Minh Âm

Chương 4



Gân cốt tổn thương, buộc phải nằm trên giường dưỡng thương ba tháng.

 

Để đề phòng bất trắc, ta còn trộn khoai mài vào bánh ngọt của Thẩm Minh Âm.

 

Nàng không hề đề phòng ta, ăn xong liền nổi mẩn đỏ.

 

Khi thái y đến tận cửa chẩn trị, ta còn cố ý yêu cầu ông ấy kiểm tra kỹ phần cổ của nàng.

 

Bởi vì ta nhớ rất rõ, cây trâm vàng kia thực sự đã đ.â.m vào đó.

 

Ta sau khi trọng sinh cũng vì thế mà c.h.ế.t.

 

Sau khi linh hồn rời khỏi cơ thể, trên người Thẩm Minh Âm không còn để lại dấu vết, nhưng cảm giác đau đớn vẫn còn.

 

Nàng luôn vô thức vuốt ve bên cổ, khó chịu mà không nói nên lời.

 

Thái y xem xét cẩn thận xong liền lắc đầu:

 

“Không có gì đáng ngại.”

 

“Mẩn đỏ là do ăn nhầm đồ không hợp, điều dưỡng nghỉ ngơi là được.”

 

“Nhưng nàng ấy…”

 

“Bích Trầm.”

 

Thẩm Minh Âm ngắt lời truy hỏi của ta, mỉm cười nói:

 

“Thái y đã bảo không sao rồi, ngươi đừng lo nữa.”

 

“Chắc là lúc ngủ ta không thành thật nên bị vẹo cổ thôi, còn nổi mẩn cũng vì ta ham ăn, không liên quan đến ngươi đâu.”

 

Nàng càng nói như vậy, ta càng thêm áy náy, trong lòng bức bối khó chịu, không dám ở lại thêm nữa.

 

Ta lấy cớ đi sắc t.h.u.ố.c rồi ra ngoài, suýt nữa đụng phải Thôi Độ đang vội vàng chạy tới thăm bệnh.

 

Thần sắc hắn hấp tấp, lướt qua người ta rồi bước vào trong.

 

Không lâu sau, trong phòng vang lên tiếng trò chuyện.

 

Hắn thì lo lắng quan tâm, Thẩm Minh Âm thì dịu dàng an ủi.

 

Ta không hề dừng bước, tiếp tục đi về phía tiểu trù phòng.

 

Ngọn lửa trong lò lay động chập chờn, mùi t.h.u.ố.c lan tỏa khắp nơi.

 

Ta đổ t.h.u.ố.c vào bát, đã hết sức cẩn thận nhưng vẫn bị bỏng.

 

Đầu ngón tay đỏ ửng loang lổ, giống như những vệt m.á.u.

 

Ta đang thất thần, bỗng nghe thấy một tiếng gọi:

 

“A Âm.”

 

7

 

Thôi Độ đứng nơi cửa.

 

Trời đã tối, gương mặt chìm trong bóng đêm, không nhìn rõ biểu cảm.

 

“Thuốc của A Âm, sắc xong chưa?”

 

Hắn cất bước tiến lại gần.

 

Toàn thân ta lập tức nổi da gà, theo bản năng lùi mạnh về sau, động tác quá lớn, làm đổ luôn bát t.h.u.ố.c.

 

Thôi Độ đưa tay ra, nhưng không phải để đỡ lấy, mà là nâng tay áo lên che chắn.

 

Sau tiếng vỡ giòn tan, mặt đất đầy mảnh sứ văng tung tóe.

 

Thôi Độ thong thả hạ tay xuống rồi hỏi:

 

“Ngươi là ai?”

 

Ta cúi đầu: “Nô tỳ là Bích Trầm.”

 

Lời còn chưa dứt, cằm đã bị nâng lên không báo trước.

 

Ánh mắt Thôi Độ sắc như d.a.o, từng tấc từng tấc lướt qua gương mặt ta, ý vị sâu xa:

 

“A Âm quả nhiên quá cưng chiều ngươi, khiến ngươi không còn quy củ, quên mất thân phận của mình.”

 

Hắn đặt tay lên vai ta rồi dùng lực, muốn ép ta quỳ xuống.

 

Ta thuận thế khuỵu gối lao về phía trước, ngã thẳng vào lòng Thôi Độ.

 

“Đại nhân trêu đùa như vậy, có phải hành vi của quân t.ử hay không? Còn đặt tiểu thư ở đâu chứ?!”

 

“Buông ta ra... buông tay...!”

 

Thôi Độ hoàn toàn không ngờ ta lại phản ứng như vậy, tại chỗ cứng đờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nhân cơ hội lại cố chui sâu hơn vào lòng hắn, sau đó bị túm cổ áo ném bật ra.

 

“Làm càn!”

 

Thôi Độ quát lớn: “Tiện tỳ, đừng có si tâm vọng tưởng!”

