Ta vội đưa tay giữ lấy chiếc khăn che mặt đang bị gió thổi tung.
“Lâm nhi, sao con có thể lỗ mãng như vậy?”
Hầu gia nhíu mày, nhưng Tiêu Lâm chẳng để tâm.
Hắn liếc nhìn ta một cái.
Dường như có chút nghi hoặc.
Nhưng rất nhanh đã nhìn thấy quyển sách trong lòng ta.
Tiêu Lâm lập tức nổi giận.
“Quả nhiên giống hệt di mẫu của ngươi, tay chân không sạch sẽ.”
“Bà ta cướp nam nhân của người khác, còn ngươi thì đi trộm đồ.”
Những lời ấy thực sự quá khó nghe.
Không chỉ khiến di mẫu tủi thân mà ngay cả Hầu gia cũng nổi giận.
Ông đập mạnh xuống bàn.
“Tiêu Lâm! Ta đã nói với con không biết bao nhiêu lần.”
“Nàng ấy là kế thất mà chính mẫu thân con đã khẩn cầu ta cưới.”
“Trước khi mẫu thân con qua đời, ta và nàng ấy chưa từng có bất kỳ chuyện mờ ám nào!”
Tiêu Lâm cười lạnh.
“Phụ thân nghĩ ta sẽ tin sao?”
Hắn lại nhìn về phía di mẫu, ánh mắt lạnh lẽo như tẩm độc.
“Ta có di mẫu ruột của mình. Bà ấy đối xử với ta rất tốt.”
“Nếu mẫu thân thật sự muốn gửi gắm ta, vì sao không giao cho di mẫu của ta, mà lại giao cho bà?”
Di mẫu hé môi, muốn nói lại thôi.
Cuối cùng vẫn không nói ra được lời nào.
Nếu bà có thể trả lời câu hỏi ấy.
Những năm qua, quan hệ giữa hai người cũng sẽ không căng thẳng đến vậy.
“Còn ngươi nữa.”
Thấy di mẫu không đáp, Tiêu Lâm càng thêm tức giận.
Hắn quay sang nhìn ta.
“Đừng mong dựa vào chút tình nghĩa kia mà gả cho ta.”
“Ta không thích ngươi.”
“Hay nói đúng hơn, ta cực kỳ chán ghét ngươi và cả di mẫu của ngươi, hiểu chưa?”
Tình nghĩa…
Hắn đang nói tới ba năm cùng nhau ở Bạch Lộc thư viện sao?
Ta cụp mắt, khẽ gật đầu.
Ta tuy có tình cảm với hắn, nhưng cũng không phải không có hắn là không được.
Tiêu Lâm đã nhiều lần nói rõ như vậy.
Ta cũng có lòng tự trọng của nữ nhi.
Tất nhiên sẽ không mặt dày đến nỗi buộc phải thành hôn với hắn.
Di mẫu đau lòng cho ta, vội kéo ta ra sau lưng.
“Tiêu Lâm, con cứ yên tâm.”
“Cập nhi của ta sẽ không gả cho con.”
Tiêu Lâm nhướng mày.
“Như vậy là tốt nhất.”
…
Di mẫu bị hắn chọc tức không nhẹ.
Bà thề phải tìm cho ta người tốt nhất thiên hạ.
“Dù nó văn võ song toàn, lại có dung mạo như ngọc.”
“Nhưng trên đời này đâu chỉ có mình nó là người xứng đôi.”
“Di mẫu nhất định sẽ tìm cho con một người tốt hơn!”
Ta vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, vội vàng an ủi bà.
“Di mẫu, con vẫn còn nhỏ, chưa vội thành thân.”
Di mẫu lại không chịu.
“Không nhỏ nữa.”
“Đến tuổi cập kê rồi.”
Nói xong, bà chỉ vào đống chân dung trước mặt.
“Cập nhi ngoan, mau xem đi.”
“Có ai khiến con vừa ý không?”
Đương nhiên là không có.
Muốn tuổi tác tương đương.
Lại phải tuấn tú xuất chúng.
Còn phải văn võ song toàn.
Đã là chuyện hiếm có như lông phượng sừng lân.
Lại còn phải tính tình khoan hậu, hậu trạch sạch sẽ thì càng khó tìm hơn.
Di mẫu cũng không nản lòng.
“Không sao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chúng ta từ từ chọn, kiểu gì cũng tìm được người tốt.”
