Minh Nguyệt Chiếu Thanh Cừ

Chương 7



Những ngày ở Thôi gia trôi qua rất dễ dàng, chớp mắt đã đến cuối thu.

 Chiếc hộp đựng tiền lương của ta đã đầy đặn lên không ít, nhưng bệnh chân của nhị công t.ử vẫn không hề thuyên giảm.

 Thậm chí, khi trận mưa thu đầu tiên rơi xuống, ngài ấy đã đau đến mức không thể xuống giường.

Dù đã liên tục xông t.h.u.ố.c và tắm t.h.u.ố.c suốt ba ngày nhưng vẫn không thấy tiến triển, Chấp Kỳ bắt đầu lo sốt vó.

 Hắn muốn đến phủ chính của Thôi gia để xin mời thái y, nhưng bị Thôi Hằng ngăn lại:

"Nếu đám thái y đó thực sự có ích, ta đã không phải chịu đựng sự dày vò của cái thứ như 'giòi đục trong xương' này cho đến tận bây giờ."

Thôi Hằng không chịu thay thầy t.h.u.ố.c, cũng không muốn làm rùm beng lên. Thế là bệnh chân cứ ngày một nghiêm trọng hơn. 

Ta nhìn dáng vẻ ngày càng suy nhược của ngài ấy, trong lòng cũng không nỡ. 

Dù sao, đây không giống như chứng ngây dại của Tống Trường An – dù không chữa khỏi vẫn có thể sống tốt. 

Cái bệnh này của ngài ấy, nói không chừng là có thể mất mạng như chơi.

Ta vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm ra một cách giải quyết. Trước đây khi ở Tống gia, Tống Trường An leo núi giả rồi ngã gãy tay, Tống gia mời khắp danh y đều không thể chữa dứt điểm chứng run tay của hắn. 

Cho đến khi nghe nói trên núi Tây Hoa cách kinh thành năm mươi dặm có một suối nước nóng, có tác dụng chữa lành và làm tan m.á.u bầm. 

Triệu thị đã lệnh cho ta đưa Tống Trường An đến đó ở lại nửa tháng, sau đó Tống Trường An quả nhiên đã khỏi hẳn.

Nghĩ lại bây giờ, nếu thực sự đến núi Tây Hoa để chữa trị, bệnh chân của Thôi Hằng có lẽ không thể khỏi hoàn toàn, nhưng biết đâu có thể thuyên giảm đôi chút. 

Nghĩ đoạn, ta liền mạnh dạn nói ra suy nghĩ trong lòng.

Cứ ngỡ Thôi Hằng sẽ không đồng ý, nào ngờ ngài ấy lại đáp rất dứt khoát:

 "Núi Tây Hoa? Được, vậy thì lại đến đó một chuyến."

Lúc đó ta chỉ mải ăn mừng vì công việc sáu lượng bạc cuối cùng cũng giữ được, mà chưa kịp suy nghĩ kỹ về chữ "lại" này.

Cho đến khi tới núi Tây Hoa, ta mới biết hóa ra nơi này Thôi Hằng đã từng đến trước đây.

 "Bệnh chân của nhị công t.ử hay tái phát, năm năm trước cũng từng đến đây dưỡng thương, chỉ là không biết giờ mắt suối đó đã cạn chưa."

Dĩ nhiên là chưa cạn rồi. Sau khi chứng run tay của Tống Trường An khỏi hẳn, Triệu thị liền cho rằng suối nước nóng ở núi Tây Hoa có kỳ hiệu.

 Mỗi khi Tống Trường An có bệnh vặt hay đau ốm, bà ta đều bắt ta đi cùng hắn lên núi ở một thời gian.

 Lần gần đây nhất chính là nửa năm trước. Trừ phi đại hạn ba tháng, nếu không mắt suối đó chắc chắn sẽ không cạn.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Địa thế núi Tây Hoa cao v.út, nếu muốn tắm suối nước nóng phải đi tới lưng chừng núi mới tìm thấy sảnh phòng và mắt suối.

 Thôi Hằng đang đau chân, lẽ ra phải ngồi kiệu mềm.

Nhưng thật không khéo, ngày hôm đó trời đổ mưa, đường núi sình lầy nên đã phong tỏa ba con đường nhỏ. 

Con đường duy nhất có thể thông kiệu lại bị chặn mất, nghe nói có vị phu nhân nhà nào đó đến đây chữa bệnh, lúc ngồi kiệu không cẩn thận làm bẩn tà váy nên đang thay đồ, không biết lúc nào mới thông đường.

Cứ như vậy, nếu muốn lên núi thì chỉ còn cách bước qua một nghìn bậc đá xanh trước cổng núi. Con đường này không phải ta chưa từng đi, chỉ là Thôi Hằng...

