"Mẹ, ông ngoại có bị rụng răng không?" Triệu Tuế nhìn mẹ, hỏi.
Bà nội của Triệu Tuế kiếp trước qua đời lúc hơn 80 tuổi, cô còn nhớ rõ bà không bị rụng nhiều răng, đoán chừng là vì mỗi bữa ăn đều phải có thịt, dinh dưỡng đầy đủ nên không bị rụng, thế hệ của bà nội cô rất thích ăn thịt, đều là vì hồi nhỏ không được ăn, sau này điều kiện tốt hơn thì bữa nào cũng phải có thịt.
Ăn thịt thì phải là thịt heo, các loại thịt khác đều không thích.
Hồi bé, mỗi dịp Tết, dù ăn thịt cá cả tuần liền, đến khi đổi món chay vài ngày cũng phải riêng làm một bát thịt cho bà, nếu không bà sẽ giận không ăn cơm.
"Hình như không bị rụng, năm ngoái răng vẫn bình thường mà." Trần Tú Hòa không chắc chắn lắm, dù sao vừa rồi bố chồng cô cũng vừa bị rụng một chiếc răng trước mặt cô.
"Bình thường ăn uống đầy đủ dinh dưỡng thì đến già sẽ ít bị rụng răng hoặc không bị rụng." Triệu Lập Võ nói ra nội dung về cách giữ gìn răng miệng mà anh đọc được trong một cuốn sách dưỡng sinh.
"Thôi không nói chuyện này nữa, bố con đi huyện chắc phải tối mới về, Tiểu Võ, con ra sông bắt vài con cá về đi." Trần Tú Hòa không thấy bóng xe đâu nữa, bèn phân công việc buổi chiều cho con trai út.
"Vâng ạ." Triệu Lập Võ giơ tay chào mẹ.
"Con cũng muốn đi." Triệu Tuế giơ tay xung phong.
Trần Tú Hòa ôm con gái nhỏ về nhà: "Muốn đi thì đi, không bắt được cá thì mai đi đổi, chợ mai vẫn còn họp."
Buổi chiều, Triệu Trụ Tử vác xẻng đến.
"Tuế, anh Lập Võ, đi bắt cá không?"
"Đi chứ, đợi một lát." Triệu Tuế đi đến trước cửa phòng thứ tư, gõ cửa gọi Triệu Lập Ninh.
Triệu Lập Thương nhìn thấy cũng chạy theo: "Chị Sáu, em cũng muốn đi."
"Không được, muốn ăn cá thì tự đi mà bắt." Triệu Tuế từ thẳng từ chối, Triệu Lập Thương trước mắt chưa làm gì quá đáng, cô không tiện dạy dỗ.
TBC
"Sao lại không được, em là em họ của chị, em họ ruột đấy, chị đối tốt với em, sau này em có thể làm chỗ dựa cho chị ở nhà chồng." Triệu Lập Thương nói theo lời mẹ dạy.
"Chờ đến lúc em chống lưng cho chị thì chị tự lo liệu được rồi!" Triệu Tuế hừ lạnh, bản thân cô có năng lực, không cần dựa vào một đứa em họ xa làm chỗ dựa, hơn nữa, bố và hai anh trai cô đâu phải để trưng.
"Nhà nhiều anh em thì chị ở nhà chồng mới có thế lực, bây giờ chị tốt với em, sau này em cũng sẽ tốt với chị." Triệu Lập Thương tiếp tục lặp lại lời mẹ.
Triệu Lập Võ nghe thấy tiếng nói chuyện ở sân trước, bực bội nói: "Không cần thiết, bảo cái người phía sau em đừng phí công nữa."
Nói xong, Triệu Lập Võ xách Triệu Lập Thương ném vào cửa phòng lớn: "Lần sau còn bám theo nhà chúng tôi nữa là tôi sẽ đ.á.n.h đấy, anh mày trước kia ngày nào cũng bị tôi đ.á.n.h cho."
Triệu Tuế không để ý đến nữa, dẫn Triệu Lập Ninh ra ngoài gặp Triệu Trụ Tử.
Mọi người đi hết, Triệu Lập Thương ủ rũ về phòng: "Mẹ, lời mẹ nói không có tác dụng, người nhà tam phòng vẫn không để ý đến con."
Lưu Chiêu Đệ nấp sau cửa sổ nghe thấy hết câu chuyện ở sân trước, trong lòng tức tối vô cùng, đã nhiều năm trôi qua, con trai cả cũng đã mất tích, nhà tam phòng vẫn còn nhớ mãi chuyện cỏn con đó, bà ta nói: "Không sao, từ từ rồi."
"Tôi nói bà đừng có mà tính toán nữa, trồng trọt có gì không tốt, mấy năm nay nhà mình có bị đói đâu, sáp lại nịnh nọt người ta cũng chưa chắc họ đã nhận." Triệu Quảng Bá nói xong, trở mình ngủ tiếp.
"Ông à, ông không thấy quần áo xe cộ của nhà tam phòng à, quần áo cái nào cũng tốt, chẳng có miếng vá nào, ông không muốn mặc đồ đẹp sao?" Lưu Chiêu Đệ lay lay chồng, muốn ông ta tiếp tục giao hảo với ba người em, chỉ cần nhà tam phòng chìa ra một chút thôi cũng đủ cho nhà bà ta sống thoải mái rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tôi không thèm xem, có gì đẹp mà xem, xem nhiều lại sinh ra nhiều chuyện." Triệu Quảng Bá nhắm mắt, không muốn nghe cũng chẳng muốn nhìn.
