Ta đứng trong bóng tối quan sát.
Ngay lúc hắn vừa nhấc chân định bước tới, ta bất ngờ lên tiếng.
“Thôi đại nhân.”
Thôi Độ giật mình kinh hãi suýt nữa đứng không vững mà ngã xuống.
Ta giả vờ bước tới đỡ hắn.
Phản ứng của hắn còn dữ dội hơn, giống như bị thứ gì đó c.ắ.n phải, hất mạnh tay ta ra.
“Cút đi!”
Nghĩ cũng buồn cười, ta vậy mà cảm thấy hắn đang sợ ta.
Thôi Độ vừa bước vào phòng, không khí lập tức đông cứng.
“Người đâu!”
Hắn cao giọng ra lệnh.
“Bắt Tạ Kim Triêu mang đi.”
Đám thị vệ ra tay thô bạo không hề nương tình.
Tiện thể cũng nhốt luôn ta ở ngoài cửa.
Thẩm Minh Âm bước lên ngăn cản lại bị Thôi Độ kéo mạnh vào lòng.
“Ngươi làm gì vậy? Buông ta ra!”
Giãy giụa không có kết quả.
Vừa kinh hãi vừa tức giận, nàng trở tay tát Thôi Độ một cái.
“Chát!”
Sau tiếng vang giòn tan ấy, trong phòng yên lặng hồi lâu.
“Đánh hay lắm.”
Thôi Độ khẽ nói:
“A Âm không sai. Người đáng bị đ.á.n.h là ta.”
“Nàng có tức giận, có oán trách ta, muốn đối xử với ta thế nào cũng được nhưng chỉ có một điều, đừng rời xa ta, đừng nhìn người khác.”
Lưng ta dựa vào cánh cửa.
Gió đêm bỗng nhiên thổi mạnh, ập thẳng vào mặt giống hệt hơi thở khi kiếp trước Thôi Độ ép sát tới gần khiến người ta nghẹt thở.
Hắn cho rằng việc ta thành thân là đang giận dỗi hắn, cho nên đã chuẩn bị sẵn thư hòa ly ép ta ký tên.
Ta tức đến muốn bật cười.
Thôi Độ lại mang vẻ bất đắc dĩ mà khuyên nhủ:
“Được rồi, A Âm, là ta không đúng.”
“Nàng giận ta, oán ta trút hết lên người ta là được.”
“Hà tất phải chà đạp bản thân như vậy?Làm ra cục diện khó thu dọn thế này.”
“Nhưng đừng lo, có ta ở đây nàng chỉ cần ký vào thư hòa ly này bên phía Tạ Kim Triêu, ta sẽ xử lý ổn thỏa.”
“A Âm. Quay về đi.”
Thôi Độ khi ấy tự phụ biết bao.
Còn bây giờ lại hèn mọn cầu xin.
Chỉ hận không thể moi cả trái tim ra cho nàng xem.
Xem ra hắn cũng biết ăn một lần khôn thêm một chút.
Ta nghe thấy Thẩm Minh Âm bình tĩnh hỏi lại:
“Thôi Độ, ngươi rốt cuộc tới tìm ta để làm gì?”
Trong phòng lại lần nữa chìm vào yên lặng.
Thôi Độ buông lỏng sự giam cầm.
Bắt đầu nói rõ mục đích của mình.
Về việc ngày mai phải hành động ra sao.
Hắn kiên nhẫn giải thích tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ.
Lại cam đoan với Thẩm Minh Âm rằng hắn sẽ luôn ở bên nàng, bảo vệ nàng, tuyệt đối không để nàng bị thương.
“A Âm. Ta biết chuyện này khiến nàng chịu ấm ức nhưng vì dân vì nước chỉ có thể làm như vậy.”
“Nàng còn nhớ khẩu dụ của bệ hạ trước lúc lên đường không?”
“Sau khi dẹp yên nạn phỉ nàng sẽ trở thành Huyện chủ.”
“Đến lúc đó sẽ không còn ai dám bắt nạt nàng nữa.”
“Chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ thật long trọng, cùng nhau bạc đầu giai lão, vĩnh viễn không chia lìa.”
Đúng là một màn vừa uy h.i.ế.p vừa dụ dỗ.
Thẩm Minh Âm cười lạnh:
“Nếu ta nói không thì sao?”
14
“Từ đầu tới cuối, ngươi chưa từng hỏi qua ý kiến của ta lấy một câu, đã tự cho rằng ta không muốn.”
