Một ngày trước khi lên công đường, Hứa Tụng Niên vẫn tìm đến cửa nhà Trương Dược.
Trong nhà không thấy Ngọc Lâm, Trương Dược một mình dưỡng thương, người xem ra đã có thể xuống giường được rồi. Hắn vào bếp từ sớm, nhóm lửa trong lò, rửa sạch ấm thuốc, đặt vị thuốc trị thương mà Trương Mẫn để lại lên trên ngọn lửa.
Những ngày Trương Mẫn đi vắng, gian bếp đều do Ngọc Lâm tiếp quản. Nàng tuy cũng biết làm vài món thanh đạm, nhưng suy cho cùng chẳng được tỉ mỉ như Trương Mẫn, khiến khắp nơi đầy khói bụi hỏa khí. Sau khi bắc thuốc lên, Trương Dược đứng trong bếp nửa ngày, cuối cùng nhìn không lọt mắt nữa, bèn rửa tay định ra ngoài gánh nước.
Vừa xách thùng ra khỏi cửa bếp, chẳng ngờ lại thấy Hứa Tụng Niên trong sân.
“Đừng để nứt vết thương, để ta làm cho.”
Trong lúc nói chuyện, Hứa Tụng Niên đã đón lấy thùng nước trong tay Trương Dược.
Trương Dược hỏi thẳng Hứa Tụng Niên rằng: “Ông đã tới ngục Hình bộ thăm Trương Mẫn chưa?”
Hứa Tụng Niên vắt dây thừng lên vai, đáp: “Cậu tuy đang bệnh, nhưng chẳng lẽ lại không sai người của Trấn phủ ti đi hỏi han hay sao? Việc gì phải hỏi ta.”
Trương Dược nói: “Ta có sai người đi rồi, tỷ ấy chẳng nói lời nào, chỉ đưa cho ta một bức thư.”
“Viết gì trong đó?”
Hứa Tụng Niên vừa hỏi vừa dùng sức kéo dây thừng. Thùng gỗ đầy nước giếng, lắc lư từ dưới đáy giếng đi lên.
Trương Dược cúi đầu nhìn hai bóng người phản chiếu trong thùng nước, trầm giọng nói: “Chỉ một câu thôi, không cho phép cho ta cứu tỷ ấy.”
Hứa Tụng Niên xách thùng đi về phía gian bếp, khi đi ngang qua Trương Dược thì khựng bước lại, bỏ lại một câu: “Cũng tương tự như vậy.”
Hai người cùng tiến vào bếp, Trương Dược trông lửa dưới lò, Hứa Tụng Niên vắt khăn, lau dọn tro củi và vết dầu mỡ.
Hai người này kẻ thì đang bệnh, người thì thương tật một chân, nhưng làm việc gì cũng đều chu toàn, tháo vát.
“Thực chất bệ hạ có ý để cậu và ta ra tay cứu nàng ấy.” Hứa Tụng Niên lau đi một mảng muội than, xoay người giặt khăn rồi nói tiếp: “Không chỉ bệ hạ, e là đến cả Hình bộ cũng sẽ mở cánh cửa tiện lợi cho hai ta.”
“Ta biết.”
Trương Dược ngồi xổm trước cửa lò, củi khô trong lửa nổ lách tách. Hắn lên tiếng nhanh hơn, tiếp lời: “Ta vốn dĩ là con quỷ phá án bằng tư hình, ông nắm giữ Ti Lễ Giám bao nhiêu năm nay, dù là tư pháp hay hình ngục, lẽ ra mọi ngõ ngách đều đã thông suốt. Bệ hạ đã có ý chỉ, bất luận Hình bộ kia tính toán ra sao, chỉ bằng hai người chúng ta, trong bóng tối có thiếu gì cách đưa tỷ ấy ra khỏi chốn lao ngục. Là tỷ ấy không cho phép…”
Nói đoạn, hắn quay sang nhìn Hứa Tụng Niên: “Tỷ ấy không cho phép, chẳng lẽ ta và ông thực sự không làm gì sao? Cứ thế dung túng tỷ ấy? Không màng đến sống chết của tỷ ấy nữa? Ta còn mặt mũi nào nhìn phụ mẫu, ông nhìn phụ mẫu ra sao!”
