“Hơn nữa, Cập nhi nhà ta đã đính hôn rồi.”
“Nhà họ Lục cũng đã cho người truyền tin ra ngoài, sao ngươi có thể không biết được?”
Lục phu nhân che miệng cười khẽ, lập tức tiếp lời:
“Đương nhiên là biết.”
“Chỉ là không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy thôi.”
“Có thể quang minh chính đại tới Hầu phủ, gặp người trong lòng một lần.”
Chuyện ân oán của thế hệ trước, ta cũng từng nghe qua đôi chút.
Là hàng tiểu bối, vốn không nên xen vào.
Nhưng Bạch Thư Linh thực sự quá đáng.
Ta liền giả vờ không biết.
“Di mẫu, người trong lòng của bà ta là ai vậy?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Di mẫu không đáp.
Lục phu nhân lại cười vô cùng sảng khoái.
“Còn có thể là ai nữa?”
“Chính là phu quân của tỷ tỷ đã mất của bà ta, lão Hầu gia của Hầu phủ này.”
“Lâm Nhược, Lục Thanh Mai, còn cả con hồ ly tinh nhỏ nhà ngươi nữa—”
Bạch Thư Linh tức đến phát run, giơ tay chỉ thẳng về phía ta.
“Không biết kính trọng trưởng bối.”
“Xem ra chẳng có chút gia giáo nào.”
“Đúng là học được mười phần bản lĩnh của di mẫu ngươi!”
Lời này càng khó nghe hơn.
Di mẫu nhíu mày, dường như đang cố nhẫn nhịn.
Nhưng ta lại không muốn nhịn, ta quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Nơi hành lang có nha hoàn đang bưng một chậu nước tới.
Vốn là để chúng ta rửa tay.
Ta đưa tay nhận lấy.
Sau đó hất thẳng cả chậu nước vào người Bạch Thư Linh.
“Nếu miệng đã không sạch sẽ thì nên rửa một chút.”
“Ta là tiểu bối, bà không cần cảm tạ.”
Bạch Thư Linh không tránh kịp.
Bị hắt cho ướt từ đầu đến chân.
Tức đến mức nhảy dựng tại chỗ.
“Được lắm! Được lắm!”
“Ta sẽ đi nói với lão Hầu gia!”
“Nói với Lâm nhi!”
“Cho họ biết các ngươi đã bắt nạt ta thế nào!”
Dứt lời.
Bà ta gào lên rồi chạy khỏi viện.
Lục phu nhân thở dài.
“Tất cả đều là nghiệt duyên.”
“Bạch tỷ tỷ tốt đẹp như vậy, sao lại có một muội muội thế này chứ?”
Di mẫu cũng cười khổ.
“Thôi, không nhắc tới nữa.”
Bà nhìn về phía ta.
“Nếu bà ta đã tới, kiểu gì cũng phải làm loạn thêm một hai canh giờ.”
“Chi bằng chúng ta ra ngoài dạo một vòng.”
“Vừa hay đồ đạc chuẩn bị cho đại hôn vẫn chưa mua đủ.”
Lục phu nhân gật đầu.
Lại mỉm cười với ta.
“Được thôi.”
“Nhân tiện mua thêm ít trang sức cho Cập nhi.”
…
Hôm ấy chúng ta dạo bên ngoài suốt hơn nửa ngày.
Di mẫu tỉ mỉ đối chiếu danh sách, mua cho ta rất nhiều thứ cần dùng trong đại hôn.
Lục phu nhân lại càng vung tiền như nước.
Mua cho ta không ít châu báu trang sức.
Khi trở về Hầu phủ, trời đã nhá nhem tối.
Di mẫu nắm tay ta, không ngừng căn dặn đủ điều.
Ta ngoan ngoãn lắng nghe.
Thỉnh thoảng lại gật đầu đáp lời.
Cho đến khi bước vào tiểu viện.
Di mẫu nhìn thấy khung cảnh hỗn độn trong sân.
Nụ cười trên mặt bà lập tức biến mất.
Bà nhìn về phía đám nha hoàn đang thu dọn.
“Ai làm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trên mặt nha hoàn vẫn còn vương nước mắt.
“Chiều nay thiếu gia có tới.”
