18
Chuyện này là thế nào? Nhóc đi thi từ bao giờ thế?" – Tiễn đám đông hàng xóm về xong, tôi lập tức quay sang tra hỏi.
"Một tháng trước."
"Sao không nói với ta một tiếng?"
"Ta nói rồi, nhưng lúc đó tỷ đang mải đọc thoại bản, cười ngửa tới ngửa lui có thèm nghe đâu."
Tôi cố lục lọi lại trí nhớ của mình nhưng hoàn toàn chịu c.h.ế.t. Những lúc tôi ôm thoại bản cười đến mức không dừng lại được thì nhiều vô số kể...
"Được rồi... Nhưng sao tự dưng nhóc lại nổi hứng đi thi khoa cử thế?"
"Chẳng phải chính tỷ đã nói muốn làm một thiên kim tiểu thư quyền quý sao?"
Tôi ngẩn người. Ủa, mình từng nói câu này hồi nào ta? Lại cố nhớ lại, nhưng đầu óc vẫn trống rỗng như cũ.
Thế nhưng, chỉ vì một câu nói bâng quơ của tôi mà Cơ Bất Vẫn chẳng quản ngại ngại ngần đi tham gia khoa khảo, điều này khiến tôi có chút cảm động. Thằng nhóc này đúng là biết cách để tâm đến lời nói của người khác mà.
Chỉ có điều...
"Cơ Bất Vẫn, lúc nói chuyện nhóc có thể quay mặt lại nhìn ta được không?"
"Nhóc cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ làm cái gì, ta có đứng ở ngoài đó đâu?"
Cơ Bất Vẫn vẫn bất động. Cậu duy trì tư thế một tay guốc nhẹ sau gáy, chỉ chịu để lộ cho tôi thấy một bên góc mặt và vành tai của mình.
Tôi nhìn thấy cả tai lẫn cổ của cậu đều đã đỏ bừng lên, ngay cả những đốt ngón tay đang đặt sau gáy cũng ửng lên sắc hồng rực rỡ. Tôi thật chẳng thể hiểu nổi, rốt cuộc đống sách thánh hiền kia có ma lực gì mà khiến cậu biết xấu hổ đến mức này.
Tôi đứng bật dậy, cố tình bước đến trước tầm mắt của cậu, kết quả là tôi di chuyển hướng nào, thằng nhóc này liền xoay người né theo hướng đó! Đến cuối cùng, tôi vẫn chỉ có thể nhìn thấy cái vành tai đỏ lựng và một bên góc mặt che khuất đôi mắt của cậu.
"Cơ Bất Vẫn, được rồi đấy nhé, cứ như vậy là bất lịch sự lắm biết chưa?" – Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, có chút hậm hực ngồi phịch xuống ghế.
Cậu im lặng một hồi lâu mới lí nhí lên tiếng: "Ta chỉ là... có một vài chuyện vẫn chưa nghĩ thông suốt. Xin tỷ hãy cho ta thêm chút thời gian, ta sẽ sớm điều chỉnh lại trạng thái."
"Nhóc rốt cuộc là đang suy nghĩ chuyện gì?"
"... Suy nghĩ xem thứ bản thân thực sự muốn là gì."
Tôi nghe mà mờ mịt, chẳng hiểu gì cả: "Nghĩ về lý tưởng nhân sinh thì mắc gì phải trốn tránh ta?"
Tóm lại là cho đến cuối cùng, tôi vẫn chẳng thể làm rõ được cậu nhóc đang khao khát điều gì, và tại sao lại cứ trốn tôi như trốn tà.
Cũng may là sau đó, Cơ Bất Vẫn quả thực đã điều chỉnh lại được tâm lý đúng như lời cậu nói. Phương thức chung sống giữa tôi và cậu lại khôi phục về dáng vẻ tự nhiên, thân thiết như ngày xưa.
Vừa vặn đúng lúc này, người của Tu Tiên giới hạ phàm tới Nhân giới để tuyển chọn đệ t.ử.
