Dinh cơ nhà họ Thôi nằm ở ngõ Vũ Hoa – nơi hẻo lánh nhất. Bên trái giáp hồ, bên phải tựa núi, gạch xanh ngói xám, toát lên vẻ yên tĩnh, tự tại khôn tả.
Chấp Kỳ dẫn ta đi vòng vèo mấy bận trong trạch viện, băng qua thùy hoa môn, ta mới cuối cùng gặp được vị nhị công t.ử trong lời hắn nói.
Tiết tháng Sáu, mưa dày như sương mù.
Vị Thôi nhị công t.ử kia đang ngồi ngay ngắn bên cửa sổ, vây quanh bếp lò đun trà. Hơi nước bốc lên nghi ngút, nhuộm gương mặt thanh tú của ngài ấy như một miếng ngọc ôn nhuận.
"Là Minh Nguyệt cô nương phải không?"
Ta khom người hành lễ: "Bẩm công t.ử, chính là nô tỳ."
Thôi Hằng khẽ ho hai tiếng:
"Nguyên do mời cô nương đến đây hôm nay, chắc hẳn Chấp Kỳ đã nói rất rõ ràng rồi.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Chuyện này nếu cô nương bằng lòng, Thôi mỗ tuyệt đối không bạc đãi; nhưng nếu cô nương không muốn, Thôi mỗ cũng tuyệt đối không ép buộc."
Năm xưa ở lại Tống gia là bất đắc dĩ, nhưng nay có vào Thôi gia hay không, ta đã có quyền lựa chọn.
Ta siết c.h.ặ.t túi hành lý, nhìn ngôi nhà cao cửa rộng trước mắt, trong lòng cũng có chút rụt rè.
Thôi Hằng nhận ra sự do dự của ta, ngài liền mỉm cười rạng rỡ.
"Cô nương nếu có nỗi lo ngại nào khác, cứ việc nói thẳng ra."
Ta suy nghĩ một chút, cuối cùng không nhịn được mà hỏi một câu:
"Nếu nô tỳ vào Thôi phủ, có phải bán thân không? Nếu làm việc không tốt, có phải bị phạt quỳ không?"
"Không cần bán thân, cũng không cần phạt quỳ."
Thật sao? Có chuyện tốt như vậy ư?
Thôi Hằng ngước mắt nhìn ta, sắc mặt nhợt nhạt nhưng ôn hòa, tựa như một lớp tuyết mỏng phủ trên lò gốm đỏ.
"Tự nhiên là thật. Trong phủ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có một mình ta, cô nương không cần lo lắng người khác sẽ khắt khe với mình."
Lúc này ta mới hoàn toàn yên tâm. Tỉ mỉ ngẫm lại mới thấy, đây thực sự là một công việc tốt bậc nhất. Vừa không phải bán thân, vừa không bị phạt quỳ, lại còn có lương gấp ba.
Có đốt đuốc đi tìm khắp nơi cũng chẳng tìm đâu ra một chủ nhà tốt đến thế.
Thế là ta không do dự nữa, lập tức nhận lời. Từ đó trở thành tỳ nữ thân cận của Thôi Hằng.
Khi hỏi đến vết thương ở chân của Thôi Hằng, Chấp Kỳ nói năng ấp úng, chỉ bảo là năm xưa ngã ngựa không cẩn thận thương tổn đến chân, sau này tuy khỏi nhưng vẫn để lại di chứng.
Bình thường thì không sao, nhưng cứ hễ đến ngày mưa gió là đau đớn khó nhịn, thậm chí đêm không yên giấc.
Chấp Kỳ tuy cũng có thể chăm sóc đôi chút, nhưng dù sao cũng là nam nhân, không thể nào chu đáo, tận tâm cho được.
Thôi gia không phải chưa từng tìm nữ tỳ hầu cận, nhưng nghe nói đều không hợp ý nhị công t.ử, nên chuyện cứ thế trôi qua.
Mãi đến khi nghe tin công t.ử Tống gia khỏi bệnh, họ mới phái Chấp Kỳ đi tìm ta.
Thật không ngờ lại khéo đến thế, thực sự để hắn "mèo mù vớ cá rán" mà tìm được.
Nếu không phải chủ nhà quá kén chọn, thì có đứa con gái làm nữ tỳ nào lại bỏ qua công việc sáu lượng bạc một tháng cơ chứ?
Nghe xong chuyện này, ta bắt đầu thấy lo lắng, cảm thấy mình đã đồng ý quá ch.óng vánh. Cứ ngỡ Thôi Hằng sẽ là một người chủ khó chiều, nhưng không ngờ thực tế lại chẳng phải như vậy.
Ngày đầu tiên nhậm chức, ta đã hoàn toàn nắm rõ tính khí và thói quen của ngài ấy.
Biết nói chuyện, hiểu lý lẽ, trời mưa biết chạy về nhà, trời nóng cũng biết tự thay áo mỏng. Chỉ riêng mấy điểm này thôi đã mạnh hơn Tống Trường An rất nhiều rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quan trọng hơn hết, ngài ấy xuất thân từ Thanh Hà Thôi thị, tuy chỉ là bàng chi , nhưng dù sao cũng là con em thế gia, cực kỳ coi trọng quy củ lễ pháp.
