Minh Nguyệt Trục Lai

Chương 7



 

“Còn nói… nói…”

 

Nha hoàn ngập ngừng, không dám tiếp tục.

 

Di mẫu nhìn nàng.

 

Giọng nói bình tĩnh nhưng lại mang theo uy nghiêm khó tả.

 

“Nó nói gì?”

 

Nha hoàn nhắm c.h.ặ.t mắt.

 

“Thiếu gia nói phu nhân chiếm tổ quá lâu rồi, hiện giờ chẳng qua chỉ là trả lại những thứ vốn không thuộc về mình.”

 

“Nếu phu nhân muốn tới tìm ngài ấy gây chuyện, vậy tức là thừa nhận năm đó đã quyến rũ Hầu gia.”

 

“Hắn quá đáng lắm rồi!”

 

Ta rốt cuộc không nhịn nổi.

 

Di mẫu cũng suýt đứng không vững.

 

Ta vội đỡ lấy bà.

 

“Di mẫu, người hà tất phải tiếp tục ở lại Hầu phủ chịu khổ?”

 

Nếu năm đó gả vào phủ là vì báo ân, thì nay hài t.ử cũng đã trưởng thành.

 

Ân tình ấy xem như đã trả xong.

 

Dựa vào đâu mà còn phải tiếp tục bị người ta khinh rẻ?

 

Ta nhìn di mẫu.

 

“Người theo con về Giang Nam, về nhà chúng ta đi, được không?”

 

Di mẫu không lập tức đồng ý.

 

Nhưng bà quả thực đã thất vọng.

 

Bà chỉ nói cần thêm một khoảng thời gian để suy nghĩ.

 

Ta biết chuyện này không thể nóng vội.

 

Di mẫu là người cố chấp.

 

Nếu dễ dàng bị thuyết phục, năm đó bà đã không kiên quyết rời nhà đến vậy.

 

Rốt cuộc vẫn phải để chính bà tự nghĩ thông suốt.

 

Nhưng chờ đợi mãi.

 

Chớp mắt đã tới ngày đại hôn.

 

Di mẫu đích thân trang điểm cho ta.

 

Rồi tiễn ta ra tận cổng lớn.

 

Qua lớp khăn voan đỏ, ta vẫn thấy đôi mắt bà ngấn lệ.

 

Trong lòng bà tràn đầy lưu luyến không nỡ.

 

“Cập nhi.”

 

“Mong con được gả cho lương nhân.”

 

“Cả đời thuận lợi bình an.”

 

Ta gật đầu.

 

Đang định nói gì đó.

 

Thì giữa tiếng nhạc nghênh thân trước cổng, bỗng vang lên tiếng khóc ch.ói tai của một nữ t.ử.

 

Ta quay đầu nhìn lại.

 

Bạch Thư Linh mặc một thân y phục trắng, loạng choạng chạy tới trước mặt ta.

 

Tiêu Lâm đứng cách đó không xa.

 

Vừa nhìn thấy cảnh ấy liền lập tức chạy tới đỡ lấy bà ta.

 

“Di mẫu, xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Bạch Thư Linh lau nước mắt.

 

Bày ra dáng vẻ đau khổ đến cùng cực.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Nha hoàn đã theo ta từ nhỏ…sáng nay đột nhiên qua đời.”

 

“Lâm nhi…”

 

“Di mẫu không còn tỷ muội nào nữa rồi.”

 

Bà ta khóc đến thương tâm, mọi người xung quanh đều xì xào bàn tán.

 

Sắc mặt di mẫu lại càng khó coi.

 

“Bạch Thư Linh!”

 

“Ngươi biết rõ hôm nay là ngày đại hôn của cháu gái ta.”

 

“Vậy mà còn cố tình tới gây chuyện.”

 

“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

 

Trước mặt bao người.

 

Bạch Thư Linh lại đổi hẳn vẻ ngông cuồng thường ngày.

 

Bà ta co rúm sau lưng Tiêu Lâm.

 

Giống như vô cùng sợ hãi.

 

Thấy vậy, lửa giận trong lòng Tiêu Lâm lập tức bùng lên.

 

Hắn không còn để ý tới thể diện của di mẫu nữa.

 

Mà lạnh giọng chất vấn:

 

“Di mẫu ta lương thiện, vì thương tiếc trung bộc mà đau lòng.”

 

“Vì sao mẫu thân lại tức giận như vậy?”

 

“Chẳng lẽ người là hạng phụ nhân lòng dạ rắn rết?”

 

“Đối với nha hoàn đã theo mình từ nhỏ lại không có lấy một chút tình cảm sao?”

 

Nói tới đây hắn còn bật cười khẩy.

