Minh Nguyệt Thanh Hoan

Chương 3



Sau khi bà ta lui xuống, Xuân Hạnh ghé lại gần, nhỏ giọng nói.

 

“Tiểu thư, chẳng phải người nói muốn nuôi phế hắn sao? Sao lại còn nâng đãi ngộ cho hắn?”

 

Ta trừng nàng một cái.

 

“Ngươi hiểu cái gì? Nuôi phế một người không phải bắt đầu từ ăn mặc. Nếu nó đến ăn còn không đủ no, truyền ra ngoài thanh danh của ta còn cần hay không? Ta muốn là âm thầm nuôi phế nó, không phải để người ta nắm được nhược điểm.”

 

Xuân Hạnh bừng tỉnh đại ngộ.

 

“Tiểu thư anh minh!”

 

Ta “ừ” một tiếng, trong lòng lại có chút chột dạ.

 

Nói thật, ta cũng không biết mình đang làm gì.

 

Rõ ràng đã nói là sẽ làm mẹ kế độc ác, sao vừa nhìn thấy đứa nhóc kia liền phá công?

 

Nhất định là tại đôi mắt đó.

 

Đôi mắt ấy quá giống những con thú nhỏ bị bỏ rơi ở biên quan, ta nhìn thấy liền muốn cho nó ăn hai miếng.

 

Đúng, chính là như vậy.

 

Không liên quan gì đến mềm lòng.

 

Ta là con gái nhà tướng, lòng dạ như sắt đá.

 

Buổi chiều, ta luyện kiếm trong sân.

 

Đây là thói quen từ nhỏ của ta, một ngày không luyện là toàn thân khó chịu.

 

Thanh kiếm là ta mang từ nhà mẹ đẻ tới, ba thước thanh phong, dưới ánh nắng lóe lên hàn quang.

 

Ta xoay cổ tay, kiếm hoa tung bay, một bộ kiếm pháp thi triển trôi chảy như nước chảy mây trôi.

 

Lúc thu kiếm, khóe mắt ta liếc thấy ở cửa sân có một cái đầu nhỏ ló ra.

 

Là Thẩm Nghiễn Thanh.

 

Nó trốn sau cánh cửa, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn thanh kiếm trong tay ta.

 

Ta giả vờ không nhìn thấy, tra kiếm vào vỏ.

 

Nó lại ló đầu nhìn thêm hai lần, chắc là tưởng ta không phát hiện, lặng lẽ rụt lại.

 

Ta đứng tại chỗ, suy nghĩ một chút, rồi gọi nó lại.

 

“Nghiễn ca nhi.”

 

Cơ thể nó cứng lại, chậm rãi từ sau cánh cửa bước ra, cúi đầu.

 

“Mẫu thân.”

 

“Lại đây.”

 

Nó cẩn thận bước tới, đứng cách ta ba bước.

 

“Muốn xem không?”

 

Ta đặt thanh kiếm ngang trước người.

 

Nó gật đầu, rồi lại nhanh ch.óng lắc đầu.

 

“Rốt cuộc là muốn hay không?”

 

Nó do dự một chút, nhỏ giọng nói.

 

“Muốn.”

 

Ta đưa kiếm cho nó.

 

“Cầm đi.”

 

Nó dùng hai tay nhận lấy thanh kiếm, thanh kiếm dài hơn nửa người nó, bộ dạng ôm kiếm trông có chút buồn cười.

 

Nhưng đôi mắt nó sáng lên, sáng đến kinh người.

 

“Thích kiếm à?”

 

Ta hỏi.

 

Nó gật đầu thật mạnh.

 

“Vì sao lại thích?”

 

Nó nghĩ một chút rồi nói.

 

“Phụ thân cũng dùng kiếm. Con từng thấy phụ thân luyện kiếm, rất lợi hại.”

 

Khi nó nói đến “phụ thân”, trong giọng nói có một loại mong chờ cẩn thận dè dặt.

 

Ta im lặng.

 

Thẩm Hoài An quanh năm trấn thủ biên quan, đứa trẻ này e rằng một năm cũng chẳng gặp được phụ thân mấy lần.

 

Nó thậm chí không nhớ rõ phụ thân mình trông như thế nào.

 

“Muốn học không?”

 

Ta hỏi.

 

Nó đột ngột ngẩng đầu, ánh sáng trong mắt gần như tràn ra.

 

“C… có thể sao?”

 

“Vì sao lại không thể?”

 

Ta cầm lại thanh kiếm, xoay một vòng trong tay.

 

“Phụ thân con là cao thủ dùng kiếm, con là con trai của ông ấy, học kiếm là chuyện đương nhiên.”

 

Môi nó khẽ run lên, như muốn nói gì đó, rồi lại nhịn xuống.

 

Cuối cùng nó chỉ gật đầu thật mạnh, giọng có chút nghẹn ngào.

 

“Muốn học, mẫu thân, con muốn học.”

 

“Muốn học thì học cho tốt.”

 

Ta tra kiếm vào vỏ, vỗ vỗ vai nó.

 

“Từ ngày mai bắt đầu, mỗi buổi chiều theo ta luyện nửa canh giờ.”