“Ngài ấy hùng hổ nói muốn tìm phu nhân và biểu tiểu thư.”
“Không gặp được người, ngài ấy nổi trận lôi đình.”
“Đập phá sạch sẽ mọi thứ trong phòng.”
“Còn không cho bọn nô tỳ tới gần.”
“Nói ai dám dọn dẹp sẽ bán người đó đi.”
“Di mẫu, hắn vẫn luôn đối xử với người như vậy sao?”
Trong lòng ta vô cùng kinh ngạc.
Ta chưa từng nghĩ vị Tiêu Lâm ôn nhu nho nhã ở Bạch Lộc thư viện.
Ở nhà lại chẳng hề kính trọng đích mẫu.
Thậm chí còn ngang ngược đến mức này.
Di mẫu lắc đầu.
“Không sao.”
“Năm đó để giữ ta lại, mẫu thân của nó đã chia cho ta một phần nhỏ hồi môn.”
“Những thứ nó đập hôm nay đều là hồi môn của mẫu thân nó.”
“Cùng lắm sau này lúc nó cưới vợ, sính lễ sẽ ít đi một chút thôi.”
Di mẫu luôn ghi nhớ ân cứu mạng.
Ngay cả phần hồi môn ấy, bà cũng dự định sau này trả lại cho Tiêu Lâm.
Không phải đồ của mình.
Vỡ thì cũng đã vỡ rồi.
Di mẫu lấy chìa khóa kho đưa cho nha hoàn.
Dặn nàng đi mua lại những vật dụng tương ứng, rồi lại tỉ mỉ căn dặn:
“Ngoài những thứ đó ra.”
“Nhớ lấy khối noãn ngọc kia ra nữa.”
“Noãn ngọc?”
Ta không khỏi nghi hoặc.
Di mẫu lại cười rất dịu dàng.
“Năm đó ta nhất quyết rời nhà, thành thân để báo ân.”
“Có thể xem như trong tay không có một đồng.”
“Trước khi Bạch tỷ tỷ qua đời, bà ấy để lại cho ta rất nhiều thứ.”
“Những thứ ấy ta đều giữ lại, sau này sẽ trả lại cho Tiêu Lâm.”
“Chỉ có một khối noãn ngọc là lúc ta rời Giang Nam, mẫu thân lén nhét vào tay ta.”
“Đó là bảo vật hiếm có.”
“Bao năm nay ta vẫn cho người cất giữ cẩn thận.”
“Hôm nay sẽ tặng cho con làm của hồi môn.”
Nói rồi.
Bà ra hiệu cho nha hoàn đi lấy.
Nhưng nha hoàn vẫn đứng im tại chỗ.
Di mẫu lấy làm khó hiểu.
Chưa kịp hỏi, nha hoàn đã hoảng hốt quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy.
“Phu nhân…”
Di mẫu nhìn nàng.
“Có chuyện gì?”
Nha hoàn cúi đầu thật thấp.
“Thiếu gia đã đập cả kho đồ rồi.”
Nàng lại dập đầu một cái thật mạnh.
“Bọn nô tỳ thực sự không ngăn nổi.”
“Thiếu gia lấy một chiếc rìu từ chỗ tiểu tư.”
“Trực tiếp bổ khóa kho.”
“Bên trong, từ châu báu cổ vật cho đến đồ quý hiếm đều bị đập nát.”
Di mẫu nghe vậy thì trầm mặc thật lâu.
Qua một lúc lâu bà mới hỏi:
“Noãn ngọc cũng bị đập rồi sao?”
“Noãn ngọc…Thiếu gia đã mang đi.”
“Thiếu gia còn bảo nô tỳ chuyển cho phu nhân một câu.”
Giọng nha hoàn càng lúc càng run, dường như vô cùng sợ hãi.
“Nó nói gì?”
Nha hoàn lại dập đầu xuống đất.
“Thiếu gia nói, đồ trong kho đều là của hồi môn của mẫu thân ngài ấy.”
“Ngài ấy muốn đập thì cứ đập.”
“Còn khối noãn ngọc kia…”
“Nghĩ rằng cũng là đồ của mẫu thân mình.”
“Nếu đã vậy, di mẫu nhà họ Bạch muốn có, thân là một người cháu, ngài ấy đương nhiên không có lý do gì không cho.”