 

“Đại nhân thứ tội! Là nô tỳ hiểu lầm ý ngài, xin đại nhân đừng trách phạt...”

 

Ta ngồi bệt xuống một bên, bày ra dáng vẻ yếu đuối đáng thương.

 

“Ngươi...”

 

Thôi Độ chợt ngừng lời, ánh mắt lóe lên điều gì đó khó hiểu, không biết hắn nghĩ tới chuyện gì, liền lùi lại mấy bước.

 

“Ngươi sắc lại t.h.u.ố.c rồi mang sang. Chuyện hôm nay không được nói cho A Âm biết.”

 

“Vâng, Bích Trầm xin ghi nhớ.”

 

Ta hoảng hốt gật đầu.

 

Bóng lưng Thôi Độ rời đi vẫn vội vàng như lúc tới.

 

Khi t.h.u.ố.c mới sắc xong, trăng đã lên cao.

 

Thẩm Minh Âm tựa nghiêng trên giường, buồn ngủ đến mức mí mắt sắp không mở nổi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Bị ta gọi dậy, nàng còn cọ cọ vào tay ta mấy cái.

 

“Bích Trầm?”

 

“Nô tỳ đây.”

 

Ta dịu giọng nói: “Thuốc đã xong rồi, tiểu thư uống t.h.u.ố.c rồi hãy ngủ nhé.”

 

Thẩm Minh Âm ngoan ngoãn uống hết.

 

Ta nhận lấy bát t.h.u.ố.c, thuận tay nhét vào miệng nàng một viên kẹo.

 

Thời cơ vừa khéo, nàng còn chưa kịp nói một chữ “đắng”, đã ngậm kẹo trong miệng rồi.

 

“Ngọt quá.”

 

Ta mỉm cười.

 

Sau khi uống t.h.u.ố.c, tinh thần Thẩm Minh Âm tốt hơn nhiều.

 

Nàng kéo ta ở lại trò chuyện, nói rằng gần đây trong lòng luôn thấy bất an, nhưng lại không tìm được nguyên nhân.

 

Sau khi ngã bệnh, ngược lại còn cảm thấy yên tâm hơn.

 

“Bất kể là vết thương của phụ thân hay bệnh tình của ta, ta cứ cảm thấy hiện tại như vậy mới là chuyện tốt.”

 

“Chỉ tiếc hôn sự phải lùi lại, ngày lành tháng tốt tiếp theo không biết còn phải chờ bao lâu. Ta không thích chờ đợi.”

 

Nàng thở dài, rồi lại bật cười:

 

“Nhưng cũng không sao. Ta vốn tưởng mình sẽ phải chờ rất nhiều năm, hoặc có lẽ Thôi Độ sẽ nuốt lời hủy hôn, không ngờ chàng còn nóng vội hơn cả ta.”

 

Thẩm Minh Âm quay đầu nhìn ta, hai má nàng ửng đỏ, giữa hàng mày vẫn mang nét bệnh sắc chưa tan, nàng ra hiệu cho ta lại gần:

 

“Bích Trầm, có phải ta đang nằm mơ không? Nếu là thật, ta không muốn tỉnh lại.”

 

Giọng nàng rất khẽ, như sợ làm kinh động điều gì đó, nhưng đôi mắt sáng như sao, phản chiếu gương mặt xa lạ của ta.

 

Trong khoảnh khắc, ta không còn nơi nào để trốn tránh.

 

Đúng vậy, nỗi khổ của việc chờ đợi, không ai hiểu rõ hơn ta, giống như con thiêu thân mắc trong mạng nhện, khó mà hô hấp.

 

Cho nên ta hận Thôi Độ.

 

Ta oán phụ thân ta.

 

Hận những xiềng xích mà bọn họ đã đặt lên người ta.

 

Thế nhưng giờ đây, chính ta lại tự tay áp đặt tất cả những điều ấy lên bản thân mình của hiện tại.

 

Thẩm Minh Âm khép mắt ngủ thiếp đi, còn ta ngồi lặng trước cửa sổ suốt cả đêm.

 

8

 

Đến tháng bảy, Thôi Độ phụng chỉ nam hạ.

 

Gần đây vùng Giang Nam có thủy phỉ nổi loạn, lại gặp những ngày mưa dầm liên tiếp, e rằng sẽ sinh ra tai họa.

 

Bệ hạ lệnh cho hắn đi tiễu phỉ, đồng thời chuẩn bị phòng ngừa thiên tai.

 

Nỗi lo này không phải không có căn cứ.

 

Kiếp trước chuyện ấy cũng từng xảy ra, chỉ là người đi không phải Thôi Độ.

 

Sở dĩ có sự thay đổi này là vì sau khi trọng sinh, thủ đoạn của hắn càng thêm quyết liệt, làm việc không nể tình ai.