Sau đó nhận lấy túi tiền mừng từ tay tiểu tư bên cạnh.
Rồi tung lên không trung.
“Ta, Lục Doãn Tiều, hôm nay thành thân!”
“Mời mọi người cùng tới hưởng chút hỷ khí!”
Trong khoảnh khắc.
Hầu phủ lại trở nên náo nhiệt vô cùng.
Di mẫu vừa lau nước mắt vừa tiễn ta lên kiệu.
Ngay lúc rèm kiệu sắp buông xuống.
Bà bỗng siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Cập nhi.”
“Di mẫu muốn cùng con trở về Giang Nam.”
Tiêu Lâm cuối cùng đã tiêu hao sạch chút tình mẫu t.ử cuối cùng còn sót lại.
Ta nghẹn ngào đáp:
“Được.”
“Di mẫu, chúng ta cùng về nhà.”
…
Di mẫu vốn là người quyết đoán.
Một khi đã quyết định rời đi.
Bà ngay cả một đêm cũng không muốn ở lại.
Lập tức theo ta tới Lục phủ.
Lục phu nhân tất nhiên vô cùng vui mừng.
Trước lúc bái đường còn không quên dặn người thu dọn một tiểu viện thanh nhã cho di mẫu ở.
Đến khi làm lễ bái đường.
Lục phu nhân lại kéo di mẫu đứng bên cạnh mình.
Lúc bái cao đường.
Ta và Lục Doãn Tiều cũng bái cả di mẫu.
Tiêu Lâm không xuất hiện.
Có lẽ vẫn đang ở bên an ủi vị Bạch di mẫu yếu đuối đáng thương của hắn.
Sau khi hoàn tất nghi lễ.
Ta được nha hoàn dìu vào tân phòng.
Lục Doãn Tiều lấy lý do mình là người ở rể.
Không cần ra ngoài tiếp rượu khách khứa.
Vì thế hắn cũng sớm trở về tân phòng bầu bạn với ta.
Theo quy củ, hắn phải vén khăn voan đỏ trên đầu ta.
Thế nhưng còn chưa kịp động tay.
Cửa tân phòng đã bị người ta đẩy mạnh mở tung.
Một đám người cười cười nói nói kéo vào.
Nhất quyết đòi náo động phòng hoa chúc.
Qua lớp khăn voan, ta thấp thoáng nhìn thấy ở cuối đám người.
Tiêu Lâm đang nhìn ta bằng ánh mắt đầy ý vị khó dò.
Lục Doãn Tiều lần lượt cười nói ứng phó.
Cuối cùng cũng tiễn được đám huynh đệ ra ngoài.
Chỉ còn lại một mình Tiêu Lâm.
Hắn không đi.
Ngược lại còn bước tới gần ta vài bước.
“Nàng rất giống một người bằng hữu của ta…”
“Tiêu Lâm.”
“Hôm nay là ngày đại hôn của ta.”
“Ta không muốn trở mặt với ngươi.”
Lục Doãn Tiều thu lại nụ cười, chắn trước mặt hắn.
Tiêu Lâm im lặng rất lâu.
Cuối cùng bật cười khẩy.
“Sao?”
“Lo ta cướp tân nương của ngươi à?”
“Lục Doãn Tiều, ngươi nên biết.”
“Ta đã có người trong lòng.”
Giọng Lục Doãn Tiều hơi trầm xuống.
“Chính vì biết nên ngươi càng phải rời đi sớm hơn, không phải sao?”
Lần này Tiêu Lâm cuối cùng cũng không tiếp tục dây dưa.
Hắn xoay người đi ra ngoài.
Vừa đi vừa nói:
“Cưới nàng ấy…”
“Sớm muộn gì cũng có ngày ngươi hối hận.”
“Ta tuyệt đối không hối hận.”
Lục Doãn Tiều quay người lại.
Ánh mắt dịu dàng nhìn về phía ta.
…
Sau đại hôn, ta tiếp tục ở lại phủ họ Lục nửa tháng.
Sau đó mới lên đường trở về Giang Nam.
Di mẫu làm việc vô cùng dứt khoát.
Bà tới Hầu phủ một chuyến.
Lúc trở về, trong tay đã cầm một tờ thư hòa ly.
