Tống Ẩm Băng dường như vẫn còn ngẩn ngơ, đứng im mãi chưa động, Triệu Hà Minh cũng chẳng màng tới hắn, gọi một gia bộc đi theo xe đến dìu rồi toan bước vào cửa.
Tống Ẩm Băng vội rảo bước đuổi theo, lại khuyên rằng: “Lão sư, theo ý học trò thì lão sư vẫn nên quay về thì hơn. Hôm nay thấy lão sư rời phủ, sư mẫu tuy chẳng nói lời nào, nhưng thực sự vô cùng lo lắng, nếu không đã chẳng bảo con đi theo để hầu hạ người.”
Nhắc đến Giang Huệ Vân, Triệu Hà Minh mới hơi khựng bước, nhớ lại lúc y thắng xe rời phủ, Giang Huệ Vân một thân một mình đứng chặn ngay trước xe ngựa của y.
Triệu Hà Minh vén rèm xe, thấy nàng lặng lẽ nhìn sang, trong đáy mắt chứa đựng không biết là thẹn quá hóa giận hay là thất vọng.
“Sao thế? Cớ sao cứ đứng đó không nói lời nào?”
Giang Huệ Vân ngoảnh mặt đi, nhìn khóm hoa rụng đang xoay vần trong gió, bỗng hỏi: “Chàng đi đâu?”
Triệu Hà Minh đáp: “Hôm nay có Tam ti hội thẩm, ta không yên tâm.”
“Chàng định qua đó trông nom Sùng Sơn sao?”
Triệu Hà Minh không phủ nhận.
Giang Huệ Vân tự gật đầu, đột nhiên lại nói: “Thực ra thiếp rất muốn hỏi chàng và phụ thân, hai người cứ nhất quyết phải trợ giúp đám con cháu Giang gia bọn thiếp dấn thân vào con đường khoa cử, rốt cuộc là muốn mưu cầu điều gì cho bọn thiếp?”
Triệu Hà Minh im lặng giây lát, đáp lại hai chữ: “Căn cơ.”
“Căn cơ?”
Giang Huệ Vân cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn Triệu Hà Minh: “Nếu cái muốn có được lại là một cái rễ đã thối rữa thì nào có gì thú vị đâu?”
“Huệ Vân…”
“Ngày trước lúc còn tránh mặt các người, Ngọc Lâm thường nói với thiếp rằng, quan bào giống như một lớp da người, khoác lên lâu ngày, đến cả việc mình là cầm thú cũng quên mất.”
Triệu Hà Minh sững người, không hiểu sao lại buột miệng hỏi: “Mấy ngày nay nó gặp nàng rồi sao?”
Giang Huệ Vân không trả lời câu hỏi ấy, chỉ nói: “Thiếp biết chàng là vì muốn tốt cho thiếp, tốt cho hậu bối Giang gia, thiếp không nên dùng những lời này để khiến chàng cảm thấy ghê tởm.”
Nói xong, nàng lùi lại một bước nhường đường, hành một nữ lễ với Triệu Hà Minh rồi quay người vào trong phủ.
Trước cửa Đại lý tự, Triệu Hà Minh thu hồi tâm trí, nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài. Sau đó y quay đầu liếc nhìn Tống Ẩm Băng đang đứng cách mình vài bước chân, người đang dần lộ ra vẻ xa cách.
Ngọc Lâm vào ngục đến nay mới hơn một năm trời, thế nhưng người thê tử thân thiết nhất, người học trò tâm đắc nhất bên cạnh y dường như đều đang dần rời bỏ y. Mà điều đáng sợ hơn cả là cái lớp quan bào kia, hay nói cách khác là lớp da người ấy, chính y cũng cảm thấy có chút ghê tởm rồi.
Ghê tởm?
Kẻ nào lại hay nói lời này nhất nhỉ?
À, là vị ở Trấn phủ ti kia.
Nói ra thật khéo, Trương Dược lúc này vừa hay đang ở đầu đường.
Hắn không mặc quan phục mà chỉ khoác một bộ sam bào trắng muốt, cũng không đội mũ miện, chỉ dùng một dải vải mộc mạc cột gọn mái tóc, đuôi tóc xõa tung trên vai, người thì buông tay đứng dưới một bóng râm lạnh lẽo, trông như thể đã biến thành một người khác.
