Minh Âm

Chương 3



Vì vậy ta cũng không quá thân thiết với nàng ta, nhưng dù thế nào đi nữa, ta vẫn nhớ rất rõ.

 

Người được đưa tới bên cạnh ta chỉ có một mình Thải Ngọc, từ khi nào lại xuất hiện thêm một Bích Trầm?

 

Ta theo bản năng quay đầu nhìn vào gương, gương mặt phản chiếu trong đó xa lạ vô cùng, cả hai kiếp đều chưa từng gặp qua.

 

Lẽ nào đây là một giấc mộng?

 

Nhưng cảm giác chân thật từ cơ thể lại rõ ràng đến mức đáng sợ, khiến ta không thể không thừa nhận.

 

Sau khi trọng sinh rồi quyết tuyệt tự vẫn, ta đã biến thành một người khác.

 

5

 

Làm nha hoàn hầu hạ chính mình, cảm giác ấy thật mới lạ.

 

Ban đầu ta vẫn chưa thích nghi được, lúc nào cũng cảm thấy Thẩm Minh Âm thời niên thiếu giống như do người khác giả mạo.

 

Nhiệt liệt, rực rỡ, tươi sáng, ngây thơ, đôi mắt sáng như sao trời, khác hẳn với ta của kiếp trước.

 

Thẩm Minh Âm vui vẻ nói với ta:

 

“Bích Trầm, ngày thành thân đã định rồi, mùng tám tháng sau!”

 

“Nhanh như vậy sao?!”

 

Ta cố giữ bình tĩnh, khéo léo khuyên nhủ: “Có phải hơi gấp gáp quá không?”

 

Thẩm Minh Âm gật đầu: “Ta cũng nói như thế.”

 

“Nhưng Thôi Độ nhất quyết muốn vậy, đành phải theo ý chàng thôi.”

 

Dựa vào đâu? Dựa vào đâu chuyện gì cũng phải theo ý Thôi Độ!

 

Trong khoảnh khắc, cơn giận bùng lên dữ dội, nhưng đúng lúc ấy lại nghe thấy có người gọi.

 

“A Âm.”

 

Ta theo bản năng quay đầu, ánh mắt đầy hận ý liếc sang.

 

Là Thôi Độ.

 

Ánh mắt giao nhau, cả hai đều sững sờ.

 

Thẩm Minh Âm hoàn toàn không nhận ra điều gì, đứng dậy nghênh đón hắn.

 

Ta cũng vội vàng cúi đầu, lui sang một bên chuẩn bị trà bánh.

 

Thôi Độ ngồi xuống, giả vờ như vô tình hỏi:

 

“Đây là ai vậy?”

 

Thẩm Minh Âm đáp: “Bích Trầm, nha hoàn mới tới.”

 

“Nàng ấy là người thông minh và chu đáo nhất trong đám người mới đấy!”

 

“Ra là vậy.”

 

Thôi Độ mỉm cười: “Nàng thích là được.”

 

“Nếu có chỗ nào không vừa ý, cứ nói với ta, ta sẽ đổi người khác tới.”

 

Bàn tay đang rót trà của ta khựng lại, không biết hắn có phát hiện ra điều gì hay không.

 

Phía bên kia, Thẩm Minh Âm đã nhanh hơn một bước từ chối:

 

“Mới không đâu.”

 

“Chàng không biết Bích Trầm chu đáo đến mức nào đâu. Ta muốn gì nàng ấy cũng biết. Ta sao nỡ để nàng ấy đi chứ.”

 

Lời này không hề khoa trương, bởi vì nàng chính là ta, mà ta cũng từng là nàng.

 

Trong lúc trò chuyện, ta bưng trà đi tới bên cạnh Thôi Độ.

 

“Thôi đại nhân, mời dùng trà.”

 

Hơi thở của Thôi Độ khựng lại, hắn không để lộ dấu vết mà kéo giãn khoảng cách với ta.

 

Khi chén ngọc đưa tới bên môi, động tác bỗng cứng đờ, Thôi Độ đột ngột đứng bật dậy.

 

“Sao vậy?” Thẩm Minh Âm khó hiểu hỏi.

 

Thần sắc Thôi Độ hoảng hốt, lộ vẻ chật vật khó hiểu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Không có gì. Chỉ là đột nhiên nhớ ra còn công vụ chưa xử lý, không thể ở lại với nàng được.”

 

Nói xong liền vội vã rời đi, chỉ để lại chén trà Quân Sơn Ngân Châm kia, chưa hề động tới.

 

Kiếp trước, Thôi Độ thích nhất loại trà này.

