Mộng Tỉnh Trường An

Chương 8



Việc đại quân thay đổi chủ soái đột ngột vốn dĩ sẽ làm lung lay quân tâm, nhưng trong ba năm qua, thực lực của ta mọi người đều đã rõ như lòng bàn tay.

Cộng thêm việc phía sau vẫn có Sở Duật làm quân sư bày mưu tính kế, nên lần thay tướng này toàn quân không có ý kiến gì quá lớn.

Nếu Sở Duật đã muốn trải đường cho ta, vậy thì ta cứ yên tâm mà nhận lấy.

Kiếp trước hắn đã chiến thắng quân Lương và cuối cùng bước lên ngôi vị hoàng đế.

Trong việc dàn trận và định ra kế hoạch tác chiến, ta quyết định nghe theo sự sắp đặt của hắn.

Tuy nhiên, ta vẫn có chút dè chừng, tự để lại cho mình một đường lui để phòng hờ hắn có ý đồ khác.

Chỉ đến khi chúng ta giao tranh với quân Lương và liên tiếp giành thắng lợi, ta mới dần buông lỏng cảnh giác và tin tưởng hắn.

Giống hệt kiếp trước, quân Tấn tiến quân xuống phía Nam với khí thế chẻ tre, nhanh ch.óng đ.á.n.h chiếm nhiều thành trì.

Chúng ta đi đến đâu đ.á.n.h thắng đến đó, cho đến khi chạm trán Thái t.ử quân Lương.

Lương Vương vài tháng trước đã g.i.ế.c vua đoạt ngôi, và trong trận chiến tại Vệ Châu, lão ta đã cử Thái t.ử đích thân làm chủ tướng.

Ta cho toàn quân giả vờ thua trận, dẫn dụ quân Lương vào thung lũng mà chúng ta đã mai phục sẵn.

Thung lũng này vốn dễ thủ khó công.

Quân Lương bị những cơn mưa tên bất ngờ đ.á.n.h cho trở tay không kịp, toàn quân tan tác tháo chạy.

Khi chúng ta tưởng rằng chiến thắng đã trong tầm tay, thì trên sườn núi bỗng nhiên xuất hiện hàng vạn kỵ binh quân Lương tràn xuống như nước vỡ bờ, bao vây lấy chúng ta.

Ta lập tức phản ứng lại, đây là "kế trong kế".

Chúng đã biết trước chiến thuật của chúng ta từ sớm.

Ta nhanh ch.óng ổn định đội hình, hạ lệnh cho toàn quân vừa đ.á.n.h vừa rút.

Ta dẫn dắt binh sĩ liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c, dốc sức cho trận chiến cuối cùng.

Trong phút chốc, tiếng ngựa hí, tiếng binh khí va chạm, tiếng binh sĩ gào thét vang vọng khắp thung lũng.

Tuy nhiên, tốc độ bao vây của quân Lương nhanh hơn ta tưởng, quân Tấn bị vây khốn bên trong chẳng khác nào cá nằm trên thớt.

Các tướng sĩ bên cạnh lần lượt ngã xuống, một mình ta chiến đấu giữa muôn vàn quân mã.

Ngay khi ta tưởng rằng mình sẽ phải phơi xác nơi sa trường, thì từ phía ngoài thung lũng vang lên một đợt tiếng hò hét g.i.ế.c giặc mới.

Vòng vây dần bị xé toạc, Sở Duật dẫn theo một đội kỵ binh nhỏ từ bên ngoài đ.á.n.h thốc vào.

Hắn vung trường đao, ánh đao lạnh lẽo, đi đến đâu là quân địch ngã rạp, m.á.u thịt văng tung tóe đến đó.

Ánh mắt Sở Duật thâm trầm, lạnh lẽo, cả người tỏa ra sát khí khát m.á.u, tựa như quỷ mị bò ra từ tu la tràng.

Nhưng trong mắt ta lúc này, hắn lại là chiến thần từ trên trời rơi xuống.

Hắn g.i.ế.c mở đường đến tận trước mặt ta, cúi người kéo ta lên chiến mã của hắn, hộ tống ta xông ra khỏi vòng vây.

Sau lưng, tên b.ắ.n vèo vèo như mưa hạ.

Dáng người Sở Duật cao lớn, hắn dùng chính thân mình làm khiên, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng che chắn vô cùng kín kẽ.