Sau khi đã xác nhận kỹ càng rằng chuyện tôi muốn làm "thiên kim tiểu thư quyền quý" thực ra chỉ là một câu nói đùa lúc cửa miệng, cộng thêm việc tôi hứa sẽ đồng hành cùng cậu lên Tu Tiên giới, Cơ Bất Vẫn mới đưa ra quyết định báo danh tham gia.
Trước khi điền tên vào phiếu báo danh, cậu ngước lên hỏi tôi muốn đến tiên môn nào. Đối với một kẻ làm việc tự do như tôi thì ở đâu cũng thế cả, vậy nên tôi liền bảo Cơ Bất Vẫn cứ tự mình quyết định là được.
19
Trong nguyên tác, môn phái tiên môn mà Cơ Bất Vẫn lựa chọn gia nhập chính là Kiếm Tông.
Tại Kiếm Tông, Cơ Bất Vẫn năm mươi bốn tuổi đã gặp gỡ nam chính Tiêu Lăng Vân, người lớn hơn cậu hai tuổi. Cả hai đều là những thiên tài trăm năm có một, vô cùng nổi bật và nhận được vô vàn sự chú ý tại tông môn. Và như một lẽ hiển nhiên, hai người họ nhanh ch.óng kết thành bằng hữu tri kỷ, vào sinh ra t.ử có nhau.
Thế nhưng, bước ngoặt tăm tối đã xảy ra vào năm Cơ Bất Vẫn mười sáu tuổi.
Một vị trưởng lão trong Kiếm Tông có sở thích biến thái, cực kỳ lệch lạc, chuyên nhắm vào những thiếu niên có dung mạo tuấn mỹ. Và Cơ Bất Vẫn – một đứa trẻ không nơi nương tựa – đã lọt vào tầm ngắm của lão.
Sau khi suýt bị gã trưởng lão biến thái kia làm nhục, Cơ Bất Vẫn liều mạng trốn thoát khỏi động quỷ. Nhưng trớ trêu thay, khi cậu chưa kịp vạch trần hành vi đồi bại của lão thì thân phận thật sự của cậu – con trai của Ma Vương – bỗng nhiên bị rò rỉ và lan truyền với tốc độ ch.óng mặt.
Kể từ khoảnh khắc đó, cuộc sống ở tiên môn của Cơ Bất Vẫn đảo lộn hoàn toàn.
Không một ai thèm tin lời cậu nói, mọi ánh mắt nhìn cậu chỉ còn lại sự ghê tởm, sợ hãi và ác ý. Để ngăn chặn hiểm họa cậu thức tỉnh trở thành Ma Vương mới, chúng tiên môn ngày ngày tổ chức truy quét, đuổi g.i.ế.c cậu ráo riết, dù lúc ấy Cơ Bất Vẫn chưa từng làm bất cứ một điều ác nào.
Trong một lần cậu trọng thương cận kề cái c.h.ế.t, suýt chút nữa là bị người của tiên môn bắt sống, Tiêu Lăng Vân đã xuất hiện kịp thời để giải cứu và đem cậu đi giấu.
Chỉ là, đến khi Cơ Bất Vẫn tỉnh lại và uất ức kể cho tri kỷ nghe về những gì mình đã phải trải qua, thứ cậu nhận được lại chỉ là một câu nói lạnh lùng: "Trưởng lão ở trong tông môn rất được mọi người tôn trọng, chắc có hiểu lầm gì thôi."
Giây phút ấy, Cơ Bất Vẫn triệt để thấu hiểu: Trên đời này chẳng có một ai chịu đứng về phía cậu cả, chỉ vì cậu mang dòng m.á.u của Ma Vương.
Về sau, cậu dứt khoát vứt bỏ thân phận đệ t.ử tiên môn, chính thức đọa ma. Cậu tự tay hạ sát vị trưởng lão biến thái kia bằng những thủ đoạn tàn nhẫn nhất. Những kẻ từng tham gia đuổi g.i.ế.c cậu năm xưa cũng lần lượt bị cậu tự tay thanh toán không sót một ai.
