Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 747



Triệu Tuế kéo khăn quàng cổ xuống, lộ khuôn mặt,"Tìm chị Đỗ Chi Lan."

Nói xong, Triệu Tuế gõ cửa phòng Đỗ Chi Lan.

Đỗ Chi Lan nghe thấy tiếng động vội vàng mở cửa,"Nhanh vào đi."

"Đây, đồ chị cậu gửi đây." Triệu Tuế đặt túi vải lên bàn, bên trong là đồ Đỗ Chi Mai nhờ cô mang đến.

Đỗ Chi Lan nhận lấy túi đồ, chợt nhớ ra điều gì bèn hỏi: "Tuế Tuế, nghe nói cậu cũng có một chị gái sinh đôi à?"

Triệu Tuế không biết Đỗ Chi Lan nghe được từ đâu, ở đại đội Phúc Hưng chắc không ai nhắc đến Triệu Niên Niên, nhưng chuyện này cô cũng chẳng có gì phải giấu,"Ừ, sao cậu lại hỏi vậy?"

"Không có gì, chỉ là nghe nói chị gái tôi yếu đuối, khác tôi một trời một vực." Đỗ Chi Lan cũng tình cờ biết chuyện Triệu Tuế là song sinh, là nghe từ Lưu Chiêu Đệ.

Năm ngoái vào vụ thu hoạch, Triệu Vi Vi đến nhà máy thịt làm công nhân thời vụ, lúc Lưu Chiêu Đệ cãi nhau với Dư Giai Giai, Đỗ Chi Lan nghe được nên mới biết Triệu Tuế có một chị gái sinh đôi nhưng đã mất sớm.

Triệu Tuế không muốn nhắc đến chuyện của Triệu Niên Niên, chị ấy vẫn luôn ở trong lòng mọi người, cô bèn chuyển chủ đề,"Hình như chị gái cậu đang hẹn hò với một anh thanh niên trí thức ở nông trường."

"Hả?" Đỗ Chi Lan ngạc nhiên nhìn Triệu Tuế,"Sao cậu biết?"

"Lúc ở khu nhà tập thể tôi gặp mấy lần, thấy chị cậu và một anh thanh niên trí thức cùng nhau đi trượt tuyết." Triệu Tuế kể.

"Thanh niên trí thức chẳng phải hạng tốt đẹp gì." Đỗ Chi Lan nghe xong lập tức bày tỏ sự phản đối.

Triệu Tuế khẽ ho một tiếng,"Bây giờ cậu cũng là thanh niên trí thức đấy."

"Ặc... Ý tôi là đa số thanh niên trí thức nam đều không đáng tin, cứ nhìn đại đội mình là biết, Lý Thế Toàn với Trương Minh Sảng chẳng ra gì." Đỗ Chi Lan vội sửa lời.

Triệu Tuế nghe Đỗ Chi Lan thao thao bất tuyệt kể chuyện xảy ra ở đại đội Phúc Hưng nửa năm qua, lặng lẽ rót cho cô bạn một cốc nước,"Uống nước rồi nói tiếp."

Đỗ Chi Lan bưng cốc lên uống một hơi cạn sạch,"Chán c.h.ế.t đi được, tiểu thuyết gửi lên nhà xuất bản cũng bị trả về."

Khổng gia có thể giúp đỡ đem ông nội cậu về không? Lời hứa lần trước của Khổng gia có thể dùng được không?" Triệu Tuế Tuế nghĩ đến lời hứa lần trước của Khổng gia, không nói đến việc khôi phục chức quan, có thể trở về kinh thành cũng không tệ.

"Không được, quá nguy hiểm, ở lại đây thì tốt hơn. Từ lần trước có người tới kiểm tra, nửa năm sau đó không có ai tới nữa, chúng ta phải lấy tĩnh chế động." Đỗ Chi Lan kể lại chuyện người kiểm tra đã nửa năm không tới.

"Kinh đô bên kia cũng là nơi phong vân biến hóa, hướng gió lớn vẫn còn kiên trì, hướng gió nhỏ thay đổi liên tục không ảnh hưởng đến hướng gió lớn." Cá nhân Triệu Tuế Tuế cảm thấy tin tức không xác thực, ở lại đây đúng là lựa chọn tốt nhất, lỡ như ông nội Đỗ bị đưa về lại bị người ta nắm lấy thóp, đến lúc đó có thể trở lại đại đội Phúc Hưng hay không còn là một vấn đề, lấy tĩnh chế động quả thật là phương án tốt nhất.

"Chính là ông nội tôi cứ khuyên tôi trở về, hôm qua còn vì chuyện này mà cãi nhau với tôi, bữa sáng hôm nay cũng không thèm ăn." Đỗ Chi Lan cũng buồn rầu, nhỡ đâu sau khi cô ấy rời đi ông nội lại xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ.

"Ông nội của cậu khỏe rồi sao?" Triệu Tuế Tuế nghĩ đến ông nội Đỗ vẫn luôn ho khan trước đó.

"Tạm ổn." Đỗ Chi Lan còn muốn nói gì đó, cửa phòng của cô đã bị gõ.

Sau khi Tiền Trí Tinh đi vào phát hiện Triệu Tuế Tuế cũng ở đây, nhưng Triệu Tuế Tuế biết quan hệ giữa anh ta và khu chăn bò bên kia, cũng không giấu giếm: "Đỗ Chi Lan, cậu còn t.h.u.ố.c hạ sốt không?"

"Còn lại ba viên." Đỗ Chi Lan lấy số t.h.u.ố.c hạ sốt còn lại lần trước ra đưa cho Tiền Trí Tinh.

