“Điều quan trọng nhất là con thích.”
Ta hiểu ý bà.
Tuổi tác của ta đã đến lúc nghị thân.
Dù không tìm được một lang quân tốt ở kinh thành.
Thì khi trở về Giang Nam, mẫu thân cũng sẽ bắt đầu xem xét hôn sự cho ta.
Nhưng kinh thành rốt cuộc vẫn là nơi phồn hoa phú quý hơn.
Cha mẹ yêu con, tất sẽ tính toán đường dài cho con.
Mẫu thân cũng từng nói với ta đạo lý của phu thê.
Vinh hoa phú quý là thứ không thể thiếu.
Nếu không, những chuyện vụn vặt trong cuộc sống thường ngày cũng đủ bào mòn tình cảm vợ chồng.
Nam t.ử ở kinh thành không chỉ có tiền bạc mà còn có quyền thế.
Dù thế nào cũng là lựa chọn tốt hơn.
Ta trầm mặc một lúc.
Nhìn người trước mặt.
Trong mắt Lục Doãn Tiều là sự chân thành.
Là tình yêu không hề che giấu.
Đã từng có lúc ta cũng dùng ánh mắt ấy để nhìn một người.
Chỉ tiếc tất cả đều là ta tự mình đa tình.
Vì thế ta hỏi hắn:
“Lục Doãn Tiều, huynh biết mà.”
“Ta từng…”
“Huynh thật sự nguyện ý ở rể sao?”
Hắn hiểu, hắn biết ta từng thích Tiêu Lâm.
Lục Doãn Tiều không hề do dự.
Hắn giơ tay chỉ trời mà thề.
“Ta, Lục Doãn Tiều, nguyện ở rể nhà họ Chúc.”
“Đời này chỉ có một mình thê chủ. Vĩnh viễn không thay lòng đổi dạ.”
“Nếu có nửa phần phản bội, nguyện chịu vạn tiễn xuyên tâm.”
“Liên lụy toàn tộc, c.h.ế.t không được yên lành.”
Thề xong, hắn lại nhìn ta.
Giọng nói dịu dàng vô cùng.
“Như vậy…”
“Hành Sương có nguyện tin ta một lần không?”
Hắn đưa tay về phía ta.
Trong mắt là sự mong đợi.
Di mẫu đứng bên cạnh.
Ánh mắt cũng tràn đầy chờ mong.
Ta không khỏi hít sâu một hơi.
Sau đó đưa tay ra.
Ba lần vỗ tay giao ước với Lục Doãn Tiều.
Đồng ý cuộc hôn sự này.
…
Ta vốn còn lo lắng người nhà họ Lục sẽ không cho phép Lục Doãn Tiều ở rể.
Nhưng di mẫu lại nói:
“Mẫu thân của nó là độc nữ của nhà họ Lục.”
“Được người trong nhà hết mực yêu thương.”
“Người nhà không nỡ gả bà ấy ra ngoài nên mới chiêu tế.”
“Hơn nữa Lục di của con tính tình hào sảng nhất. Khác hẳn những quý nữ ở kinh thành.”
“Sẽ không làm khó con đâu.”
Nhưng ta vẫn chưa từng gặp người nhà họ Lục.
Trong lòng không khỏi thấp thỏm.
Di mẫu lại nhẹ giọng an ủi.
“Cập nhi cứ yên tâm.”
“Người nhà họ Lục đều rất tốt.”
Di mẫu chưa từng lừa ta.
Sau khi hôn sự được định xuống.
Nhà họ Lục lập tức gửi thiếp bái phỏng.
Mẫu thân của Lục Doãn Tiều đích thân tới Hầu phủ gặp ta.
Bà dịu dàng hòa nhã như di mẫu.
Vừa gặp mặt đã tặng ta một chiếc vòng ngọc có chất ngọc cực đẹp.
Lục Doãn Tiều không đi cùng.
“Nó vốn muốn theo tới, nhưng việc chuẩn bị hôn lễ còn cần nó trông coi.”
“Cho nên chỉ có thể ở nhà.”
Di mẫu và nhà họ Lục đã bàn bạc ổn thỏa.
Khoảng cách giữa kinh thành và Giang Nam thực sự quá xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục phu nhân thân thể yếu ớt.
Lục đại nhân lại không thể rời kinh vì công vụ.