Hắn cứ mặc bộ độ giản dị đợi chờ như vậy, đúng như điều Triệu Hà Minh lo sợ, hắn không hề tung ra bất kỳ thủ đoạn thâm độc nào.
Triệu Hà Minh biết rõ, trong thành Lương Kinh này không có bất kỳ ai có thể khiến Trương Dược phải phục tùng.
… Ngoại trừ Ngọc Lâm.
Nghĩ đến đây, y không khỏi kinh hãi.
Giờ đây bất luận là phụ thân của y, hay là vị Phụng Minh đế đang ở Đông Uyển đều vẫn đang đợi Trương Dược và Hứa Tụng Niên ra tay xóa sạch vụ án. Chỉ có Triệu Hà Minh biết rằng bọn họ đã tính sai rồi. Ngọc Lâm nhân lúc sơ hở này, có lẽ đã tính kế lên đầu tất cả bọn họ.
Triệu Hà Minh vừa nghĩ vừa thu lại tầm mắt, dứt khoát băng qua rừng gai bên ngoài tiền đường, bước vào hậu đường.
Tống Ẩm Băng buộc phải đi theo Triệu Hà Minh vào trong. Vừa tiến tới hậu đường đã nghe thấy ở phía tiền đường tiếng Mao Hành đang đập bàn quát tháo giữ kỷ cương, đầy vẻ nóng giận.
Triệu Hà Minh hỏi Tống Ẩm Băng: “Hôm nay Hình bộ phái ai đến?”
“Là Triệu lão.”
“Được… mang bản sao hồ sơ qua đây ta xem.”
Tống Ẩm Băng nói: “Giờ này hồ sơ chắc đã bị Đại lý tự điều đi rồi, Triệu đường quan tuy có bản sao nhưng giờ mới lật ra xem e là không kịp nữa.”
Triệu Hà Minh ép bản thân phải bình tĩnh lại, giơ một bàn tay lên nói: “Những thứ khác không cần, mang bài văn gian lận kia lại đây cho ta xem.”
“Vâng.”
Tống Ẩm Băng nhanh chóng mang bài văn đó đến. Triệu Hà Minh dở bài văn ra, di chuyển đến chỗ sáng bên cửa sổ để đọc lướt qua. Vì bài văn đó là do Tống Ẩm Băng nhận lời Ngọc Lâm nhờ vả, mô phỏng theo kiểu chữ Trương thể mà chép lại, mấy ngày nay trong lòng luôn nghi hoặc về mưu tính của Ngọc Lâm nhưng nghĩ mãi không thông, nay Triệu Hà Minh chịu xem giúp, hắn bèn đứng hầu bên cạnh để cùng xem.
Triệu Hà Minh lúc đầu xem không hề lộ ra chút sắc thái nào, đến khi xem lại lần nữa thì dùng ngón tay thay bút, miết theo từng hàng từng chữ một. Đợi đến lúc xem tới đoạn cuối, sắc mặt bỗng biến đổi kịch liệt, ngón tay vạch từ trên xuống dưới khoanh lại, sau ba lần như vậy, y đột nhiên siết chặt nắm đấm: “Không xong rồi…”
Theo nét khoanh của Triệu Hà Minh, Tống Ẩm Băng cũng nhìn ra được manh mối, trong lòng kinh hãi tột độ: “Cái này… cái này là muốn…”
Triệu Hà Minh gắt giọng: “Công đường trước đó, Hình bộ chẳng lẽ không có một ai đọc kỹ bài văn này sao? Chẳng lẽ không có ai kiểm tra xác thực nó lấy một lần sao?”
Tống Ẩm Băng vội nói: “Nghe Triệu lão nói, ý của bên trên là muốn kết án nhanh. Vả lại đây là thể chữ của Trương gia, nếu kiểm tra quá kỹ e là ngay công đường trước đó đã kéo theo cả Trương Mẫn vào rồi, mà dây dưa ra thì sợ đêm dài lắm mộng, cho nên…”
“Nó tính chính là việc Hình bộ chỉ muốn kết án nhanh! Tính chính là việc đám các người cuồng vọng, cứ ngỡ xử Trịnh Dịch Chi xong là xong hết cả rồi!”
