Minh Nguyệt Trục Lai

Chương 4



 

Có thể nói là vừa yêu vừa hận.

 

Nhưng Tiêu Lâm dường như không thích hắn, cũng không muốn ta qua lại quá nhiều với hắn.

 

Có điều, việc ta và Lục Doãn Tiều trở nên thân thiết cũng chỉ là một sự tình cờ.

 

Hắn nghịch ngợm quá mức.

 

Một lần vào núi bắt thỏ, chẳng may lạc đường rồi rơi xuống bẫy.

 

Ta tình cờ đi ngang qua, cứu hắn lên.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Từ đó về sau, hắn luôn nói ta là ân nhân cứu mạng của hắn.

 

Nếu ta đồng ý, hắn nguyện lấy thân báo đáp.

 

Ta chỉ xem đó là lời đùa, chưa từng để tâm.

 

Cho đến kỳ nghỉ lần này, hắn lại nhắc tới chuyện ấy.

 

Hắn muốn ở rể.

 

“Nàng không muốn gả cũng không sao.”

 

“Hành Sương, ta có thể ở rể.”

 

Trong mắt hắn là sự thấp thỏm và chờ mong.

 

Nhưng khi ấy trong lòng ta chỉ có Tiêu Lâm.

 

Ta từ chối vô cùng dứt khoát.

 

Không ngờ hôm nay lại gặp nhau tại kinh thành.

 

Lục Doãn Tiều khẽ cười.

 

“Hành Sương, đây có tính là duyên phận không?”

 

Ta không đáp, nhưng đôi mắt di mẫu lại sáng lên.

 

Bà nhìn ta trước.

 

Chỉ tiếc ta đang đội mũ màn, bà không nhìn rõ biểu cảm.

 

Sau đó bà lại nhìn sang Lục Doãn Tiều.

 

Tình ý trong mắt hắn gần như không giấu nổi.

 

Thấy vậy, di mẫu lập tức bảo xa phu đ.á.n.h xe tới Túy Tiên lâu.

 

“Đã là bằng hữu đồng môn thì nên ngồi lại trò chuyện.”

 

Bà gọi tiểu nhị mang thức ăn lên.

 

Sau đó lấy cớ có việc phải đi, chỉ để lại nha hoàn đứng canh ngoài cửa.

 

Cửa phòng đóng lại.

 

Lục Doãn Tiều chống cằm nhìn ta.

 

“Hành Sương, ta vẫn muốn ở rể.”

 

Ta liếc nhìn cửa sổ, cửa vẫn đang đóng kín.

 

Vì thế ta đưa tay tháo mũ màn xuống.

 

Để lộ vết thương trên mặt.

 

“Ta như vậy rồi, huynh vẫn muốn ở rể sao?”

 

Ta đã soi gương rồi.

 

Vết sẹo này rất sâu, cũng khá dài.

 

Trước khi hoàn toàn lành lại, nhìn vô cùng đáng sợ.

 

Thế gian này vốn luôn khắt khe với nữ t.ử.

 

Dung mạo bị tổn hại.

 

Dù gia thế hay tài học có tốt đến đâu, chuyện hôn sự cũng sẽ trở nên khó khăn.

 

Nhưng Lục Doãn Tiều lại không hề sợ hãi hay lùi bước như ta nghĩ.

 

Ngược lại, trong mắt hắn chỉ toàn là đau lòng.

 

“Hành Sương, ai làm nàng bị thương như vậy?”

 

“Nói cho ta biết.”

 

“Ta sẽ báo thù cho nàng!”

 

Nói xong, hắn chậm rãi rút một thanh chủy thủ từ trong tay áo ra.

 

Ta bất đắc dĩ nhắm mắt.

 

“Ta tặng huynh thanh chủy thủ ấy làm quà sinh thần là để huynh phòng thân, không phải để đi g.i.ế.c người.”

 

Lục Doãn Tiều từng đắc tội không ít người.

 

Mang theo một thanh chủy thủ bên người vẫn an toàn hơn.

 

Nghe vậy, hắn ngoan ngoãn cất chủy thủ lại.

 

Rồi cười nói:

 

“Được.”

 

“Hành Sương không cho ta g.i.ế.c người, ta sẽ không g.i.ế.c.”

 

“Hành Sương, lúc ở Bạch Lộc thư viện, nàng lúc nào cũng mặc đồng phục.”

 

“Hiếm khi thấy nàng mặc váy áo rực rỡ như thế này.”

 

Trong mắt hắn đầy vẻ cảm khái.

 

Những năm cầu học, mọi người đều phải tuân theo quy củ, mặc đồng phục của thư viện.

 

Chỉ có Lục Doãn Tiều là ngoại lệ.

 

Hắn giống như một con công hoa.

 

Thích màu sắc nổi bật thế nào thì mặc thế ấy.

 

Làm các vị phu t.ử tức đến mức thổi râu trợn mắt.

