Mặc Cảnh Hành lúc này mới cởi bỏ chiếc áo blouse trắng bám đầy mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Hắn vừa hoàn thành ca trực đêm kéo dài liên tục mười hai tiếng đồng hồ tại Bệnh viện Kinh Thành.
Cả ngày hôm nay, hắn gần như không có một phút nghỉ ngơi đúng nghĩa.
Đôi chân hắn rã rời sau hàng chục lượt chạy đôn chạy đáo giữa các phòng cấp cứu và phòng bệnh nhân nặng.
Mồ hôi đầm đìa bên trong lớp áo lót, dính bết vào da thịt tạo cảm giác ngứa ngáy, khó chịu.
Hắn đưa tay lên xoa mạnh hai bên thái dương đang đau nhức kịch liệt để cố giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng.
Mặc Cảnh Hành với tay lấy chiếc ba lô sờn góc đặt trên bàn làm việc, bước nhanh ra khỏi khoa.
Dù cơ thể kiệt sức đến mức muốn quỵ xuống, ánh mắt hắn vẫn lấp lánh một tia ấm áp hiếm hoi.