Tống Ẩm Băng không nói được lời nào, nâng bài văn đó lên nói: “Chỉ mong lúc này không có ai để ý…”
“Làm sao có thể chứ? Hừ…”
Triệu Hà Minh cười khổ thành tiếng, sau đó nhìn về phía tiền đường, lạnh lùng nói: “Con mang theo xe ngựa và tùy tùng của ta ra ngoài cửa Đại lý tự, nếu gặp được Ngọc Lâm, ta không cần biết con dùng cách gì nhưng phải ngăn nó lại, ngàn vạn lần không được để nó đi vào công đường.”
“Rõ…”
“Tống Ẩm Băng.”
Tống Ẩm Băng đã đi ra được bốn năm bước rồi lại bị Triệu Hà Minh gọi lại, vội quay đầu đáp: “Lão sư yên tâm, học trò biết lợi hại trong đó…”
Lời chưa dứt, hắn bỗng thấy trong đáy mắt Triệu Hà Minh thoáng hiện một tia đau lòng. Triệu Hà Minh lảo đảo vài bước đi tới trước mặt Tống Ẩm Băng: “Ta bảo con ngăn nó lại, không phải chỉ để bảo toàn cho gia tộc bên thê tử ta. Con và ta đều hiểu rõ, Tiểu Phù đang hạ một nước cờ chí mạng. Nếu nó thành công, vụ án gian lận kỳ thi xuân năm nay, từ chủ khảo bên trong đến tất cả những quan viên Hình bộ trước đó sơ thẩm xử bừa vụ án này đều sẽ bị nó l*t s*ch lớp da trên người, nhưng kẻ chết đầu tiên… chính là nó.”
“Học trò hiểu…”
Giọng Tống Ẩm Băng đã có chút nghẹn ngào: “Con đều hiểu cả, muội ấy vất vả lắm mới sống sót được, con sẽ không trơ mắt nhìn muội ấy tự đưa mình vào cái miếu Bì Trường đó thêm lần nữa…”
“Mau đi đi, mau đi đi…”
—
Nơi góc phố cạnh bức tường phía tây Đại lý tự, Trương Dược đứng tựa dưới bóng tường.
Ngọc Lâm đã nói rồi, nàng bảo hắn vào ngày Tam ti hội thẩm này hãy đến Đại lý tự, hắn quả nhiên không có gì là không nghe theo, mới chỉ bốn canh giờ, người đã đứng chôn chân dưới vòm cây râm mát này.
Hôm nay thời tiết đẹp, tuy thỉnh thoảng có gió thổi qua nhưng cũng không thấy lạnh. Giữa những tán cây sòi khổng lồ trên đầu hắt xuống từng mảng nắng lốm đốm, Trương Dược theo bản năng đưa tay ra hứng, nhìn thấy phần tay áo rộng của bộ bạch y trên người mình, nhất thời có chút không quen.
Bộ y sam này vốn là trước khi hắn đến, Ngọc Lâm đã chuẩn bị sẵn, đặt gọn trên khay gỗ rồi để trước cửa phòng.
Trương Dược dậy sớm đẩy cửa ra, vừa cúi đầu đã nhìn thấy.
Đúng là bạch y. Ngoại trừ áo lót mặc lúc khi ngủ, hơn mười năm nay Trương Dược chưa từng mặc bạch y. Không chỉ bởi vì trắng là màu của thứ dân, mà còn bởi vì hắn là một con chó đi đường tối, bạch y quá chói mắt, mặc vào rồi thì không thể ra tay tàn độc được. Hơn nữa bạch y dính máu giặt không sạch, nhìn vào vừa chướng mắt vừa thêm phiền phức. Nhưng nếu hỏi hắn có thích không…
Hình như cũng thích.
“Ngài mặc đồ trắng trông đẹp lắm.”
Giọng Ngọc Lâm truyền đến từ phía trước, Trương Dược ngẩng đầu lên. Nàng thì lại mặc một bộ đồ xám đen, cài tóc bằng trâm gỗ, ngang thắt lưng có đeo một chiếc lạc tử mà Trương Dược tết cho nàng, bọc bên trong là viên đá đen cháy xém kia. Quả thực là một thân trầm tối, nhưng lại tôn lên khí sắc tươi tắn một cách lạ kỳ.
Nàng cưỡi ngựa mà đến, do Trương Dược đứng tựa vào tường nên cái đầu con Thấu Cốt Long cũng cao hơn Trương Dược nửa cái đầu. Nó hôm nay dường như vì chở Ngọc Lâm nên tỏ ra đặc biệt hăng hái trước mặt Trương Dược, vó ngựa đi tới đi lui, cứ thế hướng hai cái lỗ mũi to tướng về phía Trương Dược, hơi thở ẩm ướt từng đợt từng đợt phả vào người hắn.