 

Có người cố ý hãm hại hắn, bèn bỏ độc vào trà. Thôi Độ suýt nữa vì thế mà mất mạng.

 

Từ sau chuyện đó, hắn dứt khoát từ bỏ, không bao giờ chạm vào nữa.

 

Thôi Độ đã trọng sinh vẫn giữ thói quen ấy, điều đó cũng nhắc nhở ta, rốt cuộc bản thân đã ngu xuẩn đến mức nào.

 

Thật ra… ngay trong khoảnh khắc cây trâm vàng đ.â.m vào cổ, m.á.u tươi phun trào ta đã hối hận, hối hận vì đã bốc đồng, liều lĩnh tự sát như vậy, hối hận vì mũi trâm vàng kia nhắm vào chính mình chứ không phải nhắm vào Thôi Độ.

 

Càng hối hận thì càng hận, càng hận thì lại càng hối hận.

 

Lý trí đứng bên bờ vực sụp đổ, lung lay không ngừng bỗng bị một cảm giác ấm áp nơi đầu ngón tay kéo trở về.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Bích Trầm?”

 

Thẩm Minh Âm nắm lấy tay ta, nghiêng đầu cười:

 

“Ta muốn ăn bánh hoa đào.”

 

“Chúng ta cùng đi làm nhé?”

 

“... Được.”

 

Ta cụp mắt xuống, khẽ thở phào, trong lòng dâng lên một niềm may mắn.

 

May quá, nàng vẫn còn kịp.

 

Cho nên, bất kể phải trả giá thế nào ta nhất định phải ngăn cản cuộc hôn sự này.

 

Tuyệt đối không thể để Thôi Độ được như ý nguyện.

 

6

 

Sở dĩ vụ án mà Thôi Độ tiếp nhận khó giải quyết như vậy là vì thế lực đứng sau quá mức chằng chịt phức tạp, còn liên quan đến tranh đấu phe phái và mưu nghịch.

 

Hoàng thượng cũng không phải cố ý gây khó dễ hay trừng phạt hắn, ngược lại đó là một sự khảo nghiệm.

 

Thiếu niên thiên t.ử vừa mới nắm quyền, đám sói hổ trong triều khiến người khó lòng ứng phó.

 

Vì vậy mới tuyển chọn nhân tài để sử dụng cho mình.

 

Rồi cùng Thôi Độ hợp mưu diễn nên màn kháng chỉ từ hôn này.

 

Mãi về sau, khi nghe hắn lỡ miệng nói ra, ta mới hiểu.

 

Hóa ra bản thân chỉ là một cái cớ, đứng ở phía trước hứng chịu lời đồn đại, thu hút ánh nhìn.

 

Để che lấp cuộc giao phong quyền lực không thể phơi bày phía sau.

 

Nực cười biết bao, giờ đây Thôi Độ có kinh nghiệm của kiếp trước.

 

Làm việc càng thêm thuận buồm xuôi gió, toàn bộ tâm sức dư thừa đều dùng để dỗ dành người.

 

Mỹ thực trân hào, kỳ trân dị bảo, đủ loại đồ vật mới lạ tầng tầng lớp lớp xuất hiện không ngừng.

 

Thẩm Minh Âm vui vẻ mong chờ, mỗi ngày vừa tỉnh dậy, câu đầu tiên đều là hỏi ta:

 

“Bích Trầm, hôm nay Thôi Độ lại tặng thứ gì tốt đến vậy?”

 

Hoàn toàn trái ngược với kiếp trước.

 

Bọn họ tuy chưa gặp mặt, tình cảm lại ngày càng sâu đậm.

 

Ngay cả lời đồn trong kinh thành cũng đổi hướng, ai nấy đều khen Thôi Độ si tình không phụ lòng người.

 

Thẩm Minh Âm chung tình son sắt, đúng là một đôi thần tiên quyến lữ.

 

Theo ngày thành hôn dần đến gần, ta vẫn không tìm được cơ hội ra tay.

 

Đúng lúc nóng nảy bực bội, lại tình cờ bắt gặp phụ thân ta uống rượu trở về, lập tức linh quang lóe lên.

 

Nếu không thể phá hỏng hôn sự, vậy thì nghĩ cách trì hoãn.

 

Ta bỏ t.h.u.ố.c mê vào trà giải rượu của phụ thân, lại tìm vài viên đá cuội đặt bên cạnh hồ nước mà ông nhất định sẽ đi qua.

 

Quả nhiên không ngoài dự liệu, men say dâng lên, phụ thân ngã xuống nước rồi làm gãy chân.