“Thôi Độ, trong lòng ngươi, Thẩm Minh Âm ta rốt cuộc là người như thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Là kẻ ham sống sợ c.h.ế.t hay là hèn nhát ích kỷ?”
“Đương nhiên không phải!”
Thôi Độ vội vàng giải thích:
“A Âm, ta chỉ là quá để tâm tới nàng, nên mới mất chừng mực. Hơn nữa giữa chúng ta đã có hôn ước, nhất định sẽ trở thành phu thê, đồng tâm đồng đức. Vì sao phải phân biệt nàng và ta?”
Giọng Thẩm Minh Âm cao lên:
“Nhưng hiện giờ chúng ta vẫn chưa thành thân! Ngươi không có tư cách thay ta quyết định!”
“Vậy thì đã sao?!”
Đôi mắt Thôi Độ đỏ ngầu, hắn gầm lên:
“Nàng chỉ có thể là của ta! Bất kể kiếp trước, kiếp này hay kiếp sau… Đời đời kiếp kiếp!”
“Thẩm Minh Âm chỉ có thể thuộc về Thôi Độ!”
Ta không thể nhịn được nữa dùng sức đập vào cửa phòng, lớn tiếng ngăn cản nhưng tất cả chỉ là vô ích.
Ánh nến lay động dữ dội.
Trên cửa sổ hiện lên những bóng người đang giằng co.
Ta cào vào những hoa văn chạm trổ trên cánh cửa gỗ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Mười đầu ngón tay bị mài đến rách da bật m.á.u.
Cánh cửa kêu *két* một tiếng rồi mở ra.
Vạt áo Thôi Độ xộc xệch, hơi thở không ổn định.
Hắn lạnh giọng ra lệnh:
“Chăm sóc tiểu thư cho tốt.”
Nói xong liền sải bước rời đi.
Trên chiếc trường kỷ cạnh cửa sổ là một mảnh hỗn độn.
Bàn cờ bị hất đổ, quân đen quân trắng rơi vãi khắp nơi.
Thẩm Minh Âm cúi đầu ngồi nghiêng một bên, ánh mắt đau đớn mà mờ mịt.
“Hắn thay đổi rồi...”
Trong nháy mắt tim ta đau như bị d.a.o cắt.
Thẩm Minh Âm lặp đi lặp lại câu nói ấy.
Nước mắt không hay biết cứ thế trượt xuống.
Ta lau sạch vết m.á.u trên đầu ngón tay.
Cẩn thận giúp nàng lau đi nước mắt.
Thôi Độ chưa từng thay đổi.
Kiếp trước như thế, kiếp này cũng vậy.
Đáng lẽ ta phải giúp nàng tránh khỏi những điều này mới đúng...
Ánh trăng như nước tràn vào căn phòng.
Ta ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
“Đừng khóc. Đừng sợ. Có ta ở đây.”
Ngày hôm sau, ta dùng t.h.u.ố.c mê làm Thẩm Minh Âm hôn mê, thay nàng mặc lên bộ giá y.
Đậy khăn voan đỏ cẩn thận.
Lúc Thôi Độ phát hiện ra đã quá muộn.
Không còn thời gian để nói nhiều, hắn chỉ có thể nhét vào tay ta một ống trúc dùng để truyền tín hiệu.
Lại ghé sát tai dặn dò thời điểm sử dụng.
Sau đó đứng thẳng dậy, bàn tay rộng lớn bao lấy tay ta.
Trước mặt mọi người cao giọng tiễn biệt:
“A Âm, đừng sợ. Đi đi.”
Qua lớp khăn voan đỏ, ta nhìn về phía đôi mắt hắn rồi bất ngờ siết mạnh tay lại.
Thôi Độ theo bản năng rụt người.
Ta khẽ cười, nhỏ giọng nói:
“Thôi lang. Ta đợi chàng.”
Mọi chuyện sau đó đều diễn ra đúng theo kế hoạch.
Con thuyền đi tới giữa sông, thủy phỉ tới tiếp ứng.
Mấy tên leo lên thuyền kiểm tra hàng hóa.
Khăn voan bị giật mạnh xuống.
Tên trước mặt nâng cằm ta lên, miệng đầy những lời dơ bẩn tục tĩu, cười đùa ghê tởm.
Ở phía bên kia.
Bọn chúng mở những chiếc rương ra nhưng bên trong không phải vàng bạc châu báu mà là những thị vệ đang mai phục.
Ánh đao lóe lên, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng khắp mặt sông.
Ta nhân cơ hội thoát khỏi trói buộc châm lửa đốt ống trúc báo tin.