Lưu Chiêu Đệ tức giận trong lòng, chồng thì bất tài, hai nhà em trai thì không chịu giúp đỡ.
Mấy người Triệu Tuế đến bờ sông, thấy đã có hai nhóm người đang đục băng, mục đích của mọi người đều giống nhau.
Triệu Quế Lan nhìn thấy nhóm Triệu Tuế, từ xa đã vẫy tay chào, kết quả bị người bên cạnh xô ngã, cả hai cùng ngã xuống mặt băng.
"Cẩn thận, đừng ngã." Triệu Lập Võ dặn dò em gái.
"Em biết rồi, chúng ta tìm chỗ nào thích hợp đi." Triệu Tuế nhấc chân lên, đế giày là do anh cả cô đặc chế, chuyên dùng để đi trên băng.
Triệu Lập Ninh thấy Triệu Quế Lan và Dư Tri Ngư vừa đứng dậy lại ngã tiếp, cười nói: "Chị Dư này thật là vụng về, anh Quế Lan năm nào cũng ra đây đ.á.n.h cá, chỉ có năm nay là ngã nhiều nhất."
"Chị Dư?" Triệu Tuế khó hiểu hỏi.
"Vâng, mùa thu hoạch vừa rồi anh Quế Lan lấy vợ, chị Dư là nhân viên bán hàng của Cung Tiêu Xã." Triệu Lập Ninh kể chuyện vợ Triệu Quế Lan là nhân viên bán hàng ở Cung Tiêu Xã.
"Dư Tri Ngư kết hôn với Triệu Quế Lan á?" Triệu Tuế kinh ngạc.
"Ừ, lúc đó cũng có chút chuyện không vui, nhưng chị Dư vẫn giữ được công việc." Triệu Lập Ninh kể lại câu chuyện ồn ào lúc mùa thu hoạch.
Nghe xong, Triệu Tuế thầm nghĩ Dư Tri Ngư cũng cao tay thật, có thể thoát khỏi gia đình trọng nam khinh nữ mà còn giữ được công việc, dù có cắt đứt quan hệ với nhà mẹ đẻ cũng đáng.
"Tuế, chỗ này." Triệu Lập Võ tìm được một chỗ tốt, gọi em gái.
Lúc Triệu Tuế Tuế đến nơi, Triệu Lập Võ và Triệu Trụ Tử đã bắt đầu đục băng.
"Chị sáu, chỗ này có ba con cá." Triệu Lập Ninh nhảy nhảy, ngón tay chỉ mặt băng dưới chân.
Triệu Tuế Tuế đi qua nhìn, phát hiện ba con cá thiếu dưỡng khí,"Hy vọng lát nữa chúng sẽ thông minh một chút mà bơi qua."
"Đúng đúng, bọn anh tư đục lỗ cho cá thở rồi, nhanh bơi qua đi." Triệu Lập Ninh hai tay đẩy không khí, muốn "đẩy" con cá dưới lớp băng đến chỗ hang băng Triệu Lập Võ đang đục.
Triệu Tuế Tuế không quan tâm đến trò đùa của Triệu Lập Ninh, nhìn thấy Triệu Lập Thương đi tới, lông mày cô không khỏi nhíu lại, người của Đại phòng cứ như keo dính chuột,"Lập Ninh, em đi ngăn Triệu Lập Thương lại đi, lát nữa chị cho nhà em hai con cá lớn."
Triệu Lập Ninh cũng thấy phiền Triệu Lập Thương, bình thường chỉ có chi tư và chi cả bọn họ sống chung, Triệu Lập Thương không ít lần hỏi xin cậu cái này cái kia,"Yên tâm, em cam đoan chiều nay nó không xuất hiện ở bờ sông."
Nói xong, Triệu Lập Ninh chạy về phía Triệu Lập Thương.
Không biết Triệu Lập Ninh và Triệu Lập Thương nói gì, tóm lại Triệu Lập Thương bị Triệu Lập Ninh kéo đi.
"Cuối cùng cũng được yên tĩnh." Triệu Tuế Tuế nghĩ lần sau Triệu Lập Thương lại gần mình thì phải dùng lý do gì để ra tay, lần nào nó cũng giả vờ đáng thương để che giấu bản chất tham lam, nếu đổi thành Lưu Chiêu Đệ thì dễ nói, cứ mắng cho một trận là im re, Triệu Lập Thương là một đứa bé chưa đầy mười tuổi, đ.á.n.h nó thì không hay lắm, chủ yếu là nó còn nhỏ.
Đỗ Chi Lan nghe người ở điểm thanh niên tri thức nói muốn ra sông bắt cá, chạy đến nhà Triệu Tuế Tuế tìm người được báo cho biết cô đã ra ngoài, đành phải xách giỏ chạy ra bờ sông, may mà chỗ Triệu Tuế Tuế bắt cá rất dễ tìm, cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy Triệu Tuế Tuế ở trên mặt băng,"Tuế Tuế."
"Ở đây." Triệu Tuế Tuế vẫy vẫy tay gọi cô tới.