Thôi Hằng chắp tay đáp lễ: "Tống phu nhân."
Người tới không phải ai khác, chính là Vương gia tiểu thư Vương Sở Ngọc. Tóc mây b.úi thấp, rõ ràng là đã chải kiểu tóc của phụ nhân có chồng.
Vào Thôi phủ tháng thứ hai, ta đã nghe loáng thoáng về cuộc hôn nhân này.
Phu quân của nàng ta – Tống Trường An, lúc trẻ mất trí, nay đột nhiên tỉnh táo, khắp kinh thành không ai không biết, không ai không hay.
Nếu nói trước đây Tống Trường An sánh với nàng ta là trèo cao, thì nay chính là một mối lương duyên môn đăng hộ đối.
Bảo sao nàng ta thành thân mới được vài tháng mà sắc mặt vẫn hồng hào tươi tắn như hoa phù dung đón xuân.
Vương Sở Ngọc vê vê chiếc khăn tay, vẻ mặt có chút đắc ý:
"Ta và phu quân tới đây trị liệu vốn là ý định nhất thời, không ngờ lại tình cờ gặp được Thôi công t.ử, không biết đây là trùng hợp..."
Ánh mắt nàng ta khẽ chuyển, dừng lại trên người ta: "...Hay là có người cố ý bày mưu?"
Lúc ở Tống gia, Vương Sở Ngọc đã từng gặp ta. Khi đó Tống Trường An vẫn còn khờ khạo, ta cũng chỉ là một tỳ nữ không danh không phận bên cạnh hắn.
Nay Tống Trường An đột ngột khai tâm trí, ta lại trở thành nữ tỳ của nhà họ Thôi.
Ta cúi người hành lễ:
"Bẩm Tống phu nhân, vốn là vì chân của công t.ử nhà tôi chưa khỏi, nghe danh suối nước nóng núi Tây Hoa có tác dụng trị liệu nên mới tới đây, cũng là ý định nhất thời chứ không hề có mưu tính trước."
Vương Sở Ngọc siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa, ánh mắt quét qua tà váy lấm bùn và bờ vai ướt đẫm của ta, nụ cười trở nên đầy ẩn ý:
"Quả là một nha đầu mồm mép lanh lợi, hèn gì vừa rời khỏi Tống phủ đã lập tức tìm được một chủ gia kế tiếp."
Thôi Hằng khẽ ho hai tiếng:
"Minh Nguyệt đương nhiên là lanh lợi, nếu không năm xưa sao Tống công t.ử lại có thể ỷ lại vào nàng ấy suốt bảy năm ròng rã?"
"Thôi mỗ cũng là người mang bệnh tật đầy thân, đủ loại cay đắng đều đã nếm qua.
Tống công t.ử nay đã bình phục, nói cao xa là nhờ tổ tiên có đức, nói thấp gần chính là nhờ công lao chăm sóc của Minh Nguyệt.
Tống phu nhân, ngài thấy có đúng không?"
Nụ cười trên mặt Vương Sở Ngọc cứng đờ lại. Chỉ riêng hai chữ "bảy năm" thôi cũng đủ găm một cái gai vào lòng nàng ta.
Nhưng dù sao cũng là tiểu thư đài các bước ra từ thế gia đại tộc, chỉ trong nháy mắt, mượn động tác dặm lại phấn nơi khóe mắt, nàng ta đã lấy lại vẻ mặt tươi cười.
"Thôi nhị công t.ử nói phải, nô tài xảo trá thì dễ đuổi, đầy tớ trung thành mới khó tìm.
Loại nô tỳ tốt như Minh Nguyệt cô nương đây, đúng là đốt đuốc cũng chẳng tìm đâu ra nha?"
"Haiz, nói đi cũng phải nói lại là do ta vô dụng. Nay đám tỳ nữ mua về phủ chẳng đứa nào bằng được Minh Nguyệt, không thì quá tham tài cũng là tâm tính không chính đính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta đã bàn với bà mẫu rồi, nếu gặp lại Minh Nguyệt mà nàng ta chưa tìm được chủ gia thì sẽ bỏ trọng kim mua về lần nữa, để cho đám người trong viện của ta biết thế nào là kẻ tôi tớ trung thành."
"Tiền lương ấy mà, tự nhiên là chẳng tiếc gì ba lượng năm lượng, coi như là mua một con mèo nhỏ về nuôi vậy."
"Nhưng Thôi công t.ử, ngài có biết bà mẫu ta nói gì không?"
Vương Sở Ngọc che miệng cười một cách bí hiểm:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Bà mẫu nói, nha đầu Minh Nguyệt này vốn mang mệnh hèn, lúc khốn khó nhất đến cả cơm thiu cũng tranh nhau mà ăn, thực sự không đáng để để tâm làm gì."
"Sau này nếu giàu sang thì thôi đi, chứ nếu sa cơ lỡ vận, e là chủ nhà chỉ cần đổ một bát nước gạo thừa ra, cả nhà nàng ta sẽ vẫy đuôi mà chạy tới ngay ấy mà."
Nói đến cuối, Vương Sở Ngọc cười đến mức không đứng thẳng người lên được, những chiếc trâm vàng trên tóc cũng rung rinh theo.
Nàng ta nhìn Thôi Hằng với vẻ giễu cợt:
"Chỉ là không biết, để mua được một 'trung bộc' như thế này, Thôi công t.ử đã tốn mấy bát nước gạo thừa?"
Những người xung quanh bắt đầu liếc mắt nhìn sang, ta bàng hoàng cúi gầm mặt xuống.
Ta không thốt ra được lời bào chữa nào —— bởi vì bảy năm trước, bát cơm thiu đó quả thực đã cứu mạng ta.
Ta cũng không thể nói ra những lời căm hận —— bởi vì ta chỉ là một dân nữ, không có vốn liếng cũng chẳng có gan dạ để đối đầu với nàng ta.
Ta chưa từng nghĩ mình sẽ phản bác lại lời của Vương Sở Ngọc, cũng chưa từng nghĩ sẽ có ai đứng ra bênh vực mình.
Bởi vì, một kẻ thấp hèn như ta, được sống thôi đã là gian nan lắm rồi.
Thế nhưng Thôi Hằng lại lên tiếng:
"Quân t.ử cứu người cốt ở lòng thành, kẻ cầm lương thực đi ban phát đồ dơ bẩn, hành vi đó không bằng cầm thú."
"Tống phu nhân thấy đấy, Tống gia năm đó cứu giúp Minh Nguyệt, là ban phát lương thực hay là vứt bỏ đồ dơ?"
Lời này quá thâm sâu, ta vốn ít đọc sách nên nghe không hiểu hết.
Nhưng Vương Sở Ngọc là người tinh thông thi thư, chỉ trong nháy mắt mặt nàng ta đã trắng bệch ra.
"Ngươi... ngươi..."
Nhưng không đợi nàng ta nói hết câu, Thôi Hằng đã khẽ cúi người:
"Mưa lớn rồi, Thôi mỗ không tiện trò chuyện thêm với phu nhân."
Trong màn mưa rơi như trút nước, chúng ta dứt khoát xoay người rời đi.
Chỉ để lại một mình Vương Sở Ngọc đứng sững tại chỗ, lúc phất tay áo còn suýt chút nữa trượt chân ngã.