“Trương Dược.”
Hứa Tụng Niên ngắt lời Trương Dược: “Nếu người nói ra ba chữ ‘không cho phép’ trong lao ngục kia là Ngọc cô nương thì Trương Dược cậu sẽ thế nào?”
“Ta…”
Trương Dược sững người tại chỗ. Hứa Tụng Niên mỉm cười, hỏi lại: “Thế nào? Cậu cũng chỉ có thể chiều theo nàng ta mà thôi.”
Trương Dược rủ mắt, thuốc trên bếp đã sôi sùng sục trào lên một đám bọt nâu.
“Phải.”
Hắn hậm hực gật đầu: “Nàng ấy đã sớm nói với ta rồi, Trương Mẫn… Trương Mẫn có sự lựa chọn của riêng Trương Mẫn.”
Hứa Tụng Niên cẩn thận lau đi vệt bẩn cuối cùng, nói với Trương Dược: “Cậu có một người tỷ tỷ rất tốt, nhưng vào những năm tháng đẹp nhất của nàng, cậu lại còn quá nhỏ, chưa từng được chứng kiến thời kỳ rực rỡ ấy của nàng. Thế nên hôm nay ta tới đây là muốn đưa cậu đến một nơi.”
“Nơi nào?”
Hứa Tụng Niên chỉ vào ấm thuốc trên lò: “Uống thuốc đi, đội nón lá vào rồi đi theo ta.”
Cửa trà xá Bích Hồng hôm nay mở rộng, bên trong náo nhiệt lạ thường. Hứa Tụng Niên đưa Trương Dược bước qua ngưỡng cửa, tiến vào trong.
Trương Dược mặc đồ trắng, lại đội nón che mặt, tìm một góc tường tựa người xuống, quả nhiên không một ai nhận ra hắn. Trong tiệm vẫn náo nhiệt như cũ, các bậc hiền lão, học cứu, các văn quan trẻ tuổi của Khoa Đạo trong kinh, thậm chí cả những cống sĩ vừa rời trường thi kỳ thi xuân đang đợi bảng vàng đều thi nhau mài mực trải giấy, đem một bài văn chép lại để truyền tay nhau nghị luận, bình phẩm.
“Trương Mẫn tâm hồn thông tuệ, bài văn này thật sự đánh trúng vào chỗ trọng yếu.”
“Không phải, không phải. Theo ta thấy, bài của Trương Mẫn này cũng chỉ là hạng khắc hạt bụi thổi cái bóng, hàm ý trống rỗng, là hạng hạ phẩm mà thôi.”
“Cái gì mà khắc hạt bụi thổi cái bóng? Chẳng lẽ không phải do ngươi đố kỵ mà khắt khe sao? Trước nay sau kỳ thì thi xuân, chúng ta đều bình luận văn chương thiên hạ, bài này đặt trong đó có chỗ nào là hạ phẩm? Ngươi thử dẫn chứng vài điểm ra xem, để chúng ta cùng công bình phán xét lại một lần!”
Tiếng người ồn ã, khen chê không nhất quán.
Trương Dược thực ra nghe không hiểu lắm, nhưng hắn biết, thứ mọi người đang truyền tay bình phẩm chính là bài văn do Trương Mẫn viết.
Đại Lương trăm năm, Lương Kinh lập thành không biết bao nhiêu năm, trong khoảng thời gian ấy văn đàn náo nhiệt, thi thoảng cũng có văn chương nữ giới lưu truyền. Nhưng sau khi kỳ thi xuân bế trường, đã bao giờ có chuyện truyền tụng bình phẩm văn thi ứng thí của một người nữ tử như thế này? Suy cho cùng, cánh cửa của Cống Viện Lương Kinh chưa bao giờ mở ra cho bọn họ.