Ngài ấy cười rất khoáng đạt:

 "Đã muốn mượn bảo địa suối nước nóng để dùng, tự nhiên là nên bái tế sơn thần, chuyến này coi như là bày tỏ lòng thành tâm vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đã vậy thì cũng không sao. Gia nhân nhà họ Thôi không nhiều, còn cần người trông nom xe ngựa và vận chuyển hành lý.

Chấp Kỳ bận rộn đi mời y sĩ nên không đi theo. Trọng trách dìu đỡ Thôi Hằng vì thế hiển nhiên rơi lên đầu ta.

Hôm qua vừa mưa xong, bậc đá rêu trơn, gối phải của Thôi Hằng có thương tích nên chỉ có thể nhích từng bước một, đại bộ phận trọng lượng toàn thân đều phải tựa vào người ta.

 Một tay ta che ô, một tay dìu lấy ngài ấy. Gió lạnh mang theo hơi ẩm thổi tạt vào người, nhưng không thổi tan được hai vệt đỏ ửng trên gò má Thôi Hằng.

 Đó không phải là dư vị tình tứ, mà là sự hổ thẹn.

Người qua kẻ lại trên núi không ít, vô số ánh mắt dò xét đổ dồn lên người Thôi Hằng. Từ trên xuống dưới, ban đầu là kinh diễm vì vẻ ngoài, sau đó là kinh ngạc, cuối cùng chuyển thành một tiếng cảm thán:

 "Vị công t.ử như ngọc thế kia, sao lại bị..."

Ánh mắt của Thôi Hằng từng chút một tối sầm lại. Ta biết, những ánh mắt kiểu này chắc hẳn ngài ấy đã thấy quá nhiều rồi.

 Vào lúc này, bất kỳ lời an ủi nào cũng đều trở nên nhạt nhẽo, vô lực. Thế là ta nghẹn nửa ngày, chỉ nặn ra được một câu:

"Không biết Nhị công t.ử đã từng nuôi gà chưa?"

Thôi Hằng ngẩn ra: "... Chưa từng."

Ta một tay che ô, một tay choàng qua eo ngài ấy, ra sức leo lên các bậc thang.

"Lúc ta còn nhỏ ở nhà có nuôi, khi đó Túc Châu chưa xảy ra đại hạn, gia cầm ch.ó mèo đều có cái ăn, nuôi nấng không tốn bao nhiêu công sức, duy chỉ có nuôi gà là phiền phức nhất."

Thôi Hằng bị gợi lên sự tò mò: "Phiền phức thế nào?"

"Cùng là gia cầm, vịt và ngỗng khi mới nở đã khỏe mạnh hơn, chỉ cần cho ăn là xong, duy chỉ có gà con là phải để mắt luôn tay, nếu không sẽ bị gà mẹ giẫm bị thương.

 Có một ngày, vì mải đi cắt cỏ heo mà tôi không trông được chuồng gà, khiến một con gà con bị gà mẹ giẫm gãy chân. 

Cha ta nói nó chắc chắn không sống nổi, nhưng nhìn con gà đã to bằng nắm tay đó, ta thực sự không đành lòng vứt bỏ, bèn ngày ngày chuẩn bị nước và thức ăn, hận không thể dùng ống lúa mạch mà bón vào miệng nó.

 Cha nương đều mắng tôi ngu, ai cũng nói con gà đó sẽ c.h.ế.t, nhưng dưới sự chăm sóc tận tình của ta..."

"Con gà đó sống sao?" Thôi Hằng truy hỏi.

"C.h.ế.t rồi ạ."

Thôi Hằng khựng lại, rõ ràng là không phản ứng kịp.

Ta mỉm cười:

 "Tất cả lũ gà đều c.h.ế.t cả, bao gồm cả những con không bị què chân. Con thì đem hầm canh, con thì làm nhân bánh, con thì đem xào, tóm lại là đều c.h.ế.t sạch."

"Minh Nguyệt cô nương muốn nói điều gì?"

Ta lắc đầu, nhấc tà váy đã lấm lem bùn đất lên:

 "Ta chỉ muốn hỏi, Nhị công t.ử tối nay có muốn dùng canh gà không?"

Thôi Hằng nghẹn lời, rồi bỗng chốc bật cười rạng rỡ. Vừa vặn lúc này mưa tạnh trời quang, bậc đá cuối cùng cũng đã bước xong.

 Ta thu lại chiếc ô giấy dầu, đang định đỡ Thôi Hằng đi tìm sảnh phòng nghỉ ngơi thì lại bị người ta chặn đường.

"Thôi công t.ử?"

Ta nghe tiếng liền quay đầu lại, chỉ thấy một dáng hình kiều diễm.