Trương Dược sa sầm mặt giơ tay lên, phát một cái vào cái mũi con ngựa to tướng kia. Thấu Cốt Long nghẹo đầu ngựa sang một bên, tức thì không dám thở mạnh nữa.
Đầu ngựa tránh ra, hai người cuối cùng cũng có thể nhìn nhau từ trên xuống dưới.
Trương Dược khoanh tay, mái tóc vì không cài mũ miện nên tung bay trong gió, cả thân bạch y phủ đầy những mảng bóng lá lốm đốm.
Trong mắt Ngọc Lâm, hắn cao gầy, trẻ tuổi, mày mắt thanh tú, duy chỉ có đường nét ở cằm là sắc sảo như đao.
“Đẹp ở đâu?”
Câu nói này nếu người khác nói ra khó tránh khỏi cảm giác trêu ghẹo, nhưng từ miệng hắn nói ra thì chỉ đơn giản là một thắc mắc chân thực, khiến Ngọc Lâm buộc phải nói ra được đôi ba điều, nếu không thì trông nàng giống như đang trêu ghẹo Trương Dược vậy.
“Mày mắt đều đẹp, tôn lên làn da trắng, sau này hãy thường xuyên mặc, ta thích ngắm.”
“Được, sau này sẽ thường mặc.”
Hắn nói xong câu đó thì nhìn sang y phục của Ngọc Lâm: “Đã nói màu trắng đẹp, sao hôm nay nàng lại không mặc?”
Ngọc Lâm không trả lời, nàng theo thói quen đưa một bàn tay về phía Trương Dược: “Ta muốn xuống ngựa.”
Trương Dược đứng thẳng người dậy, bế thốc Ngọc Lâm vào lòng: “Nàng vẫn chưa trả lời ta.”
“Lát nữa ta sẽ trả lời ngài.”
Nàng vừa nói vừa nhìn mặt đất: “Buông được rồi đó, ta phải đi đón A Mẫn tỷ tỷ giúp ngài rồi.”
Trương Dược cúi người đặt Ngọc Lâm xuống, ngờ đâu chân Ngọc Lâm vừa chạm đất, người còn chưa đứng vững đã bị Trương Dược nhanh nhẹn kéo ra sau lưng. Nàng còn chưa kịp hỏi tại sao thì thấy một toán phủ binh của Triệu phủ từ góc tường bất thần rẽ ra, vây quanh hai người. Trương Dược đứng phía trước gầm lên lạnh lùng với kẻ cầm đầu: “Tống Ẩm Băng, ngươi làm cái gì đấy?”
“Không làm gì cả.”
Giọng Tống Ẩm Băng truyền vào tai Ngọc Lâm: “Muội ấy hôm nay tuyệt đối không được bước vào công đường Đại lý tự.”
“Có cái rắm.”
Tống Ẩm Băng nhíu mày, nhưng cũng chẳng còn tâm hơi đâu mà đối đáp với lời lẽ thô lỗ của Trương Dược: “Trương chỉ huy sứ định thế nào? Ngọc Lâm hiện giờ vốn là nữ hộ không có chức tước, không có lý do thì không được vào công đường. Trương chỉ huy sứ đang lúc bệnh tật, cũng không phải đang thi hành công vụ. Chẳng lẽ Trương chỉ huy sứ định giết bọn ta giữa thanh thiên bạch nhật để dẫn muội ấy xông vào…”
“Tống sư huynh.”
Ngọc Lâm gọi Tống Ẩm Băng một tiếng, Tống Ẩm Băng lập tức không thể gắt lên được nữa. Hắn nhìn Ngọc Lâm một cái đầy đau lòng qua thân hình của Trương Dược, cổ họng nghẹn đắng khó nhịn: “Tiểu Phù, muội có thể nói cho sư huynh biết, rốt cuộc muội muốn làm gì không?”
Trương Dược nghiêng đầu nói với Ngọc Lâm: “Nàng không cần để ý đến hắn, ta…”
Trương Dược chưa nói dứt câu đã bị Ngọc Lâm níu lấy ống tay áo: “Ngài đứng lùi ra sau một chút.”
“Cái… cái gì?”