 

Nó sững lại một chút.

 

“Mẫu thân dạy con?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Sao, chê ta dạy không tốt à?”

 

Ta nhướng mày.

 

“Ta nói cho con biết, lúc ta ở biên quan, công phu cưỡi ngựa b.ắ.n cung cũng thuộc hàng đứng đầu. Cha con chưa chắc đã đ.á.n.h thắng ta.”

 

Nó lắc đầu, lắc đầu thật mạnh.

 

“Không phải chê, là… là cảm ơn mẫu thân.”

 

Nó lại nói cảm ơn.

 

Đứa trẻ này hình như ngoài “cảm ơn” ra thì không biết nói gì khác.

 

Ta phất tay.

 

“Được rồi, về nghỉ đi. Ngày mai đừng đến muộn.”

 

Nó cúi người hành lễ với ta, rồi quay người chạy đi.

 

Chạy được vài bước lại dừng lại, quay đầu nhìn ta một cái, nhe răng cười.

 

Đó là lần đầu tiên ta thấy nó cười.

 

Trên khuôn mặt gầy gò lộ ra hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, đôi mắt cong cong như trăng non, như thể đột nhiên được thắp sáng điều gì đó.

 

Ta đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng nó chạy xa, rất lâu không nhúc nhích.

 

Xuân Hạnh từ bên cạnh thò đầu ra.

 

“Tiểu thư, người nói nuôi phế hắn… vậy lúc nãy người nói dạy hắn kiếm pháp cũng tính là nuôi phế sao?”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“…Câm miệng.”

 

“Vâng.”

 

Ta xoay người trở về phòng, bước chân có chút rối loạn.

 

Không ổn.

 

Kịch bản mẹ kế độc ác này, sao càng diễn càng lệch rồi?

 

3

 

Những ngày sau đó, ta mỗi ngày đều lặp đi lặp lại giữa “ta phải làm mẹ kế độc ác” và “thôi bỏ đi, đứa trẻ này thật đáng thương”.

 

Buổi sáng: ta phải đối xử với nó tàn nhẫn một chút.

 

Buổi trưa: cho nó thêm cái đùi gà đi, gầy quá rồi.

 

Buổi tối: không được, ngày mai nhất định phải tàn nhẫn một chút.

 

Sáng hôm sau: thôi bỏ đi, làm thêm cho nó một bộ quần áo mới đi, cái áo xanh kia sắp rách rồi.

 

Xuân Hạnh nhìn ta như vậy, muốn nói lại thôi mấy ngày liền, cuối cùng không nhịn được nữa.

 

“Tiểu thư, người có phải đã quên lời dặn của phu nhân rồi không?”

 

Ta đang ngồi trước bàn làm miếng bảo vệ đầu gối cho Thẩm Nghiễn Thanh.

 

Mùa đông sắp đến rồi, lúc luyện kiếm đầu gối rất dễ bị thương.

 

Nghe vậy tay ta khựng lại.

 

“Không quên.”

 

“Vậy người đây là…”

 

“Miếng bảo vệ đầu gối.”

 

Ta không ngẩng đầu.

 

“Dùng khi luyện kiếm. Không thể để nó luyện đến bị thương, đến lúc Hầu gia trở về hỏi đến, ta biết ăn nói thế nào?”

 

Xuân Hạnh.

 

“……”

 

Nàng chắc đang nghĩ.

 

Tiểu thư, lý do người đưa ra càng lúc càng vô lý rồi.

 

Nhưng nàng không cãi lại được ta, chỉ đành im lặng.

 

Ngày miếng bảo vệ đầu gối làm xong, ta đi tìm Thẩm Nghiễn Thanh.

 

Nó ở tại một gian sương phòng phía đông của Hầu phủ, cách chính viện có chút xa.

 

Lúc ta đi qua, từ xa đã thấy nó ngồi dưới hành lang, trong tay cầm một quyển sách, đang chăm chú đọc.

 

Lại gần mới phát hiện, quyển sách đó rách nát tả tơi, trang sách đã quăn mép, chữ trên bìa cũng mờ đi.

 

“Đang đọc gì vậy?”

 

Ta bước tới.

 

Nó ngẩng đầu, thấy là ta, lập tức đứng dậy.

 

“Mẫu thân.”

 

“Ngồi đi, đừng cứ đứng mãi.”

 

Ta ngồi xuống bên cạnh nó, nghiêng đầu nhìn một cái.

 

“Thiên Tự Văn?”

 

Nó gật đầu, có chút ngượng ngùng.

 

“Quyển này là con mua ở sạp sách cũ, có vài chữ không nhận ra.”

 

“Sạp sách cũ?”

 

Ta nhíu mày.

 

“Sách trước đây của con đâu?”

 

Nó cúi đầu, nhỏ giọng nói.

 

“Ma ma nói những quyển đó quá cũ rồi, nên vứt đi.”

 

Ta hít sâu một hơi.

 

Cũ quá thì vứt đi?

 

Đó là sách mẹ nó để lại cho nó mà?

 

Ngọn lửa trong lòng ta lại bùng lên, nhưng trước mặt đứa trẻ không tiện phát tác, chỉ đành cố ép xuống.