giận tím người!)
16
"Tỷ tỷ, hôm nay thức ăn hương vị thế nào?"
Đấy, lại là câu hỏi này.
Bàn tay đang cầm đũa của tôi khựng lại một nhịp.
Mấy ngày nay Cơ Bất Vẫn cứ như bị trúng tà vậy. Chỉ cần tôi mở miệng khen cậu một câu, cậu nhất định sẽ tìm được cơ hội bất ngờ ghé sát lại gần rồi hôn một cái rõ nhanh trên má tôi.
Đối với mấy cái hôn của Cơ Bất Vẫn, tôi cũng không đến mức chán ghét, nhưng cứ thấy gượng gạo và kỳ cục thế nào ấy. Lần nào bị cậu hôn xong, tôi cũng có cảm giác toàn thân nổi hết cả da gà.
Quyết không thể để cậu nhóc có thêm cơ hội thừa nước đục thả câu nữa!
Tôi lén liếc mắt nhìn Cơ Bất Vẫn một cái. Thiếu niên khôi ngô tuấn tú cột tóc đuôi ngựa cao đang ngồi ngay cạnh tôi, trên môi nở một nụ cười mỉm nhạt.
Tôi âm thầm dịch chuyển ghế lui về phía sau một chút, đặt đũa xuống và thiết lập trạng thái phòng thủ toàn diện.
"Thức ăn hôm nay vị bình thường thôi."
Cơ Bất Vẫn ngẩn ra một giây: "Vậy để ta đi làm lại món khác."
Cái tính thằng nhóc này là nói được làm được, tôi vội vàng lên tiếng ngăn cản: "Thôi khỏi cần, vẫn ăn được mà."
Thấy Cơ Bất Vẫn có vẻ không có ý định giở trò hôn hít, tôi mới thả lỏng tinh thần, cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm.
Đến lúc ăn xong xuôi, tôi vừa ngẩng đầu lên thì lại bắt gặp Cơ Bất Vẫn đang chống cằm, chăm chú nhìn mình chằm chằm. Chẳng biết cậu ta đã ngồi nhìn như thế từ bao giờ rồi.
"Nhìn cái gì mà nhìn?"
Cơ Bất Vẫn tủm tỉm cười: "Sức ăn của tỷ tỷ tốt thật đấy, đồ ăn vị bình thường mà tỷ vẫn đ.á.n.h bay được ba bát cơm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi nheo mắt: "Nhóc đang mỉa mai ta đấy à?"
Cậu nhóc tỉnh bơ: "Đâu có, ta đang khen ngợi tỷ mà."
Thôi bỏ đi, cậu ta đã bảo khen thì cứ coi là khen đi, ai thèm chấp nhặt với đứa con nít làm gì.
Tôi đứng dậy dọn dẹp bát đũa, Cơ Bất Vẫn cũng chủ động tiến lại phụ một tay. Lúc đầu tôi vẫn còn khá cảnh giác xem cậu có giở trò tập kích bất ngờ hay không, nhưng may mắn là hôm nay cậu ta có vẻ rất ngoan ngoãn, không có ý định táy máy gì cả.
Sau khi bận rộn xong xuôi, tôi lười biếng vươn vai một cái dài, chuẩn bị đi về phòng ngủ nướng.
Ai mà ngờ được, cái thằng nhóc thối tha vừa rồi còn tỏ ra vô cùng thành thật khiến tôi buông lỏng cảnh giác, đột ngột lao lên ghé sát vào thơm một cái chụt rõ kêu.
Thư Sách
Tôi ôm lấy một bên má vừa bị hôn, trố mắt kinh ngạc nhìn cậu.
Gương mặt Cơ Bất Vẫn tràn ngập vẻ đắc ý, trông hệt như một con mèo hư vừa ăn vụng thành công.
"Nhóc..."
"Đây là phần thưởng vì tỷ tỷ đã ăn uống rất ngoan."
Ai thèm cái phần thưởng này của cậu chứ hả!
Không được, tuyệt đối không thể để tình trạng này tiếp diễn! Tôi nhất định phải làm cái gì đó để thằng nhóc này ý thức được hành vi này là hoàn toàn sai trái.
Thế là, tôi liền phi thẳng ra tiệm sách mua vài cuốn sách thánh hiền về, lập chí phải dạy cho cậu hiểu thế nào là "nam nữ có khác biệt", "chị em lớn rồi phải biết giữ khoảng cách"!
Ai dè, chiêu này của tôi lại mang đến hiệu quả bất ngờ vô cùng.
Mấy ngày nay, sau khi đọc xong mấy cuốn sách đó, Cơ Bất Vẫn không những không dám tùy tiện hôn tôi nữa, mà còn bắt đầu có xu hướng né tránh tôi. Thậm chí, chỉ cần vô tình nhìn thẳng vào mắt tôi một cái thôi là hai tai cậu đã đỏ ửng lên rồi.
Hừ hừ, biết xấu hổ rồi chứ gì! (vênh mặt chống nạnh đầy đắc ý)
17
Nhưng mà... cậu nhóc này có phải đã biết xấu hổ quá mức rồi không?
Chẳng những không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, đến bữa ăn cậu cũng không chịu ngồi cùng bàn nữa, việc chải đầu lại càng miễn bàn. Ngay cả khi tôi vô tình chạm nhẹ vào góc áo, cậu nhóc liền lập tức nhảy dựng ra xa năm mét, rồi nhanh chân chạy trốn mất dạng.
Mấy cuốn sách thánh hiền đó có sức công phá mạnh đến thế cơ à?