Thế nhưng, áo giáp có lợi hại đến đâu cũng không cản nổi mưa tên dày đặc, ta nghe thấy tiếng mũi tên xuyên thủng lớp giáp trụ.

Sở Duật chắc chắn đã trúng tên rồi. Ta ngoảnh lại nhìn hắn, hắn cũng nhìn ta một cái.

"Đừng sợ, ta trụ được."

Con ngựa dưới thân phi nhanh như gió, mưa tên dần xa dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cuối cùng chỉ còn tiếng gió rít gào bên tai.

Từ trên đỉnh đầu truyền đến tiếng thầm thì của Sở Duật:

"A Trăn, ta chỉ có thể bảo vệ nàng đến đây thôi..."

Bất chợt, phía sau lưng ta trống rỗng.

Ta lập tức quay đầu lại.

Sở Duật đã ngã gục xuống đất.

Trên lưng hắn cắm chi chít những mũi tên nỏ.

Ta vội vàng siết c.h.ặ.t dây cương, xuống ngựa chạy về phía hắn.

Sở Duật ngay ở phía không xa, nhưng khoảng cách giữa chúng ta dường như trở nên dài dằng dặc.

Dưới chân, bụi đất tung mù mịt.

Cát bụi làm nhòe mắt ta, hay là những giọt lệ đang rơi xuống không cách nào kìm nén được...

Kể từ sau thất bại t.h.ả.m hại trong trận Vệ Châu, cả quân doanh quân Tấn như bị bao phủ bởi một lớp mây mù u ám, tướng sĩ hoang mang bất an, sĩ khí xuống thấp trầm trọng.

Trong doanh trướng tĩnh mịch đến đáng sợ, Sở Duật nằm yên lặng trên giường, sắc mặt trắng bệch như tuyết.

Hắn đã hôn mê nhiều ngày, hơi thở ngày càng yếu ớt, đại phu đã quyết đoán rằng e là hắn không trụ nổi qua ngày hôm nay.

Ta ngồi bên giường hắn, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.

Kể từ khi trọng sinh đến nay, ta luôn hận hắn thấu xương.

Sở Duật trước mắt ta chính là người đàn ông bạc bẽo, giả tạo của kiếp trước.

Ngày đó ở trong sơn cốc khi phát hiện mình trúng kế, phản ứng đầu tiên trong đầu ta là hắn đã cấu kết với quân Lương để hãm hại ta.

Thế nhưng sau đó, hắn lại dùng mạng mình để bảo vệ ta phá vòng vây.

Nghĩ kỹ lại, Sở Duật của kiếp này chưa từng làm bất cứ điều gì có lỗi với ta, thậm chí còn cam tâm tình nguyện dùng binh quyền để trải đường cho ta, dùng mạng sống để cứu ta thoát khỏi hiểm cảnh.

Lúc này, ta cực kỳ muốn nhớ lại những chuyện trong ba năm qua, rốt cuộc chúng ta đã trải qua những gì để khiến hắn đối xử với ta như thế.

Nhưng ba năm đó đối với ta bây giờ là một khoảng trắng xóa, ta không tài nào nhớ ra được.

Dù sao đi nữa, kiếp này hắn có ơn cứu mạng với ta.

Sở Duật nói đúng, hắn của kiếp này và Sở Duật của kiếp trước không phải là cùng một người, ta không nên để hắn phải gánh chịu tội lỗi cho những việc mà hắn chưa từng làm ở đời này.

Ta khẽ thì thầm bên tai hắn:

"Chàng mau tỉnh lại đi được không? Chỉ cần chàng tỉnh lại, ta sẽ không ghét chàng nữa."

Lời vừa dứt, một tia nắng từ ngoài cửa sổ chiếu thẳng vào trong, bốn bề bỗng chốc trở nên bừng sáng.

Ánh hào quang vàng óng bao phủ lên người Sở Duật, gương mặt hắn như được phản chiếu thêm vài phần huyết sắc.

Ngón tay Sở Duật khẽ động đậy.

Ta cúi người ghé sát vào hắn, reo lên mừng rỡ:

"Sở Duật!"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn chậm rãi mở mắt, ánh mắt dừng lại trên người ta, nhìn định thần không động đậy.

Một lúc lâu sau, thần sắc hắn trở nên hơi mất tự nhiên, gượng gạo gọi một tiếng:

"A Trăn..."