“Là nàng làm trái hôn ước. Là nàng chọn người khác. Là nàng không cần ta nữa!”
“Giờ đây khó khăn lắm mới có được một A Âm toàn tâm toàn ý thuộc về ta. Vì sao nàng còn phải xuất hiện?”
“A Âm. Ta cầu xin nàng buông tha cho chúng ta được không?”
“Buông tha? Chúng ta?”
Ta tức đến bật cười, lật tung chiếc bàn nhỏ trống không.
Ta nhào tới nắm c.h.ặ.t cổ áo Thôi Độ, không bỏ sót vẻ hoảng hốt và né tránh trong mắt hắn.
Ta nghiến răng nghiến lợi:
“Nếu ngươi oán hận ta như vậy vì sao còn sợ hãi?”
“Thôi Độ, thật ra ngươi đều nhớ, cũng đều hiểu, đúng không?”
“Ngươi đã hỏi ta nguyên nhân, vậy giờ đến lượt ta hỏi ngươi.”
“Thôi Độ, vì sao ngươi không cứu ta?!”
Ta buông tay.
Mười ngón tay vì dùng sức quá mức mà trắng bệch rồi dần dần đỏ lên như m.á.u đang rỉ ra.
Ta bật lên tiếng khóc tuyệt vọng:
“Nóng quá… Đau quá… Cứu ta với——”
---
19
Kiếp trước.
Sau khi biết ta đã thành thân, Thôi Độ dựa vào quyền thế địa vị, trăm phương ngàn kế ép ta hòa ly.
Ta mệt mỏi ứng phó lại sợ kéo dài sẽ gây bất lợi cho Tạ Kim Triều, èn đề nghị với nàng giả c.h.ế.t để thoát thân.
Tạ Kim Triêu không đồng ý, hiếm khi lạnh mặt với ta.
“Làm vậy không ổn. Nếu giữa đường xảy ra bất trắc, nàng sẽ gặp nguy hiểm.”
“Nhưng nếu ta ở lại thì người gặp nguy hiểm sẽ là ngươi!”
“Minh Âm...”
Tạ Kim Triêu không cãi nổi ta chỉ đành phối hợp.
Bên trong quan tài rất lạnh, rõ ràng không lớn thế mà lại khiến người ta có cảm giác trống trải, không nơi nương tựa.
Ta hơi sợ, những ngón tay siết c.h.ặ.t t.a.y áo Tạ Kim Triêu.
Nàng khựng lại sau đó cúi người tới gần.
Một chút mềm mại ấm áp rơi xuống trán ta.
“Đừng sợ, Minh Âm. Coi như ngủ một giấc thôi. Ta sẽ đ.á.n.h thức nàng dậy.”
Nhưng cả hai chúng ta đều không ngờ được, Thôi Độ lại cướp quan tài ngay giữa đường.
Không biết hắn tìm được bí pháp phù chú từ đâu vẽ kín cả căn phòng.
Sau đó, một ngọn lửa được châm lên.
Ta bị sức nóng làm tỉnh.
Không có Tạ Kim Triều, không có cơ hội thoát thân, chỉ có ta bị nhốt c.h.ặ.t trong quan tài.
Nhìn lửa dữ l.i.ế.m tới bất lực không thể làm gì.
Ta gào cứu mạng, dùng cả tay lẫn chân muốn đẩy nắp quan tài ra nhưng quá nặng.
Dường như bên ngoài còn bị dây thừng quấn c.h.ặ.t.
Ta suy sụp khóc thét.
Bỗng nghe thấy bên ngoài có người nói chuyện.
Là Thôi Độ.
Hắn đang cầu nguyện, khẩn cầu thời gian quay ngược, năm tháng chảy ngược dòng.
“Nguyện cùng người ta yêu bắt đầu lại từ đầu, bù đắp những tiếc nuối.”
Ta liều mạng đạp đá, gào khóc cầu cứu.
Mười đầu ngón tay gãy cả móng, da thịt bị mài rách.
“Cứu mạng!”
“Thôi Độ, cứu ta với!”
“Ta vẫn chưa c.h.ế.t!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nóng quá... đau quá...!”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“A a a a a!”
Tiếng nói bên ngoài ngừng lại, hắn nghe thấy rồi nhưng hắn không động.
“A Âm. Đợi thêm một chút, rất nhanh sẽ không sao nữa. Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi.”