Tò mò quá, tôi bèn vớ lấy mấy quyển sách lật qua lật lại xem thử. Bên trong chẳng có gì đặc biệt, toàn là giảng giải về lễ nghi pháp độ. Đã vậy, một đống chữ thể văn ngôn (văn cổ) rắc rối còn làm tôi nhức cả đầu.
Tôi đưa tay xoa xoa hai bên huyệt thái dương đang đau nhói, vẫn chẳng thể hiểu nổi cậu nhóc đã ngộ ra cái chân lý gì từ đống sách này.
Hay là bắt trói Cơ Bất Vẫn lại để hỏi cho ra nhẽ nhỉ?
Chỉ cần cậu ta đừng có đột ngột tập kích hôn trộm tôi, còn lại biết nam nữ có khác biệt là được rồi. Chứ cái kiểu ngày nào cậu cũng trốn tôi như trốn tà thế này, tự dưng tôi lại thấy có chút trống trải, cô đơn.
Một kẻ vốn đã quen thói độc lai độc vãng như tôi, khi ý thức được dòng suy nghĩ này liền tự làm chính mình giật mình kinh hãi. Tôi mà lại cảm thấy trống vắng khi thiếu Cơ Bẫn Vẫn ở bên cạnh sao? Quả nhiên, thói quen là một thứ đáng sợ mà.
Rầm! Rầm! Rầm!
Một chuỗi tiếng đập cửa dồn dập vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi bước ra mở cửa thì phát hiện bên ngoài đang có một đám hàng xóm láng giềng đứng tụ tập. Ai nấy đều hớn hở, trên mặt rạng rỡ nụ cười, tay còn xách theo đủ thứ quà cáp.
Cái tình huống gì đây? Cả làng trúng số độc đắc à? Tôi ngơ ngác đầy hoang mang.
Vương thẩm bán khoai lang ở đầu phố Đông là người lên tiếng trước nhất: "Thật là chúc mừng, chúc mừng nhé!"
Tôi càng thêm mờ mịt: "Chúc mừng chuyện gì cơ ạ?"
"Gớm, cô nương còn giả vờ làm gì nữa. Có một đứa đệ đệ như Cơ Bất Vẫn đúng là phúc đức ba đời nhà cô rồi nhé."
"Đúng là tôi rất có phúc, nhưng rốt cuộc là mọi người đang nói về chuyện gì thế ạ?"
Biểu cảm ngơ ngác của tôi quá đỗi chân thật, Vương thẩm liền nhận ra tôi không phải đang giả vờ. Mụ quay sang nhìn mọi người xung quanh xầm xì một hồi, rồi mới dè dặt hỏi lại: "Ơ, không lẽ cô nương không biết chuyện Cơ Bất Vẫn vừa đỗ thủ khoa kỳ thi Hương à?"
"Cái gì cơ?!"
Tôi thất thanh hét lên một tiếng lớn, làm mấy người đứng trước cửa giật nảy mình.
Vương thẩm cạn lời nhìn tôi: "Hóa ra là cô không biết thật à. Thằng bé mới mười hai tuổi mà thi Hương đã giật giải nhất rồi, cứ cái đà này, vài năm nữa kiểu gì nó cũng rước cái danh Trạng Nguyên về cho mà xem!"
"Trạng Nguyên?!"
Tôi lại hét lên một tiếng nữa, tiếp tục dọa cho đám đông run b.ắ.n người lần hai.
Không phải chứ? Rõ ràng tôi đang sống trong một cuốn truyện tu tiên, sao đùng một cái cốt truyện lại bẻ lái sang thể loại khoa cử thế này? Đại phản diện tương lai không đi làm Ma Vương mà định đi thi Trạng Nguyên làm quan triều đình à?
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, con đường này xem ra cũng không tệ, ít nhất là đỡ phải dây dưa vào mấy chuyện rắc rối, đau đầu ở các tiên môn.
Trong nguyên tác, sở dĩ Cơ Bất Vẫn quyết định dấn thân vào con đường tu tiên là vì ở nhân gian cậu luôn phải chịu cảnh đói khát, thế nên cậu mới muốn gia nhập tiên môn để học "tịch cốc thuật" (thuật nhịn ăn mà không c.h.ế.t). Nhưng hiện tại dưới sự nuôi dưỡng của tôi, cậu được ăn ngon mặc ấm, cơm no áo ấm đầy đủ, thế thì cái tiên này... liệu có còn cần thiết phải tu nữa không?
Có điều, chốn quan trường nghe nói còn đen tối và hiểm ác hơn cả ma tộc nữa thì phải?
"Có chuyện gì thế ạ? Sao mọi người lại tụ tập hết trước cửa nhà cháu vậy?"
Tôi quay đầu nhìn theo nơi phát ra giọng nói, liền thấy ngay nhân vật chính của câu chuyện.
Cơ Bất Vẫn đang mặc một bộ y phục màu đen giản dị, mái tóc cột đuôi ngựa cao đơn giản. Dù mới mười bốn tuổi, đường nét gương mặt chưa hoàn toàn nảy nở hết, nhưng ngũ quan quá đỗi tinh xảo cùng khí chất thanh lãnh, cao ngạo bẩm sinh của cậu đã khiến người ta không thể rời mắt, trông chẳng khác nào một vị tiểu công t.ử xuất thân từ gia tộc quyền quý.
Chỉ có điều, một vị công t.ử quyền quý thực sự thì sẽ không bao giờ tự mình xuống bếp nấu ăn, càng không có chuyện đang bưng hai đĩa thức ăn nóng hổi, bốc khói nghi ngút mà ngơ ngác nhìn đám đông như cậu lúc này