Để rồi khi Tiêu Lăng Vân và Cơ Bất Vẫn gặp lại nhau lần nữa, thân phận giữa hai người đã không còn là bằng hữu, mà là kẻ thù không đội trời chung, thế bất lưỡng lập.
Nghĩ đến cái mớ cốt truyện ngược luyến cẩu huyết đầy đau đầu kia, tôi lại thấy thái dương mình giật bần bật. Một khi đã bước chân vào tiên môn, e rằng những ngày tháng thanh nhàn, lười biếng của tôi sẽ chính thức chấm dứt.
Nhưng mà, nghĩ đến cái ghế nhân viên công vụ ổn định ở Thần giới sau này...
Ực... Thôi thì cố nhịn một chút vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến ngày tiên môn mở cửa thu nhận đệ t.ử, lúc hai chị em sửa soạn hành lý chuẩn bị ra cửa, tôi không kìm được tò mò mà lên tiếng hỏi: "Vẫn Vẫn này, rốt cuộc nhóc tính báo danh vào tông môn nào thế?"
Cơ Bất Vẫn dường như đã tính toán kỹ lưỡng từ trước, cậu liền quay sang trả lời tôi ngay lập tức:
"Ngự Thú Tông."
Tôi trố mắt hét lên: "Cái gì cơ?!"
20
Thấy phản ứng của tôi có chút thái quá khi nghe mình chọn Ngự Thú Tông, Cơ Bất Vẫn liền chớp mắt hỏi: "Tỷ thấy có chỗ nào không ổn sao?"
"Hoàn toàn không có!"
Đâu chỉ là không có, tôi đây còn đang vui sướng đến phát điên lên được ấy chứ!
Gia nhập Ngự Thú Tông chẳng phải sẽ tránh mặt được lão trưởng lão biến thái kia, lại càng không phải dây dưa vào mấy cái tình tiết ngược luyến cẩu huyết với nam chính sao? Như vậy thì tỉ lệ hắc hóa thành Ma Vương của Cơ Bất Vẫn lại tụt xuống một mốc an toàn mới rồi.
Cơ Bất Vẫn đúng là vị cứu tinh biết cách né tránh phiền phức giúp tôi mà.
Thư Sách
Tất nhiên, kể cả cậu ta có chọn Kiếm Tông đi chăng nữa, một Bạch Hạc Thần Nữ như tôi cũng tuyệt đối sẽ bảo vệ cậu đến cùng, không để ai bắt nạt.
Vì tâm trạng đang cực kỳ tốt, tôi không kìm được mà vươn tay xoa xoa đầu cậu khen ngợi: "Vẫn Vẫn giỏi quá, đúng là biết chọn tông môn nha!"
Có điều, dạo này thằng nhóc này lớn nhanh như thổi. Mấy hôm trước còn cao bằng tôi, thế mà chớp mắt một cái đã vượt tôi hẳn nửa cái đầu rồi. Bây giờ mỗi lần muốn xoa đầu cậu, tôi đều phải rướn người lên hơi mỏi.
Xoa được một lát, cánh tay tôi bắt đầu mỏi nhừ.
Đến lúc tôi rụt tay về, tôi lại phát hiện Cơ Bất Vẫn hình như... lại phát bệnh cũ.
Cậu ta lại bày ra cái bộ dạng quay ngoắt đầu đi chỗ khác, vành tai đỏ lựng lên, đến một ánh mắt cũng chẳng dám nhìn thẳng vào tôi.
Tôi cạn lời: "Lại bắt đầu rồi đấy phỏng?"
"... Vẫn... chưa... trả... nợ... cho... ta..." – Giọng Cơ Bất Vẫn lý nhí như muỗi kêu, đứt quãng khiến tôi chỉ nghe bập bõm được vài từ.