Điều đó đã nuôi dưỡng ngài ấy thành một bậc quân t.ử đoan phương, ôn nhu như ngọc. Bất kể là hầu hạ ngài dùng cơm hay giúp ngài thay ngoại bào, câu ta được nghe nhiều nhất luôn là:
"Làm phiền rồi", "Đa tạ", "Làm phiền cô nương".
Có lẽ vì đã làm thân phận kiến cỏ quá lâu, đột nhiên được đối xử như một con người, ta lại thấy không quen, cứ theo bản năng mà tự xưng là nô tỳ.
Thôi Hằng lại bảo:
"Cô nương đã được Tống gia trả lại văn tự bán thân, vậy thì không còn là nô tỳ nữa. Dù hiện giờ đang ở Thôi gia, cô nương cứ việc xem mình như một người bình thường."
Những lời như vậy, thực ra ta đã nghe không ít. Khi còn ở Tống gia, Tống lão gia từng nói, Triệu thị cũng từng nói qua.
Tống lão gia nói ta đã định thân với Tống Trường An thì không được tự xưng là nô tỳ nữa, nếu không chẳng phải làm bẽ mặt cả Tống gia sao? Thế là ta đáp:
"Nếu lão gia cảm thấy cưới một nô tỳ làm Tống gia hổ thẹn, vậy có thể lên quan phủ xóa bỏ nô tịch cho ta trước được không?"
Tống lão gia không nói không rằng, phất tay áo bỏ đi.
Triệu thị lại nói, ta tuy là tỳ nữ nhưng đã hưởng tận vinh hoa của Tống gia, sau này phải luôn ghi nhớ ơn đức của Tống gia mới phải.
Thế là ta lại đáp:
"Nghe nói hôm qua trong phủ mới nhập về một xấp gấm vóc, có thể cho nô tỳ làm một bộ y phục được không?"
Triệu thị im lặng, đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.
Lúc đó ta đã hiểu ra, đôi phu thê này tuy nhìn bên ngoài thì bằng mặt không bằng lòng, nhưng thực chất đều là hạng "cùng một giuộc".
Có những lời nói cửa miệng nghe thì đường hoàng, nhưng làm thì chưa chắc đã quang minh lỗi lạc.
Vì thế, dù Thôi Hằng có khoan hòa, đối với lời nói của ngài ấy, ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
Mãi cho đến khi trực đêm, ta mới thực sự thấu hiểu Thôi Hằng là người ấm áp và đôn hậu đến nhường nào.
Trên sập gỗ để trực đêm có lót đệm mềm, trên chiếc bàn nhỏ cạnh sập có chuẩn bị sẵn trà nước. Thậm chí, dường như lo lắng người trực đêm bị đau lưng, đến cả gối mềm để chợp mắt cũng đã được chuẩn bị sẵn.
Hồi còn trực đêm ở Tống gia, làm gì có những thứ này. Không sập mềm, không trà nước, cũng chẳng có gối êm.
Chỉ có những viên gạch lát sàn lạnh lẽo cứng nhắc, và một tấm lưng vĩnh viễn không được phép khom xuống. Mùa đông phải chịu rét đậm, mùa hè phải nhịn nóng gay gắt.
Đừng nói là chợp mắt, chỉ cần lơ là nửa khắc thôi cũng sẽ bị trừng phạt nặng nề.
Nếu không phải ta từng làm việc ở Tống phủ, có lẽ đã chẳng thể phân biệt được sự khác biệt giữa hai nơi.
Khi giúp ngài xông t.h.u.ố.c cho đôi đầu gối, ta không nhịn được mà hỏi:
"Công t.ử đối xử với hạ nhân tốt như vậy, không sợ nô bộc sẽ khinh nhờn chủ nhân sao?"
Thôi Hằng mỉm cười: "Vậy nàng nhìn mọi người trong viện xem, đã có ai từng khinh nhờn chủ nhân chưa?"
Ta lặng người.
"Nhật nguyệt được gọi là minh vì không nơi nào không soi chiếu; giang hải được gọi là lớn vì không thứ gì không dung nạp."
"Con người sống một đời, chẳng qua cũng chỉ là một thân y phục che thân, hai bát cơm no bụng, ba chén trà nóng xua tan cái lạnh."
"Nếu ngay cả những thứ này mà cũng không thể ban cho, thì Thôi mỗ này cũng uổng công để các người tôn kính gọi một tiếng công t.ử rồi."
Ánh nến vàng vọt nhảy múa trên gương mặt Thôi Hằng, chỉ soi sáng đôi mắt ôn nhu bình thản.
Hơi ẩm từ túi t.h.u.ố.c theo gió thổi vào mắt, khiến đôi mắt vốn khô cạn như giếng hoang suốt bao năm qua của ta, lại phá lệ mà dâng lên ý muốn khóc.