Trong n.g.ự.c còn ôm một chiếc hộp.
Bà cười với ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Làm Hầu phu nhân bao năm như vậy.”
“Ít nhiều cũng tích góp được chút bạc.”
“Nếu sau khi về nhà, phụ mẫu vẫn không chịu nhận ta, ta sẽ dùng số bạc này mua căn viện bên cạnh.”
“Làm hàng xóm với phụ mẫu.”
Nghe vậy, ta ngập ngừng lên tiếng:
“Nhưng căn viện bên cạnh đã bị phụ thân con mua rồi.”
Di mẫu ngẩn người.
“Hai căn đều bị mua rồi sao?”
Ta lắc đầu.
“Phụ thân mua căn bên trái.”
Chân mày di mẫu lập tức giãn ra.
“Vậy không sao.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Chẳng phải vẫn còn căn bên phải sao?”
Đúng lúc ấy, Lục Doãn Tiều vừa bước lên xe ngựa.
Nghe thấy lời này, hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một tờ địa khế.
“Căn bên phải là do con mua.”
Di mẫu im lặng.
Ta và Lục Doãn Tiều nhìn nhau.
Rồi cùng nắm lấy tay bà.
“Di mẫu.”
“Trong cả ba căn viện đều có phần của người.”
“Người muốn ở đâu cũng được.”
Lúc ấy di mẫu mới bật cười.
Bà vén rèm xe, nhìn lại kinh thành phồn hoa phía sau.
Ánh mắt có phần phức tạp.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Ta đang định bảo xa phu đ.á.n.h xe thì Tiêu Lâm tới.
Hắn thở hổn hển.
Dường như đã chạy một mạch tới đây.
Vết thương trên mặt ta vẫn chưa hoàn toàn lành lại.
Cho nên vẫn đeo khăn che mặt.
Tiêu Lâm dừng trước xe ngựa.
Nhìn về phía di mẫu.
Trong mắt cũng chất chứa cảm xúc phức tạp.
“Người thật sự hòa ly với phụ thân ta rồi sao?”
Di mẫu cười nhạt.
“Chẳng phải đây là điều con mong mỏi suốt bao năm nay sao?”
Tiêu Lâm cụp mắt.
“Dù thế nào đi nữa.”
“Từ nhỏ tới lớn, đều là người nuôi dưỡng ta.”
“Trời lạnh thì thêm áo cho ta.”
“Lúc ta bệnh thì canh giữ bên giường.”
“Ta không biết đó là thật lòng hay giả ý.”
“Nhưng dù sao người cũng đã chăm sóc ta nhiều năm.”
“Nếu người không hại mẫu thân ta, ta sẽ không đối xử với người như vậy.”
“Cho nên… người đừng trách ta.”
Nghe vậy, di mẫu cũng trầm mặc thật lâu.
Bà không nói một lời.
Chỉ chậm rãi buông rèm xe xuống.
Sau đó nói với xa phu: “Ra khỏi thành đi, sau này sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
…
Hơn nửa tháng sau.
Chúng ta cuối cùng cũng về tới Giang Nam.
Ban đầu di mẫu không dám về nhà.
Bà đứng trước cửa do dự rất lâu.
Mẫu thân ta biết tin lập tức cầm gậy lao ra khỏi nhà.
Lôi di mẫu đang trốn ngoài cửa ra.
Rồi dùng gậy đ.á.n.h vào chân bà.
Di mẫu đau đến mức liên tục né tránh.
Mẫu thân cứ thế đuổi theo.
Cho tới khi di mẫu cuống quýt chạy vào trong nhà.
Ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu đang đứng trong sân.
Tóc đã bạc trắng.
Hai người rưng rưng nước mắt nhìn nữ nhi xa nhà nhiều năm.
“Con còn biết đường về sao.”
Vành mắt ngoại tổ phụ đỏ hoe.
Ông chống gậy đứng đó.
Không còn mạnh mẽ như ngày di mẫu rời nhà năm xưa.
Ông đã già rồi và vô cùng mong con cái ở bên cạnh.
Ngoại tổ mẫu cũng khóc không ngừng.
“Nhược nhi.”
“Nữ nhi của ta.”
“Cuối cùng con cũng chịu về nhà rồi.”