Toàn thân đau đớn như bị lửa độc thiêu đốt.
Bên tai rền rĩ tiếng khóa sắt ma sát loảng xoảng, tiếng c.h.ử.i rủa ch.ói tai của cai ngục và giọng nói lạnh lùng đến xương tủy của Lục Diên Khanh: "Thịnh Sơ Quy, ngươi thật độc ác."
Tôi giật mình mở mắt.
Trước mặt không phải phòng giam ẩm ướt, mà là trướng gấm quen thuộc của chính viện Lục phủ.
Mùi đàn hương thoang thoảng chưa tan. Ngoài hiên có tiếng mưa bụi đầu xuân rơi khe khẽ.
Tôi hoảng hốt nhìn quanh. Màn lụa ngũ sắc vẫn còn mới nguyên. Trên bàn trang điểm đằng kia, chiếc hộp son tôi dùng năm mười tám tuổi đang đặt ngay ngắn.