“Thương thế của ngài còn chưa lành, sao giết người dẫn ta vào được? Vả lại, đó là công đường Tam ti, công đường có cách vào của công đường.”
Nói xong, nàng dùng sức kéo mạnh Trương Dược ra sau lưng, sau đó tiến thẳng về phía Tống Ẩm Băng vài bước.
“Tống sư huynh, còn nhớ ngày sư huynh chép văn giúp ta ở trà xá Bích Hồng, huynh đã hứa với ta chuyện gì không?”
“Ta đã hứa với muội chuyện gì…”
Lời chưa dứt, Tống Ẩm Băng đã chợt nhớ lại cuộc đối thoại tại trà xá Bích Hồng hôm đó.
Ngày hôm đó, hắn vén tay áo chép văn, chép chính là bài văn gian lận ngày hôm nay.
Lúc ấy Ngọc Lâm chống cằm, vừa nhìn hắn viết chữ vừa hỏi: “Tống sư huynh, huynh không hỏi ta kêu huynh viết những thứ này để làm gì sao?”
Đầu bút của Tống Ẩm Băng hơi khựng lại, khẽ nói: “Nói là ta hoàn toàn không nghi ngờ thì là giả, nhưng muội đã cầu đến ta rồi, sao ta có thể không giúp.”
Ngọc Lâm mỉm cười: “Tống sư huynh là một người rất mềm lòng.”
Tống Ẩm Băng dừng bút, tự giễu: “Cho nên đường quan lộ mới mãi không thuận lợi, luôn khiến mọi người thất vọng.”
Đây là một câu nói hết sức tùy ý, chỉ là lời tự trào của Tống Ẩm Băng, thế nhưng Ngọc Lâm lại đáp: “Vậy huynh hứa với ta, lần tới, hãy quyết liệt một chút.”
Hắn có chút không hiểu nên cười hỏi: “Muội muốn ta quyết liệt với ai?”
Ngọc Lâm không hề giải thích, chỉ nói một câu: “Cứ hứa với ta trước đã.”
Tống Ẩm Băng bất lực cười cười, chấm mực l**m bút: “Được, sư huynh hứa với muội.”
Ký ức đứt quãng tại đây, Tống Ẩm Băng chộp lấy cổ tay Ngọc Lâm: “Ta không thể hứa với muội! Năm đó muội vào ngục Hình bộ làm tử tù chờ chết ta đã không cứu nổi muội, may mà muội thoát chết, còn cứu được Ảnh Liên. Tiểu Phù, muội đã ban cho ta cái ơn lớn như vậy, lẽ nào là để hôm nay ép Tống Ẩm Băng ta phải lấy oán báo ơn với muội sao?”
“Tống sư huynh!”
Ngọc Lâm ngắt lời Tống Ẩm Băng, giọng nói lại hạ thấp xuống: “Trước đây huynh chẳng phải từng hỏi Triệu Hà Minh rằng tại sao về mảng hình danh luật pháp, huynh trước sau vẫn không thể lập được thành tựu gì sao?”
Tống Ẩm Băng sững sờ.
“Triệu Hà Minh đã đáp thế nào?”
Ngọc Lâm nói xong thì tự giải đáp: “Ngài ấy nói, nhân nghĩa là tốt, nhưng tư pháp đòi hỏi một chữ ‘công’. Chữ này mang theo sát khí đấy, Tống Ẩm Băng, huynh phải tàn nhẫn một chút.”
“Ngọc Lâm…”
“Ngoài Triệu Hà Minh ra, người bên ngoài có lẽ không biết ta muốn làm gì, nhưng hôm nay huynh đứng đây chặn ta, huynh nhất định biết rõ. Nếu hôm nay là người khác chặn ta, ta chắc chắn không vào được công đường, cho nên ta đã cầu xin sư mẫu để huynh cùng đi với Triệu Hà Minh.”
“Muội đã cầu xin sư mẫu…”
Tống Ẩm Băng lập tức nhớ lại câu nói vừa rồi của Triệu Hà Minh: “Nó có lẽ đã nhân lúc sơ hở mà tính kế lên đầu tất cả mọi người rồi.”
Giọng Ngọc Lâm khẩn thiết: “Huynh biết ta không làm việc ác, tất cả chỉ vì muốn có được chữ ‘công’ ấy. Sư huynh, ta muốn chữ ‘công’ đó, ta muốn nó, ta nhất định phải có được nó!”