Máu và nước mắt chảy xuống, trước mắt ta đỏ như m.á.u, ta căm hận đến cực điểm, gào lên:
“Thôi Độ…Ta làm quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi——”
Kiếp trước và kiếp này chồng lên nhau, Thôi Độ giật tay ra nắm lấy vai ta, lắc mạnh rồi chất vấn:
“Vốn dĩ mọi thứ đã tốt đẹp rồi! Ta sắp được như nguyện rồi! Nhưng nàng... nàng vì sao...”
“A Âm. Ta chỉ muốn ở bên nàng. Chỉ muốn cùng nàng bắt đầu lại. Ta yêu nàng đến thế.”
“Kiếp trước nàng không muốn. Kiếp này nàng muốn rồi. Vì sao nàng còn ngăn cản? Vì sao nàng nhất quyết không chịu thành toàn cho ta?!”
Bàn tay trên vai dời lên cổ ta, ngũ quan Thôi Độ dần vặn vẹo.
Da thịt đỏ lên, nứt toác từng tấc.
Phía ngoài cháy đen nhăn nhúm để lộ lớp m.á.u thịt đỏ tươi và những khúc xương trắng hếu bên dưới.
Ta bỗng hiểu ra.
Xem ra trận hỏa hoạn ấy không chỉ thiêu đốt ra oán hận của riêng ta.
Quỷ vẫn là quỷ.
Dù chui vào lớp da người, giả vờ bao lâu đi nữa cũng vĩnh viễn không thể trở lại làm người.
Ta rút cây trâm vàng xuống đ.â.m vào cổ hắn rồi ôm hắn cùng ngã xuống hồ.
Nước hồ lạnh lẽo và nặng nề, chẳng dịu dàng hơn lửa là bao.
Lực trong tay ta chẳng những không giảm mà còn mạnh hơn, hai cánh tay siết c.h.ặ.t lấy hắn.
Thôi Độ sặc nước mấy lần, m.á.u đỏ tươi trào ra, từng chuỗi bong bóng nổi lên trước mắt, lộ ra hai đôi mắt ngập tràn oán hận.
“...A Âm...”
Trong khoảnh khắc ấy, Thôi Độ không còn giãy giụa nữa nhưng ta vẫn không buông lỏng.
Trong mắt hắn, ta nhìn thấy chính mình.
Một kẻ kiên quyết và tàn nhẫn.
Cuối cùng, bàn tay Thôi Độ từ từ rời khỏi người ta, buông xuống.
Hắn đỡ lấy eo ta, đẩy ta lên phía mặt nước.
“A Âm. Ta nợ nàng. Ta độ nàng.”
Một chữ “độ” thật hay biết bao.
Ta cười nhạo, xoay người thoát khỏi tay hắn rồi đạp mạnh một cước lên mặt hắn.
20
Mặt nước tách ra, ta há miệng hít thở dữ dội, trước mắt xuất hiện hai bàn tay.
Là Thẩm Minh Âm và Tạ Kim Triêu.
“Mau, nắm lấy.”
Theo kế hoạch, tiếp theo sẽ đến lượt Thẩm Minh Âm xuất hiện, diễn một màn dư đảng thủy phỉ tập kích trả thù.
Thôi Độ bất hạnh trúng kế, chôn thân dưới bụng cá, còn Tạ Kim Triêu sẽ đưa ta rời đi.
Ta lấy từ trên người Thôi Độ ra chiếc tư ấn giao cho nàng, đó là tín vật của thiên t.ử.
Có nó, Tạ Kim Triêu có thể tiếp nhận tất cả những gì Thôi Độ đang có.
Ta còn muốn nói thêm vài câu nhưng môi lại bị một ngón tay chặn lại.
Tạ Kim Triêu lạnh giọng:
“Im miệng.”
Được thôi, ta chỉ đành nằm xuống lại.
Vầng trăng treo trên trời, xa xôi mà mơ hồ.
Ta chớp mắt một cái, nó liền lay động một cái, tựa như gợn sóng lan ra.
Trăng trên trời cũng là trăng trong nước.
Trong khoảnh khắc ấy, một dự cảm mãnh liệt chợt siết lấy ta.
Ta bất ngờ nắm c.h.ặ.t vạt áo Tạ Kim Triêu, ép nàng dừng lại.
“Sao thế?”