 

Ta lại lấy khăn che mặt từ trong tay áo ra.

 

Dù sao dung mạo cũng đã bị tổn hại.

 

Cứ để lộ như vậy, cho dù Lục Doãn Tiều không để ý, ta vẫn thấy không được tự nhiên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi đeo khăn che mặt xong.

 

Ta đang định mở lời.

 

Bỗng nghe thấy giọng của Tiêu Lâm vang lên.

 

Hắn vừa đẩy cửa bước vào vừa nói:

 

“Không ở nhà cùng phụ thân ta làm chuyện mờ ám, lại chạy ra ngoài quyến rũ nam nhân…”

 

“Lục Doãn Tiều?”

 

Giọng Tiêu Lâm đột nhiên khựng lại, ngay sau đó, hắn nhìn về phía ta.

 

“Sao ngươi cũng ở đây?”

 

Ánh mắt hắn đầy vẻ chán ghét.

 

Không cho ta cơ hội mở miệng, hắn đã tiếp tục châm chọc.

 

“Miệng thì nói không gả cho ta.”

 

“Vậy mà vẫn lần theo tới tận Túy Tiên lâu. Đúng là tâm cơ thâm trầm.”

 

“Ta không có!”

 

Ta lạnh giọng phản bác.

 

Hắn lại cười nhạt.

 

“Vậy sao ngươi còn chưa cút về Giang Nam của mình đi?”

 

Lục Doãn Tiều không nghe nổi nữa, hắn bước lên chắn trước mặt ta.

 

“Tiêu Lâm, ngươi có biết mình đang nói gì không?”

 

Tiêu Lâm lạnh lùng nhìn hắn, thái độ vẫn vô cùng tệ hại.

 

“Sao? Bám víu ta không thành, giờ lại muốn kết thân với ngươi?”

 

“Ngươi còn ra sức bênh vực nàng ta như vậy.”

 

“Chẳng lẽ… ngươi thích nàng ta?”

 

Lục Doãn Tiều như bị chọc cười.

 

“Ngươi giả vờ cái gì?”

 

“Ta có thích nàng hay không, chẳng lẽ ngươi không biết?”

 

“Hừ.”

 

Tiêu Lâm cười lạnh.

 

Lại liếc nhìn ta một cái.

 

“Nhưng nàng ta có điểm nào xứng với ngươi?”

 

Nói đến đây, dường như hắn chợt nghĩ ra điều gì.

 

Chân mày giãn ra.

 

“Thành một đôi cũng tốt.”

 

Dứt lời, hắn bước tới trước mặt ta.

 

Hạ thấp giọng nói:

 

“Nếu ngươi có chút bản lĩnh thì giữ c.h.ặ.t trái tim hắn đi.”

 

“Đừng để hắn cứ lượn lờ trước mặt người trong lòng của ta nữa.”

 

“Hiểu chưa?”

 

Tiêu Lâm có người trong lòng rồi?

 

Ta sững sờ.

 

Chưa kịp hỏi thêm, hắn đã xoay người bỏ đi.

 

Tiêu Lâm vừa rời khỏi, di mẫu đã vội vã chạy tới.

 

Bà bước nhanh đến trước mặt ta.

 

Thần sắc đầy lo lắng.

 

“Lâm nhi không làm khó con chứ?”

 

Sợ bà lo lắng, ta mỉm cười lắc đầu.

 

Lại nhìn sang Lục Doãn Tiều.

 

Dù sao cũng là bằng hữu đồng môn nhiều năm, hắn hiểu ý ta ngay lập tức.

 

Liền nói với di mẫu:

 

“Lâm di, vừa rồi Tiêu Lâm chỉ hỏi con có tình ý với Hành Sương hay không.”

 

Nói xong, hắn lại nhìn ta cười.

 

Di mẫu nghe vậy, ánh mắt khẽ động.

 

Dường như mang theo vài phần mong đợi.

 

Bà hỏi: “Vậy con trả lời thế nào?”

 

Lục Doãn Tiều nhìn ta.

 

“Con đương nhiên ái mộ Hành Sương.”

 

“Muốn cưới…”

 

Hắn ngừng lại, rồi sửa lời: “Muốn ở rể nhà họ Chúc.”

 

Nói rồi hắn ghé lại gần ta, ánh mắt đầy mong đợi.

 

“Hành Sương, nàng có nguyện ý cưới ta không?”

 

Trên đời này, nam t.ử chịu ở rể vốn đã hiếm.

 

Huống hồ gia thế của hắn còn hiển hách như vậy.

 

Tấm lòng ấy khiến di mẫu vô cùng cảm động.

 

Bà nắm lấy tay ta.

 

“Cập nhi, con có bằng lòng không?”

 

Không đợi ta trả lời.

 

Di mẫu lại nói: “Đừng bận tâm tới di mẫu.”