Mười một năm trước, Ngọc Lâm từng khoác lên mình lớp vỏ bọc giả là nam nhân bước vào đó một lần. Và sau khi lớp vỏ bọc ấy rơi xuống, tội danh nhận được là khi quân, là kết cục là lăng trì, cái giá để được sống sót là làm một nữ nô, một ả điên.
Thanh danh, địa vị, tiền tài, tất thảy đều bị hủy sạch.
Thế đạo này là vậy, nếu nàng không chịu để nam nhân làm chủ, thì nam nhân nhất định phải l*t s*ch khiến nàng chẳng còn lại gì cả.
Nhưng hôm nay, Ngọc Lâm lại đang ngồi giữa đám đông với bàn tay trắng không còn gì. Những người nam nhân đỏ mặt tía tai tranh luận, cái tên Trương Mẫn luân chuyển trên đầu môi chót lưỡi. Nàng viết là văn chương trong kỳ thi xuân, giải là Tứ Thư Ngũ Kinh, biện luận về quân vương liệt hầu, thế nên bất luận khen chê, những lời bình phẩm về nàng trước sau đều không mảy may vướng chút phong lưu cợt nhả.
Họ không thể đùa giỡn nàng, không thể sỉ nhục nàng.
Họ không dám.
Họ không dám.
Họ không dám.
Ngọc Lâm ngửi hương trà hoa quế, muôn vàn suy nghĩ trong lòng như thủy triều dâng, cuộn trào mãnh liệt.
Nàng nhớ lại hình trường tại miếu Bì Trường nơi hành hình lăng trì nàng, nhớ lại những ánh mắt chế giễu đầy vẻ thống khoái dưới hình đài, nhớ lại những lời lẽ nhục mạ nàng. Chúng đã từng đâm thấu khiến nàng đau đớn khôn cùng, nhưng lúc này Ngọc Lâm không còn cảm thấy khó chịu nữa. Nàng nâng chén trà trong tay, hướng về khoảng không trước mặt, uống cạn một hơi.
Người viết văn — Trương Mẫn, là một nữ tử rất tốt.
Ngọc Lâm thấy vinh dự cùng nàng.
Thấy vinh dự cùng nàng.
Thấy vinh dự cùng nàng!
Trương Dược nhìn Ngọc Lâm đang ngồi giữa đám đông, trên mặt nàng nở một nụ cười chân thành khiến Trương Dược không khỏi xúc động.
Hứa Tụng Niên đứng bên cạnh thở dài cười một tiếng, khoanh tay tìm một chỗ trống ngồi xuống, nói với Trương Dược: “Đây là thứ mà cả đời này ta mong muốn tỷ tỷ cậu có được nhất. Nếu cứu nàng ấy ra khỏi lao ngục mà lại xóa sạch tất cả những điều này…”
“Thế thì thật đáng tiếc.”
Câu này là Trương Dược nói.
Hứa Tụng Niên không phủ nhận, chỉ mỉm cười gật đầu, đáp lại: “Phải, thế thì thật đáng tiếc.”
Trương Dược kéo thấp nón che mặt, xoay người đi ra ngoài trà xá.
Hắn không đi tìm Ngọc Lâm, suốt dọc đường đều nghĩ về câu nói kia của Hứa Tụng Niên —— là thứ mà cả đời này ta muốn tỷ tỷ cậu có được nhất.
Đó rốt cuộc là thứ gì, Trương Dược thực ra không thể hoàn toàn nghĩ thông suốt được.
Nhưng hắn đã nghĩ rõ một điều —— thích một người, việc đầu tiên cần làm là đừng che lấp nàng.
Vì vậy, Trương Dược quyết định tin tưởng Ngọc Lâm, giao lại cho nàng.
—
Trôi qua vài ngày, cuối cùng cũng đến ngày thăng đường xét xử.
