“...”
Sắc mặt Tạ Kim Triêu thay đổi:
“Không được. Nàng ấy vẫn đang đợi ngươi. Ngươi đi rồi, nàng ấy phải làm sao?”
Ta lắc đầu, khó nhọc phát ra âm thanh:
“Minh Âm không yếu đuối đến thế.”
Giọng Tạ Kim Triêu trở nên gấp gáp:
“Vậy còn ta thì sao?”
Ánh mắt ta khẽ d.a.o động.
Ta giơ ngón tay lên, ra hiệu cho Tạ Kim Triêu ghé lại gần.
Vẫn bắt đầu từ đôi mày, đôi mắt.
Mày dài nhập tóc mai, ánh nhìn rực rỡ.
“Bớt nhíu mày, nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Xuống dưới nữa, mũi cao như mật treo, môi đỏ như son.
“Trời lạnh thì thêm áo, cố gắng ăn uống cho tốt.”
Rồi từ hai bên trở lại giữa trán, khẽ điểm một cái.
“Con đường phía trước gian nan, ngươi...”
Nghẹn ngào không cách nào kìm nén.
Ta hé miệng, lặng lẽ nhìn nàng.
Bên hồ đã truyền tới tiếng người, không còn đủ thời gian nữa.
Ta xoay người bám lấy mép thuyền, cố gắng chống thân thể đứng dậy.
“... Giúp ta một tay.”
Tạ Kim Triêu không mấy tình nguyện nhưng vẫn bước tới.
Một đôi tay nâng đỡ ta xuống nước, cái lạnh từng chút một dâng lên.
Ta buông vạt áo nàng ra, ngẩng đầu cười nói:
“Không sao đâu. Coi như ngủ một giấc thôi. Tỉnh lại sẽ ổn cả.”
---
21
Chuyện về sau không còn gì bất ngờ nữa.
Thôi Độ đã c.h.ế.t.
Công lao của chuyến đi Giang Nam được các quan viên đồng hành chia nhau.
Tạ Kim Triêu mang theo tín vật vào cung yết kiến, tuyên thệ trung thành.
Thiên t.ử không hỏi nhiều.
Điều ngài cần chỉ là người làm việc, là thanh đao dùng thuận tay, không có ai là không thể thay thế ngoại trừ quyền lực.
Vì thế, Thẩm Minh Âm cũng không từ chối thánh chỉ ban thưởng.
Nàng được phong làm Huyện chủ.
Tạ Kim Triêu đỗ Trạng nguyên.
Giống hệt kiếp trước, hai người thành thân.
Đêm động phòng hoa chúc, hai người đối ẩm dưới trăng.
Thẩm Minh Âm bỗng cảm khái, hỏi nàng vì sao lại chọn con đường này, vì sao lại làm những chuyện ấy.
Tạ Kim Triêu suy nghĩ một lúc rồi nghi hoặc hỏi ngược lại:
“Nhất định phải có lý do sao?”
“Ngươi muốn nghe ta kể một đoạn quá khứ bi t.h.ả.m à?”
Thẩm Minh Âm cũng ngẩn người:
“Ta nghe cái đó làm gì, chỉ là tò mò thôi.”
Tạ Kim Triêu uống cạn một chén rượu:
“Thật ra cũng chẳng có gì. Chỉ là ta thấy nam t.ử được đọc sách, nên ta cũng muốn đọc.”
“Nhưng bọn họ không cho, còn cười nhạo ta. Ta rất tức giận, nên ta càng muốn đọc.”
“Không chỉ vậy, còn phải đọc giỏi hơn bọn họ. Nam t.ử có thể làm quan, ta cũng phải làm quan.”
“Đợi đến khi ta leo lên vị trí cao nhất, khi lời nói của ta có trọng lượng nhất.”
“Ta sẽ nói cho bọn họ biết Tạ Kim Triêu là nữ t.ử mà các ngươi, tất cả đều không bằng nàng ấy!”
Thẩm Minh Âm nghe đến mê mẩn, vô cùng hướng tới.
Tạ Kim Triêu phất tay một cái:
“Đến lúc đó, ta sẽ chiếu cáo thiên hạ.”
