Loại bột đặc chế bốc cháy tạo thành cột khói dày đặc.
Ta co người trong góc khoang thuyền.
Nghe tiếng binh khí va chạm bên ngoài.
Nhìn ánh lửa và bóng m.á.u đan xen.
Vút! Vút!
Mấy mũi tên xé gió lao tới.
Con thuyền bỗng chao mạnh.
Có người cầm đao xông đến, một tay kéo mạnh ta ra ngoài.
Tên phỉ tặc cười dữ tợn, ngay sau đó thân thể hắn cứng đờ.
Thôi Độ rút đao từ sau lưng hắn ra.
Cùng lúc đó, ta rút cây trâm trên cổ hắn xuống.
Thi thể rơi tõm xuống nước phát ra một tiếng *ùm*.
Sắc mặt Thôi Độ đột nhiên thay đổi.
Hắn lao tới mạnh tay đẩy ta ra.
Mũi tên bay tới cắm sâu vào da thịt, hắn đau đớn rên lên một tiếng.
Ta còn chưa kịp phản ứng những tấm gỗ chống đỡ khoang thuyền đã bị lửa thiêu gãy.
Ầm một tiếng đổ sập xuống.
Ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.
Sau đó toàn thân bị đè c.h.ặ.t không thể động đậy.
Ngọn lửa như chiếc lưỡi rắn theo vạt áo bò lên người ta.
Cơn đau khiến ta hét t.h.ả.m, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Dường như có ai đó đang gào lên thê lương:
“A Âm…!”
15
Khi tỉnh lại lần nữa, ta đã trở về nha môn.
Trong màn trướng tối mờ cả người nặng trĩu.
Nỗi sợ hãi ăn sâu trong xương cốt khiến ta dùng cả tay lẫn chân vùng vẫy.
Động tác quá mạnh làm kéo căng vết thương, ta theo bản năng kêu đau.
Ánh nến theo tiếng động mà lay lắt.
Bên giường xuất hiện thêm một bóng người.
Ta quay đầu đối diện với đôi mắt đen thẫm của Thôi Độ.
“Nàng tỉnh rồi.”
“Bích Trầm.”
Trong khoảnh khắc, mồ hôi lạnh thấm ướt quần áo thế nhưng ta không thấy khó chịu.
Ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
“Thừa tướng gọi nhầm rồi. Ta là A Âm mà.”
Công thủ đổi chỗ.
Ta mặc kệ cơn đau trên người chủ động áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Đồng t.ử Thôi Độ run lên theo bản năng muốn né tránh.
Rõ ràng đã nhận ra ta giờ lại muốn phủ nhận sao?
Nằm mơ đi.
Ta nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của hắn ấn lên cổ mình.
“Gương mặt này rất xa lạ phải không?”
“Thử xem biết đâu có thể xé lớp da mặt của ta xuống, lộ ra bộ dạng thật.”
“Không đúng...Phải là... dáng vẻ lúc c.h.ế.t mới đúng?”
Hơi thở Thôi Độ dồn dập, toàn thân căng cứng muốn đẩy ta ra.
Ta cau mày cố ý rên lên yếu ớt:
“Thôi lang...”
“Đau quá... đau quá...”
Tiếng hít khí lạnh đột ngột ngưng bặt.
Thôi Độ há miệng giống như con vịt bị bóp c.h.ặ.t cổ họng.
Trên mặt đan xen kinh hãi và đau đớn, chỉ có đôi mắt còn hoảng loạn đảo qua đảo lại.
Ta không nhịn được bật cười.
Đang định nói thêm, cánh cửa bỗng bị đẩy mở không báo trước.
Thẩm Minh Âm vội vã chạy vào:
“Bích Trầm, ngươi thế nào rồi?”
“Các người... các người...?”
16
Bầu không khí lập tức đông cứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người phản ứng đầu tiên là ta.
Ta đẩy mạnh Thôi Độ ra.
“Tiểu thư, ta...”
Mở miệng rồi lại không biết phải giải thích từ đâu.
Thẩm Minh Âm nhìn ta, ánh mắt như cố tình giữ yên bất động.
“Bích Trầm, ngươi tỉnh là tốt rồi. Có chuyện gì thì sau này hãy nói.”
Nàng quay người, gọi Thôi Độ một tiếng.
Người bên giường lúc này mới như sống lại.
Gân xanh nổi đầy trên trán, mồ hôi lạnh rịn ra.