Vì vụ án gian lận thi cử này được Hình bộ xử lý quá sơ sài nên đã bị đám người Ngô Lũng Nghi dâng tấu đàn hặc kịch liệt. Ô Đài đề nghị khởi động lại Tam ti hội thẩm. Do đó, Trương Mẫn được đưa đến công đường của Đại lý tự.
Nơi công đường này, Ngọc Lâm từng quỳ qua, điều thú vị là Trương Dược với thân phận dâm phạm cũng từng quỳ qua.
Khi Trương Mẫn lên công đường, thấy ngồi ở vị trí chính giữa là Đại lý tự khanh Mao Hành, hai bên phía dưới lần lượt là quan viên Hình bộ và Tổng hiến Ngô Lũng Nghi của Ngự sử đài.
Trên công đường đã có Trịnh Dịch Chi quỳ đợi, bên cạnh là gia nô quản sự của Giang phủ là Ngô Bảo Lai, còn một người khác vì có công danh trên người nên được miễn quỳ đang đứng ở một bên, đó chính là Giang Sùng Sơn con cháu của Giang gia năm nay vào trường thi.
Trương Mẫn được đưa đến quỳ cạnh Trịnh Dịch Chi. Trên công đường, Ngô Lũng Nghi và Mao Hành liếc nhìn nhau, sau đó Mao Hành lên tiếng trước: “Hồ sơ trước đó Tổng hiến đã xem qua rồi, ngày hôm qua Tam ti chúng ta cũng đã hội họp soạn ra một bản cương mục thẩm vấn, hôm nay sẽ dựa theo đó mà bắt đầu hỏi. Trương Mẫn.”
Trương Mẫn ngẩng đầu: “Có.”
“Bài văn gian lận này do ngươi viết, điều này có thể xác định. Chiếu theo lời khai của ngươi, ngươi nhận lời ủy thác của quản sự Giang phủ là Ngô Bảo Lai để viết văn, nay hỏi ngươi, lúc ngươi viết bài, có biết bài văn này dùng vào việc gì không?”
Trương Mẫn lắc đầu: “Ngô Bảo Lai nói với dân nữ rằng bài văn này chỉ dùng làm mẫu cho con cháu Giang gia tham khảo, dân nữ không hề biết bọn họ sẽ dùng nó để thực hiện hành vi gian lận thi cử.”
Giang Sùng Sơn và Ngô Bảo Lai trước đó chỉ đinh ninh vụ án này đã qua tay Triệu thủ phụ xử lý xong xuôi một cách sạch sẽ. Nghĩ bụng sau này cùng lắm chỉ cần tốn chút bạc, mượn hình phạt đeo gông và gậy gộc để âm thầm g**t ch*t Trịnh Dịch Chi, khiến cho chuyện này không còn ai làm chứng. Như vậy, cho dù sau này bài văn đó có lưu truyền ra ngoài và bị Trương Mẫn biết được thì dẫu liên quan đến tội lớn gian lận, nàng ta cũng không dám làm càn. Đâu có ngờ tới, Trịnh Dịch Chi chưa chết, mà Trương Mẫn chẳng biết bị ai dẫn dắt lại hiên ngang tự thú tội ngay trước mặt Trịnh Dịch Chi giữa thanh thiên bạch nhật, chuyện ầm ĩ đến mức thiên hạ đều hay biết, buộc phải khởi động Tam ti hội thẩm. Bọn họ hoàn toàn không có chuẩn bị, thực sự không biết ứng phó ra sao, chỉ có thể giống như Trịnh Dịch Chi, ra sức kêu oan loạn xạ.
“Đại nhân, ả vu khống bọn ta! Bọn ta chưa từng nhờ ả ta viết văn! Lại càng chưa từng xem qua bài văn đó… bọn ta…”
“Vô ích thôi.”