“Nữ t.ử có thể đọc sách, có thể thi lấy công danh.”
“Còn nam t.ử, tất cả đều không được đọc sách, không được làm quan!”
Thẩm Minh Âm nâng chén hưởng ứng:
“Được! Có chuyện tốt thì nữ t.ử chúng ta phải chiếm trước!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đúng!”
Lời nói tuy đã dứt nhưng trời xanh trên cao, đất dày dưới dưới đều có thể làm chứng.
Ngày ấy rồi sẽ đến, ngày mà nữ t.ử có thể quang minh chính đại đọc sách, dự thi, làm quan.
Không cần che giấu thân phận, không cần sống dưới cái bóng của bất kỳ ai.
Cũng không cần đợi người khác tới cứu mình.
22
Ta vốn cho rằng mình sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa nhưng không ngờ chuyện trên đời, quả thật kỳ diệu đến vậy.
Kiếp trước, ta c.h.ế.t vào ngày hôm nay.
Kiếp này, cũng chính ngày hôm nay, ta được tái sinh.
Ký ức trong đầu cuồn cuộn dâng lên.
Là tất cả những gì Thẩm Minh Âm đã trải qua sau khi ta rời đi suốt những năm ấy.
Tất cả dung hợp lại không còn phân biệt nữa.
Chỉ còn một Thẩm Minh Âm, một Thẩm Minh Âm hoàn chỉnh.
Ta lục trong thư phòng, tìm ra một chiếc hộp gỗ.
Bên trong đều là thư từ, là những lá thư ta viết khi chu du khắp nơi, còn để lại cả những bất ngờ, bảo ta quay lại chốn cũ tìm kiếm.
Ta nhanh ch.óng thu dọn hành trang.
Vừa đẩy cửa phòng ra, quả nhiên không ngoài dự liệu, gặp ngay Tạ Kim Triêu.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Giờ đây nàng đã mặc nữ trang, quan phục khoác trên người là nữ tướng đương triều.
Nhìn thấy ta, nàng khựng lại sau đó nhướng mày.
“Là ngươi? Trở về rồi?”
“Ừm hừ.”
Tạ Kim Triêu bước tới, đi quanh ta một vòng.
“Quả thật rất thuận mắt.”
Ta ngẩng cao đầu cười:
“Đương nhiên rồi.”
Thấy hành lý trong tay ta, nàng hỏi:
“Muốn ra ngoài sao?”
Ta đưa thư cho nàng xem, giọng điệu đầy hứng khởi:
“Có một cuộc hẹn phải đi. Không đi không được.”
“Tạ tướng quốc giám quốc vất vả rồi nhé.”
Làm Tạ Kim Triêu tức đến nghiến răng, mặt lạnh tanh giúp ta chuẩn bị ngựa.
Mặt lạnh tanh tiễn ta ra khỏi thành.
Lúc chia tay, nàng xoay người trước.
Đi được hai bước lại quay về, giữ lấy vai ta, một nụ hôn nhẹ rơi xuống trán.
Ta kinh ngạc ngẩng mắt lên.
Nàng mang vẻ mặt đắc ý vì đạt được mục đích.
“Thứ nợ ngươi, ta trả rồi.”
Ta ngẩn người gật đầu rồi lên ngựa.
Tạ Kim Triêu dặn dò:
“Đi đường cẩn thận.”
“Ừ.”
“Chú ý an toàn, nhớ viết thư đúng hạn.”
“Ừm ừm.”
“Lúc ta gây chuyện thì nhớ mau ch.óng quay về.”
“Ừm ừm... Ừm?!”
Tạ Kim Triêu bật cười khẽ, vỗ nhẹ lên mình ngựa.
Ta vội vàng nắm c.h.ặ.t dây cương.
Phong cảnh hai bên nhanh ch.óng lùi về phía sau.
“Đi đi, đừng quên đấy nhé!”
Ta không kịp ngoảnh đầu lại.
Chỉ lớn tiếng đáp:
“Biết rồi!”
23
Chuyến đi này.
Trời cao đất rộng.
- Hoàn văn -