“A Âm... không phải như nàng nghĩ đâu.”
Thôi Độ khó nhọc mở miệng, giọng nói khàn đặc.
Bọn họ một trước một sau rời đi, bóng lưng chồng lên nhau.
Một nỗi hoảng sợ khổng lồ dâng lên từ lòng bàn chân.
Ta theo bản năng muốn đứng dậy đuổi theo nhưng vì toàn thân đau đớn lại ngã mạnh xuống đất, chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Từ sau khi sống lại, gần như mọi chuyện đều xảy ra vào ban đêm.
Thăm dò, cãi vã, đối đầu, quyết định.
Dưới màn đêm che phủ, ai nấy đều mang tâm tư riêng.
Giờ đến lúc nói ra sự thật, lại phải bước ra dưới ánh mặt trời.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Thôi Độ dựa vào kinh nghiệm kiếp trước.
Tính chuẩn ngày hành động trước khi mưa ngừng.
Vừa diệt phỉ vừa phá bỏ mê tín, vừa trấn an dân chúng.
Đối diện với ánh nắng đã lâu không thấy, ta quay lưng lại.
Trong lòng bất an, không biết phải làm sao.
Chờ suốt ba ngày, cuối cùng cũng đợi được Thẩm Minh Âm.
Trong đình viện thanh nhã, nàng ngồi đối diện ta.
Lắng nghe ta kể lại những chuyện của kiếp trước.
Từng đoạn, từng đoạn đứt quãng.
Phản ứng của nàng bình tĩnh hơn ta tưởng rất nhiều.
“Thì ra là vậy. Bảo sao ngươi lại biết chăm sóc ta như thế. Bởi vì ngươi chính là ta mà.”
Thẩm Minh Âm khẽ thở dài.
Rất nhẹ.
Ánh mắt lưu luyến trên gương mặt ta.
Ta không nhịn được giơ tay che lại, lo lắng hỏi:
“Ngươi không trách ta sao? Ta đã sống cuộc đời của chúng ta thành ra thế này.”
Thẩm Minh Âm đáp:
“Có trách.”
Thấy ta ngẩn người.
Khóe môi nàng nhếch lên, vẽ thành một đường cong châm chọc.
“Ngươi khiến ta nhìn thấy nhiều năm sau. Lá gan của ta mất rồi, ý chí cũng mất rồi. Con người trở nên hèn nhát.”
“Ngươi muốn nghe ta trả lời thế nào? Nói rằng không trách ngươi?” Rồi an ủi ngươi, dỗ dành ngươi? Thẩm Minh Âm.”
Nàng như muốn nghiền nát cái tên ấy trong miệng nhưng vẫn phải cố kiềm chế trừng mắt nhìn ta đầy tức giận.
“Ngươi còn dám tự sát vậy thì còn quan tâm ta nghĩ gì làm gì?”
“Cái khí thế cá c.h.ế.t lưới rách đâu rồi? Vùng vẫy một lần rồi mất sạch sao?”
Ta cố biện minh:
“Ta chỉ là không nỡ nhìn ngươi đau lòng...”
“Vớ vẩn!”
Thẩm Minh Âm mắng.
“Là ngươi xem thường ta. Ngươi nghĩ ta không bằng ngươi. Ngươi cho rằng sau khi biết chân tướng, ta sẽ đau khổ, sẽ không chịu nổi.”
“Ngạo mạn tự phụ như thế, vậy thì ngươi và Thôi Độ có gì khác nhau?!”
Câu nói ấy quá sắc bén.
Ngay cả Thẩm Minh Âm sau khi nói ra cũng sững lại.
Nàng khựng một chút rồi bất ngờ tự tát mình một cái.
“Ngươi làm gì vậy?”
Ta vội vàng giữ lấy tay nàng.
“Ngươi giận là giận ta. Tự đ.á.n.h mình làm gì?”
Thẩm Minh Âm nén giận đáp:
“Ngươi chính là ta, ta cũng chính là ngươi, đứa nào cũng đáng bị đ.á.n.h.”
“Nếu không đ.á.n.h làm sao ta nhớ được đau là thế nào?”
“Rõ ràng trước khi ngươi tới ta đã muốn rời xa hắn rồi.Kết quả chỉ bị dỗ dành vài câu đã choáng váng đầu óc.”
“Hắn quả thật đã thay đổi tốt hơn nhưng chưa từng mắc nợ ta, vậy lấy đâu ra chuyện bù đắp chứ?”