"Cái gì cơ? Nhóc nói lại lần nữa xem nào, ta nghe không rõ."
Cơ Bất Vẫn hít một hơi thật sâu, rốt cuộc cũng chịu quay đầu lại nhìn thẳng vào tôi, gằn giọng: "Bà chị ngốc nghếch!"
Dứt lời, cậu nhóc liền ba chân bốn cẳng chạy biến ra ngoài cửa.
Ơ hay? Cái thằng nhóc này mắng người ta xong liền cắp m.ô.n.g chạy trốn đấy à?
Tôi chống nạnh hét lớn vóng ra ngoài: "Cơ Bất Vẫn, cái thằng nhóc thối tha này, nhóc đứng lại đó cho ta, hôm nay nhóc ăn đòn chắc rồi!"
21
Trên đường đi đến nơi báo danh của Ngự Thú Tông.
Tôi bất ngờ nhìn thấy nam chính của cuốn sách này – Tiêu Lăng Vân.
Hắn mặc bộ tông phục màu trắng đặc trưng của Kiếm Tông, tay cầm một thanh trường kiếm cũng mang sắc trắng, quanh thân tỏa ra một luồng khí thế lạnh lùng, nghiêm nghị.
Hắn và Cơ Bất Vẫn bước đi ngang qua nhau, lướt qua như hai người hoàn toàn xa lạ, chẳng ai thèm liếc nhìn ai lấy một cái.
Chỉ có ánh mắt của tôi là vẫn cứ dán c.h.ặ.t vào bóng lưng của Tiêu Lăng Vân, mãi chưa chịu rời đi.
Tôi bất giác nhớ lại một đoạn cốt truyện trong nguyên tác.
Năm đó, sau khi Tiêu Lăng Vân cứu Cơ Bất Vẫn, tuy hắn không hoàn toàn tin tưởng những lời cậu nói, nhưng trong lòng vẫn nảy sinh nghi ngờ đối với vị trưởng lão kia. Về sau, Tiêu Lăng Vân quả thực đã âm thầm điều tra và phơi bày những tội ác ghê tởm mà gã trưởng lão đó đã làm.
Chỉ đáng tiếc là, sự thật được phơi bày quá muộn màng.
Vào thời điểm đó, Cơ Bất Vẫn đã hoàn toàn tuyệt vọng và mất hết niềm tin vào lòng người.
Nếu như ngày ấy Tiêu Lăng Vân có thể trả lại sự trong sạch cho Cơ Bất Vẫn sớm hơn một chút, và nếu Cơ Bất Vẫn có thể kiên trì, nhẫn nhịn thêm một chút... thì có lẽ, hai người họ đã có thể mãi mãi là bằng hữu tri kỷ của nhau.
"Tỷ tỷ, tỷ đang nhìn ai thế?"
Giọng nói của Cơ Bất Vẫn vang lên bên tai kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, tôi vội vàng thu hồi ánh mắt rồi quay sang nhìn cậu.
Cơ Bất Vẫn ở tuổi mười bốn trông vô cùng ôn hòa lễ độ, đối xử với mọi người xung quanh rất đỗi thân thiện. Đôi mắt phượng xinh đẹp của cậu lúc này đang lấp lánh những tia sáng rạng rỡ, hoàn toàn không có lấy một chút âm u, u uất nào.
Khóe môi tôi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm.
Mà thôi, như hiện tại chẳng phải cũng rất tốt sao.
Việc báo danh vào Ngự Thú Tông diễn ra vô cùng thuận lợi và suôn sẻ.
Đến phần kiểm tra linh lực, màn thể hiện của hai chị em chúng tôi đặc biệt xuất chúng và nổi bật, làm chấn động cả trường thi. Kết quả là Cơ Bất Vẫn đường hoàng trở thành đệ t.ử nội môn, còn tôi... lập tức nhảy vọt lên làm Bạch Hạc trưởng lão của tông môn luôn!