Ngoại tổ phụ thì không cho phép mẫu thân ta tới kinh thành.
Ai cũng có nỗi khó xử riêng.
Thế nên quyết định trước tiên thành thân một lần ở kinh thành, sau đó về Giang Nam tổ chức thêm một lần nữa.
Ta chỉ là biểu tiểu thư của Hầu phủ.
Thành thân trong Hầu phủ rốt cuộc cũng không thích hợp.
Vì vậy mọi người bàn bạc sẽ tổ chức hôn lễ tại phủ họ Lục.
Nửa tháng sau.
Ta và Lục Doãn Tiều sẽ trở về Giang Nam, thành thân thêm một lần nữa ở nhà họ Chúc.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Di mẫu cũng đã thả bồ câu đưa thư báo tin cho phụ mẫu ta.
Mẫu thân và di mẫu tình cảm tỷ muội rất sâu đậm.
Đương nhiên tin tưởng người mà di mẫu chọn cho ta.
Ngày ngày vui vẻ chờ ta đưa Lục Doãn Tiều về nhà.
Lúc này, Lục phu nhân nhìn ta, mỉm cười dịu dàng.
“Cập nhi, Doãn Tiều đã ở rể nhà con.”
“Ta đương nhiên sẽ chuẩn bị cho nó một phần gia sản riêng thật hậu hĩnh.”
“Nhưng ta và di mẫu của con là bạn thân nhiều năm.”
“Con cũng được xem như nửa nữ nhi của ta.”
“Nay lại sắp thành thân với con trai ta.”
“Đương nhiên ta cũng phải tặng con một phần gia sản riêng.”
Dứt lời.
Nha hoàn bên cạnh Lục phu nhân bước lên.
Trong tay nàng ôm một chiếc hộp.
Chiếc hộp không lớn.
Nhưng khi mở ra, bên trong lại chất đầy khế đất của điền trang và cửa hàng.
Ta vốn định từ chối.
Di mẫu lại bật cười.
“Vân tỷ tỷ thiếu gì thì thiếu.”
“Chứ những thứ này thì nhiều nhất.”
“Con cứ nhận đi.”
“Con nhận rồi, tỷ ấy mới vui.”
Lục phu nhân bật cười khẽ.
Cầm khăn tay khẽ quất vào người di mẫu.
“Lâm Nhược.”
“Muội chỉ giỏi trêu chọc ta.”
Hai người cười đùa vui vẻ, nhìn vô cùng hòa hợp.
Nhưng niềm vui ấy chưa kéo dài được bao lâu.
Một nha hoàn từ ngoài cửa vội vàng chạy vào.
Cúi đầu nói:
“Phu nhân, người bên nhà họ Bạch tới rồi.”
Nhà họ Bạch?
Nếu ta nhớ không lầm, đó chính là nhà ngoại của Tiêu Lâm.
Di mẫu lập tức thu lại nụ cười.
Lục phu nhân thì nhướng mày.
“Xem kìa.”
“Lại tới kiếm chác nữa rồi.”
Nói xong, bà đứng dậy cùng di mẫu đi ra sân.
Ta cũng theo phía sau.
Vừa bước ra khỏi phòng.
Đã thấy một phụ nhân bất chấp ngăn cản, xông thẳng vào viện của di mẫu.
Bà ta mặc váy màu đỏ hồng rực rỡ, tuy đã có tuổi nhưng vẫn còn nét phong tình.
“Lâm Nhược.”
“Ta nghe nói ngươi muốn nhét cháu gái mình cho Lâm nhi?”
“Ngươi cũng không tự soi gương xem mình là thân phận gì.”
“Có lão Hầu gia ở đây.”
“Lại có ta là di mẫu ruột của nó.”
“Hôn sự của Lâm nhi còn chưa tới lượt ngươi làm chủ!”
Lời nói của bà ta vô cùng cay nghiệt, hoàn toàn không đặt di mẫu vào mắt.
Di mẫu lạnh mặt.
“Bạch Thư Linh.”
“Ta là Hầu phu nhân của Hầu phủ, cũng là kế mẫu của Tiêu Lâm.”
“Hôn sự của nó, sao ta lại không có quyền quyết định?”
Di mẫu lạnh mặt, quay người nắm lấy tay ta.