Bà nắm lấy tay ta, lại nói:
“Ở kinh thành, ta có một vị bằng hữu thân thiết.”
“Tiểu nhi t.ử của bà ấy ta cũng từng gặp.”
“Mày kiếm mắt sáng, lúc cười đầy khí phách thiếu niên.”
“Mang một thân phong thái tuổi trẻ.”
Bà vừa nói xong.
Xe ngựa cũng dừng lại.
Nha hoàn bước lên vén rèm.
“Phu nhân, tới Bảo Trân cácrồi.”
Vì ta bị thương, di mẫu luôn canh cánh trong lòng.
Ngoài việc ngày ngày dặn phòng bếp hầm canh cho ta.
Bà còn thường xuyên tặng ta y phục và trang sức.
Lại sợ ta buồn chán.
Hôm nay đặc biệt đưa ta ra ngoài mua thêm trang sức.
“Lát nữa con cứ chọn nhiều một chút.”
“Cũng mua cho mẫu thân con và ngoại tổ mẫu nữa.”
“Ta nhớ ngoại tổ mẫu con thích phỉ thúy nhất.”
Nhắc đến mẫu thân mình.
Di mẫu không khỏi cụp mắt, vẻ mặt buồn bã.
Ta vội đáp:
“Vâng! Con nhất định sẽ chọn nhiều một chút.”
“Chắc sẽ tốn không ít bạc đâu, di mẫu đừng đau lòng nhé.”
Di mẫu bật cười, chỉ vào túi tiền bên hông nha hoàn.
“Yên tâm.”
“Dù con muốn mua cả cửa tiệm này, di mẫu cũng mua cho con được.”
Cuối cùng bà không còn buồn nữa mà kéo tay ta cùng bước vào Bảo Trân các.
Dáng vẻ như muốn dọn sạch cả cửa hàng.
Hôm nay có gió.
Lúc ra ngoài, ta còn đặc biệt đội mũ màn.
Che chắn vô cùng kín đáo.
Đến một luồng gió cũng không lọt vào được.
Nhưng ta còn chưa bước vào Bảo Trân các đã gặp một người quen.
Hắn đứng trước cửa.
Trong tay cầm hai chiếc hộp.
Di mẫu cũng nhìn thấy hắn.
Trên mặt hiện lên vẻ vui mừng.
“Doãn Tiều, con về kinh khi nào vậy?”
Lục Doãn Tiều lập tức hành lễ với di mẫu.
“Con mới về hôm qua.”
“Mẫu thân giận con lâu ngày không về nhà nên không chịu nói chuyện với con.”
“Hôm nay con đặc biệt tới đây mua trang sức cho bà.”
“Mẫu thân con rất thích đồ của Bảo Trân các.”
“Hy vọng nhìn thấy lễ vật sẽ tha thứ cho con.”
Nói xong, hắn khựng lại rồi cười nhìn di mẫu.
“Nếu mẫu thân vẫn chưa nguôi giận, còn mong Lâm di giúp con nói vài lời tốt đẹp trước mặt bà.”
Di mẫu cười gật đầu.
Sau đó gọi ta tới.
“Đây là cháu gái bên ngoại của ta, họ Chúc.”
“Nó cũng là học trò của Bạch Lộc thư viện.”
“Nghĩ rằng hai đứa hẳn đã quen biết.”
Nói rồi bà lại giới thiệu Lục Doãn Tiều với ta.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Đây chính là Lục Doãn Tiều, nhi t.ử của vị bằng hữu mà di mẫu từng nhắc tới.”
Ta bước lên trước.
Qua lớp mũ màn, không nhịn được khẽ bật cười.
“Lục huynh, đã lâu không gặp.”
Lục Doãn Tiều hơi nhíu mày.
Chỉ trong chớp mắt, hắn đã mỉm cười đáp lại.
“Chúc Hành Sương, là muội sao!”
Chúng ta là bạn đồng môn, cũng là bằng hữu.
Ba năm ở Bạch Lộc thư viện.
Ngoài Tiêu Lâm ra, người có quan hệ thân thiết nhất với ta chính là Lục Doãn Tiều.
Hắn tuổi trẻ phóng khoáng, tuy tài văn chương xuất chúng nhưng lại chẳng phải người ngoan ngoãn nghe lời.
Ba năm cầu học, các vị phu t.ử đều đau đầu vì hắn.