“Tướng quân còn nói..."
Gã c.ắ.n c.h.ặ.t răng, “Tô thị đã có hỷ sự rồi, được hai tháng rồi ạ."
Ta không chạy, mà là đi bộ.
Từng bước từng bước một, giẫm lên nền tuyết trắng xóa, tiếng tuyết lún xuống nghe răng rắc dưới chân.
Xuân Thảo vội vàng đuổi theo định dìu ta, nhưng bị ta thẳng thừng gạt ra.
Ta không cần ai phải dìu dắt cả.
Kể từ ngày hôm nay trở đi, đích tiểu thư của Lâm gia này không cần dựa dẫm vào bất kỳ một ai nữa.
Phía sau lưng vẫn còn văng vẳng tiếng gọi của Chu Hải:
“Tiểu thư, tướng quân nói nửa tháng nữa ông ấy sẽ về tới, xin tiểu thư chuyển lời lại với phu nhân—"
Ta chẳng thèm quay đầu lại.
“Ngươi cút về bảo với ông ta," Ta nói lớn, “Mẹ ta không uống nổi chén trà kính đó đâu."
Chu Hải ngẩn người:
“Vì sao ạ?"
“Bởi vì," Ta đột ngột quay ngoắt đầu lại, nhìn thẳng vào mắt gã, gằn giọng từng chữ một:
“Mẹ ta còn đang ở cữ."
Con đường dẫn về phủ đi nhanh đến lạ kỳ, nhanh đến mức Xuân Thảo phải chạy những bước nhỏ mới bắt kịp ta.
Nhưng đầu óc ta lúc này lại tỉnh táo một cách lạ thường.
Cha ta muốn nạp thiếp, muốn mẹ ta uống chén trà nhận người, những thứ đó thực chất chẳng đáng một xu.
Cái điều hệ trọng nhất ở đây là ông ta đã mang đi sạch sành sanh ba ngàn kỵ binh tinh nhuệ, chỉ để lại một cái vỏ bọc Lâm gia rỗng tuếch.
Trong bốn phủ tướng quân lớn nhất kinh thành, Lâm gia ta vốn đứng đầu.
Cái danh đó có được không phải nhờ hư danh hão huyền, mà là nhờ binh quyền thực sự và những toán binh lính tinh nhuệ nắm trong tay.
Nhưng giờ đây cha ta lại mang hết những kẻ giỏi nhất đi rồi, số người còn lại giữ phủ chẳng qua chỉ là ba trăm kẻ già yếu bệnh tật.
Quân Bắc Địch tràn xuống phương nam, triều đình hạ lệnh kiểm điểm binh mã để chống giặc, ba vị tướng quân nhà khác đều đã nhận binh phù để ra trận tuyến, duy chỉ có Lâm gia ta là bị gạt sang một bên — lý do thì vô cùng đơn giản, chủ tướng không có mặt, quân lính còn lại khó lòng điều động.
Thật là một trò cười lớn nhất thiên hạ!
Một gia tộc võ tướng lẫy lừng như Lâm gia, khi đất nước gặp nạn lớn, chỉ vì kẻ làm chủ gia đình bỏ trốn đi bảo vệ nhân tình, mà ngay đến cái tư cách được ra chiến trường cũng không có.
Ta đẩy mạnh cửa phủ, đi thẳng qua tiền viện, dãy hành lang dài rồi hậu viện, bước thẳng vào phòng ngủ của mẹ.
Mẹ ta đang tựa người vào thành giường, trong lòng ôm đứa em trai nhỏ.
Đứa nhỏ mới được ba tháng tuổi, mũm mĩm trắng trẻo, hoàn toàn chẳng hay biết thế giới ngoài kia đang đảo điên hỗn loạn đến mức nào.
Thằng bé cứ mút mút ngón tay nhỏ xíu, đôi mắt đen láy xoe tròn nhìn quanh, vừa thấy ta bước vào liền toe toét miệng cười.
“Nương t.ử nhỏ của mẹ, con về rồi đó hả?"
Giọng mẹ rất nhẹ, mang theo chút yếu ớt đặc trưng của người đàn bà vừa trải qua việc sinh nở, “Bên ngoài lạnh lắm, mau uống bát canh gừng cho ấm người đi con."
Ta bước lại gần, ngồi xuống bên mép giường, đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt phúng phính của em trai.
“Mẹ, cha sắp về rồi."
Bàn tay mẹ khựng lại trong chớp mắt, rồi ngay sau đó lại vờ như không có chuyện gì xảy ra mà vuốt lại lọn tóc bên mai:
“Thế à?
Khi nào thì về?"
“Nửa tháng nữa."
“Thế thì tốt quá rồi."
Mẹ cúi đầu xuống, lấy chiếc khăn tay khẽ thấm lau khóe miệng cho em trai, “Vừa vặn đúng dịp Tết Nguyên tiêu, gia đình ta lại được đoàn viên."
Gia đình đoàn viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đăm đăm nhìn người đàn bà trước mặt.
Mẹ ta năm nay mới có ba mươi hai tuổi, vậy mà hai bên tóc mai đã lốm đốm sợi bạc.