Chờ Tiền Trí Tinh đi rồi, Triệu Tuế Tuế mới mở miệng nói: "Tiền giáo sư và Tiền Trí Tinh trong khu chăn bò là ông cháu sao?"

"Ừ, Tiền Trí Tinh là người thành phố Thượng Hải." Đỗ Chi Lan gật đầu.

Triệu Tuế Tuế nghe thấy thành phố Thượng Hải liền không nhịn được cau mày, lúc ấy thành phố Thượng Hải còn loạn hơn cả kinh đô.

"Không nói những chuyện này nữa, cậu có muốn ăn cơm trưa ở chỗ tớ không?" Đỗ Chi Lan chỉ chỉ bánh bao bên cửa sổ.

Triệu Tuế Tuế nhìn bánh bao đủ cho hai ông cháu Đỗ Chi Lan ăn nửa tháng, khóe miệng nhịn không được giật giật,"Cậu làm cũng nhiều quá."

"Lúc nấu canh tiện thể hấp nóng bánh bao luôn, rất đơn giản, bánh bao kẹp củ cải thịt băm, ăn không?" Đỗ Chi Lan cầm lấy một cái bánh bao nhìn về phía Triệu Tuế Tuế, nếu Triệu Tuế Tuế ở lại ăn thì lát nữa cô ấy sẽ hấp 6 cái bánh bao, không ăn thì hấp 4 cái là được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thôi, mẹ tớ bảo tớ về nhà ăn cơm." Triệu Tuế Tuế đứng lên chuẩn bị về nhà.

TBC

"Vậy được rồi." Đỗ Chi Lan mở cửa, để Triệu Tuế Tuế rời đi.

Sau khi về đến nhà, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy ông nội Triệu ngồi trên giường gạch trong nhà, đã thay bộ quần áo mới mẹ cô may, nhìn ông có tinh thần hơn hẳn, quả nhiên là người đẹp vì lụa.

"Ông nội." Triệu Tuế Tuế gọi.

Ông nội Triệu nghe thấy Triệu Tuế Tuế gọi mình, ngẩng đầu nhìn về phía cô, có một thoáng ông hơi ngỡ ngàng, cháu gái đột nhiên trở nên rất cao lớn, nháy mắt lại trở về kích thước bình thường,"Tuế Tuế, ngồi đi."

Bữa trưa ăn bánh tráng cuốn, Triệu Quảng cuộn một cái đưa cho bố mình,"Bố ăn đi."

Triệu Tuế Tuế cầm bánh tráng mẹ cô cuộn xong, đợi mọi người đều có bánh tráng mới bắt đầu ăn,"Ngon quá."

Đang ăn, ông nội Triệu đột nhiên ho khan.

Triệu Quảng vỗ lưng cho bố, thấy trong miệng ông rơi ra một cái răng: "Còn nữa không bố?"

Ông nội Triệu dùng lưỡi đảo qua đảo lại trong miệng rồi lắc đầu,"Khụ... Hết rồi."

Người già hơn 60 tuổi rụng răng cũng không có gì lạ, Triệu Quảng cất cái răng đi, dìu bố về nhà chính.

"Mẹ, ông chưa ăn xong." Triệu Lập Võ chỉ chỉ nửa cái bánh tráng còn lại của ông nội.

Đều là người từng trải qua nạn đói, cho dù không thiếu lương thực cũng không thể lãng phí.

"Cất đi, lát nữa ông muốn ăn thì hâm nóng lại." Trần Tú Hòa tìm một cái bát sạch, cất nửa cái bánh tráng còn lại của bố chồng.

Triệu Lập Võ c.ắ.n một miếng bánh tráng rồi kể lại chuyện vừa rồi ở nhà chính,"Bố muốn đưa ông đến huyện Hà ở."

Trần Tú Hòa không bất ngờ, chồng hiếu thuận với bố là chuyện bình thường,"Qua năm sẽ đi sao?"

"Ông không đồng ý." Triệu Lập Võ thở dài, thuật lại lời từ chối của bố.

Không giống như bà Triệu đã qua đời trong giấc ngủ, ông nội Triệu được đưa đi khám chữa đàng hoàng có khi còn sống thêm được một thời gian.

"Con đoán lát nữa bố sẽ đưa ông đến bệnh viện huyện khám." Triệu Tuế Tuế vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên nhà chính, nhưng khoảng cách hơi xa nên không nghe được gì.

Nghe vậy, Triệu Lập Văn vốn đã định không ăn nữa lại cuộn thêm một cái bánh tráng.

Một lúc sau, Triệu Quảng quay lại gọi con trai cả,"Lập Văn, đi với bố đến huyện một chuyến."

"Vâng." Triệu Lập Văn uống cạn bát canh chua rồi xuống giường, cầm chìa khóa xe đi ra nhà chính.

"Bố, cái này con cuộn cho bố này." Triệu Tuế Tuế gọi bố. Đồ cô làm bố cô đều thích ăn.

Triệu Quảng định đẩy cửa ra thì dừng lại, quay người ngồi xuống giường,"Tuế Tuế cuộn chắc chắn là ngon."

Triệu Lập Võ nghe thấy thế thì khẽ hừ một tiếng.

Trần Tú Hòa múc thêm một bát canh cho chồng,"Đi đường cẩn thận, tối có về được không?"

Triệu Quảng Thúc vừa ăn vừa nói,"Sẽ về, tối nay không cần chờ anh đâu."

Ông nội Triêu không muốn đi vào huyện, cuối cùng bị Triệu Quảng Thúc cõng lên xe.

Trần Tú Hòa nhìn xe Jeep đi xa, lẩm bẩm: "Già rồi, muốn... cũng không thấy con cái có đồng ý hay không".