 

“Cũng phải.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Ngay cả phụ mẫu ruột còn có thể đoạn tuyệt quan hệ để gả vào Hầu phủ.”

 

“Ngay cả cha mẹ mình còn chẳng cần thì sao phải đau lòng vì một nha hoàn chứ?”

 

Những lời ấy thực sự quá tổn thương lòng người.

 

Vành mắt di mẫu đỏ hoe.

 

Vừa đau lòng vừa hối hận.

 

“Tiêu Lâm…”

 

“Sao con có thể nói với ta như vậy?”

 

“Ta nói sai điều gì sao?”

 

Hắn vẫn không hề nhận lỗi.

 

Ánh mắt lạnh lùng vô tình.

 

Xa lạ đến đáng sợ.

 

Ta cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

 

Xông tới trước mặt hắn.

 

Hung hăng tát một cái.

 

Chát!

 

“Tiêu Lâm!”

 

“Không kính đích mẫu, ngươi lại là thứ tốt đẹp gì chứ?”

 

Giọng ta lạnh lẽo sắc bén.

 

Hắn bị đ.á.n.h đến ngây người.

 

Một tay ôm má.

 

Sững sờ nhìn về phía ta.

 

Chỉ tiếc giữa chúng ta còn cách một lớp khăn voan đỏ.

 

Hắn không nhìn rõ dung mạo của ta.

 

Ta vốn tưởng hắn sẽ nổi giận.

 

Không ngờ hắn chỉ khẽ nhíu mày.

 

“Giọng nói của nàng…”

 

“Tiểu Cập, ta tới cưới nàng đây!”

 

Lục Doãn Tiều dẫn theo đoàn nghênh thân tiến tới.

 

Giọng nói sang sảng của hắn lập tức cắt ngang lời Tiêu Lâm.

 

Hắn bước tới trước mặt ta.

 

Khẽ vỗ lên tay ta như một sự trấn an.

 

Sau đó, Lục Doãn Tiều nửa cười nửa không nhìn Bạch Thư Linh.

 

“Nếu Bạch di mẫu đã lương thiện như vậy.”

 

“Chi bằng để nha hoàn trong nhà được chôn vào phần mộ tổ tiên.”

 

“Đã tình như tỷ muội, chắc hẳn người sẽ vì chuyện này mà tranh luận với các vị tộc lão đến cùng.”

 

“Nhà họ Lục chúng ta cảm động trước tấm hiếu nghĩa ấy.”

 

“Nhất định sẽ cho người đưa minh khí và trướng viếng tới.”

 

“Nhà họ Lục ta không có nhiều thứ khác, chỉ được mỗi nhiều tiền.”

 

“Đảm bảo giấy tiền phủ kín cả nhà họ Bạch.”

 

Nhà họ Bạch đã dung túng nữ nhi tới quấy phá.

 

Vậy chính là đã trở mặt với nhà họ Lục.

 

Ta nhớ di mẫu từng nói.

 

Nhi t.ử của huynh trưởng Bạch Thư Linh cũng thành thân trong tháng này.

 

Nếu vậy thì cũng đừng trách nhà họ Lục làm việc quá tuyệt tình.

 

Nghe những lời ấy.

 

Bạch Thư Linh mới thực sự hoảng hốt.

 

Bà ta vì chờ lão Hầu gia mà kéo dài tuổi xuân, đến giờ vẫn chưa xuất giá.

 

Trong nhà còn có huynh trưởng và tẩu tẩu.

 

Nếu vì chuyện này làm lỡ hôn sự của cháu trai thì cả nhà họ Bạch sẽ không tha cho bà ta.

 

Tiêu Lâm cau mày.

 

“Di mẫu của ta chỉ là người lương thiện.”

 

“Ngươi hà tất phải ép người quá đáng như vậy?”

 

Lục Doãn Tiều vẫn mỉm cười nhưng giọng nói đã lạnh đi.

 

“Lương thiện?”

 

“Ta thấy là tâm cơ thâm sâu mới đúng.”

 

“Biết rõ hôm nay là ngày đại hôn của ta vậy mà cố tình chọn đúng hôm nay tới gây sự.”

 

“Bà ta làm như vậy.”

 

“Cũng chính là đang tát vào mặt Hầu phủ.”

 

Lục Doãn Tiều dừng một chút.

 

Rồi nhìn sang lão Hầu gia vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh.

 

“Tiêu Lâm.”

 

“Ngươi nên nhớ, ngươi họ Tiêu, không phải họ Bạch.”

 

Dứt lời.

 

Hắn nắm lấy tay ta.

 

Cẩn thận đỡ ta lên kiệu hoa.