Minh Âm

Minh Âm

Tác giả:

Trạng thái:

Full
 Trâm vàng tẩm độc, thấy m.á.u là phong hầu.

  Khi Thôi Độ trọng sinh tìm đến cầu hôn, ta đã tắt thở, linh hồn thoát khỏi thân xác, lơ lửng giữa không trung, vừa hay nhìn thấy bóng dáng Thôi Độ.

  Hắn cố nén sự hưng phấn, thề thốt bảo đảm với phụ thân ta:

 “... Chỉ mong có thể sớm thành hôn với A Âm, không muốn nàng phải khổ sở chờ đợi thêm nữa.”

  Ta theo bản năng cười lạnh.

   Hắn cũng biết đó là khổ.

   Vậy mà kiếp trước lại yên tâm thoải mái để mặc ta chịu đựng.