Chẳng phải vì làm lụng vất vả, mà là vì sầu muộn mà hao mòn tâm can.
Gả cho cha mười lăm năm, mười hai năm đầu còn mặn nồng ân ái, ba năm sau cha nuôi nhân tình bên ngoài, mẹ liền phải sống trong cảnh héo hắt từng ngày.
Chuyện cha nuôi phòng nhì ở bên ngoài, cả cái kinh thành này có ai mà không hay biết.
Ả Tô di nương đó vốn là danh kỹ đứng đầu chốn lầu xanh Xuân Phong Lầu, có một lần cha đi dự tiệc rượu cùng các đồng liêu vô tình chạm mặt ả, thế là mắt không rời đi đâu được nữa.
Ban đầu còn lén lút nuôi giấu ở bên ngoài, về sau thì dứt khoát mười ngày nửa tháng chẳng thèm đặt chân về phủ, tệ hơn nữa là ngay cả tiền bổng lộc triều đình ban cho cũng mang đi nuôi không cái loại đàn bà đó.
Mẹ ta đã từng khóc lóc, từng làm dữ, từng cầu xin, thậm chí còn vào cung cầu xin Thái hậu đứng ra làm chủ.
Thái hậu đã hạ một đạo ý chỉ, lệnh cho cha phải trục xuất ả nhân tình kia ra khỏi kinh thành.
Nhưng cha ta bề ngoài thì vâng dạ nghe theo, sau lưng lại âm thầm làm trái, vừa quay mặt đi đã mua ngay một điền trang ở vùng ngoại ô để định cư cho ả ta.
Đến cuối cùng, ngay cả Thái hậu cũng chán nản chẳng buồn ngó ngàng tới nữa.
“Mẹ," Ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh ngắt của bà, “Cha lần này trở về là để nạp Tô thị làm thiếp.
Ông ta đòi mẹ phải uống chén trà kính của người vợ cả."
Sắc mặt mẹ trong nháy mắt liền trở nên trắng bệch, không còn một giọt m/áu.
Đứa em trai nhỏ trong lòng như cảm nhận được điều gì đó không lành, bỗng nhiên oa oa cất tiếng khóc lớn.
Mẹ cuống cuồng tìm cách dỗ dành, nhưng bàn tay bà cứ run lên bần bật.
Bà khẽ vỗ nhè nhẹ lên lưng em, giọng nói lạc đi vì run rẩy:
“Nạp thiếp... tốt thôi, nạp làm thiếp rồi thì dù sao cũng là một di nương danh chính ngôn thuận, có tiếng tăm đàng hoàng, vẫn tốt hơn là cứ nuôi giấu nhục nhã ở bên ngoài..."
“Mẹ."
Ta nghiêm giọng ngắt lời bà, “Con đã nói rồi, mẹ không uống nổi chén trà đó đâu."
Ta hít vào một hơi thật sâu, rồi ném ra cái tin động trời nhất:
“Bởi vì Tô thị đã m/ang t/hai rồi."
Bàn tay mẹ hoàn toàn bất động, cứng đờ giữa khoảng không.
Tiếng khóc xé lòng của em trai cứ vang vọng khắp căn phòng, càng khiến cho khoảng không gian tĩnh lặng ch/ết ch.óc này thêm phần ch.ói tai.
Mất một lúc lâu sau, mẹ mới tìm lại được giọng nói của mình:
“M/ang t/hai rồi sao?"
“Được hai tháng rồi mẹ."
“Hai tháng..."
Mẹ lẩm bẩm lặp lại lời ta, rồi bỗng nhiên bật cười, tiếng cười nghe chát chúa đến mức nước mắt trào ra lã chã, “Khi ta m/ang t/hai Cẩn nhi, ông ấy ở bên ngoài vui vầy với đàn bà.
Ngày ta đau đớn sinh Cẩn nhi, ông ấy ở bên ngoài liều mạng bảo vệ nhân tình.
Giờ đây Cẩn nhi của ta mới được ba tháng tuổi, ông ấy lại hiên ngang dắt díu ả đàn bà đó trở về, trong bụng ả lại còn mang theo một cốt nhục khác."
Tiếng cười của bà mỗi lúc một lớn hơn, rồi cuối cùng vỡ òa thành tiếng khóc nghẹn ngào.
Ta ôm chầm lấy bà:
“Mẹ, mẹ đừng khóc nữa.
Kẻ đó không xứng đáng đâu."
“Nương t.ử của mẹ, mẹ phải làm sao bây giờ?"
Mẹ túm c.h.ặ.t lấy chéo áo của ta, giống như một kẻ sắp ch/ết đuối đang cố bấu víu vào một khúc gỗ mục, “Ông ấy muốn nạp thiếp thì mẹ phải chấp nhận, ông ấy muốn ả bước qua cửa nhà này thì mẹ phải kính trà, đó là gia quy phép tắc, mẹ làm sao trốn chạy cho thoát được."
Phép tắc gia quy sao.
Ta buông bà ra, từ trong tay áo rút ra một phong thư, đặt gọn vào lòng bàn tay bà.
“Mẹ, không phải mẹ không trốn thoát được, mà là ông ta... không có cửa quay về nữa rồi."