Trương Mẫn nghiêng người: “Ngày ta mang bài văn đến, giữa đường có tình cờ gặp Thiên hộ Lý Hàn Chu của Trấn phủ ti. Lý thiên hộ vì e sợ ta đi lại vất vả nên đã thay ta mang bài văn đến Giang phủ. Sau khi ta thú tội trước cửa Cống Viện thì đã vào ngục Hình bộ, ta không thể nào bàn bạc lời khai với Lý thiên hộ được. Vì vậy lời ta nói là thật hay giả, đại nhân chỉ cần hỏi một lời là rõ.”
Mao Hành nói: “Đến Trấn phủ ti truyền Lý thiên hộ.”
Giang Sùng Sơn nghe xong thì há hốc mồm, miệng vội vã nói: “Sao lại có chuyện trùng hợp như thế được, đây chính là cái bẫy ngươi đặt ra, là cái bẫy! Các ngươi nhất định đã thông đồng với nhau rồi đúng không…”
Ngô Bảo Lai nghe thấy lời lẽ ngu xuẩn của thiếu gia nhà mình thì vội vàng can ngăn: “Thiếu gia cẩn trọng lời nói!”
Trương Mẫn nói: “Ta không đặt bẫy gì cả, nhưng ngươi nói là bẫy thì ta cũng cảm thấy có chút kỳ lạ. Dường như có ai đó đã vẽ một con đường dẫn dắt để bọn ta đi, cả ta và Lý thiên hộ đều bị cuốn vào trong đó. Nhưng ta không hề hối hận. Những kẻ như các ngươi, ôm lòng độc địa, đánh cắp thứ của ta, hại người vô tội, làm xằng làm bậy coi trời bằng vung, các ngươi thực sự nghĩ rằng các ngươi sẽ không phải chết sao?”
“Ả tiện nhân…” Giang Sùng Sơn bị Trương Mẫn chọc tức đến mất hết lý trí, thậm chí mắng nhiếc ngay giữa công đường: “Đúng là một ả tiện nhân!”
Trương Mẫn cười lạnh: “Chỉ biết mắng mỗi câu này thôi sao.”
Trương Mẫn cao giọng: “Cứ là nữ nhân thì các người mắng tiện nhân. Ngọc cô nương trong nhà ta là tiện nhân, giờ ta cũng là tiện nhân, vậy các người gian lận hại người, các người không ‘tiện’ sao?”
“Đủ rồi! Tất cả im miệng!”
Mao Hành buộc phải đập kinh đường mộc* quát ngừng, sắc mặt Ngô Lũng Nghi cũng chẳng mấy tốt đẹp.
*Kinh đường mộc là một khối gỗ hình chữ nhật hoặc hình trụ nhỏ, vừa tay cầm được làm từ các loại gỗ tốt, nó được dùng trên công đường có tác dụng làm tăng sự nghiêm trang, thể hiện uy quyền của luật pháp và răn đe người bị xét xử.
Bên ngoài cửa Đại lý tự, lúc này có một chiếc xe ngựa đi tới. Triệu Hà Minh ngồi trong xe vết thương do chịu hình trượng vẫn chưa lành hẳn. Y vịnh lấy tay Tống Ẩm Băng mới gượng gạo bước xuống được khỏi xe.
Tống Ẩm Băng đỡ lấy thân thể y nói: “Thân thể lão sư vừa mới đỡ hơn một chút, hà tất phải đích thân tới đây. Nay công đường thẩm án cũng đã định rồi, Giang Sùng Sơn kia lại là bào đệ của sư mẫu, lão sư cần tránh hiềm nghi, cũng chẳng lên công đường được, chi bằng hồi phủ nghỉ ngơi thì hơn.”
Triệu Hà Minh xua tay: “Lúc ta bệnh các con việc gì cũng không nói cho ta biết, nào có hay vụ án này e là không đơn giản như các con thấy đâu…”
Tống Ẩm Băng nói: “Theo học trò thấy, cuối cùng vẫn sẽ kết án trên người Trịnh Dịch Chi mà thôi. Người liên quan là cô nương Trương gia, đừng nói đến Trương Dược của Trấn phủ ti, chỉ riêng vị Chưởng ấn của Ti Lễ Giám kia thôi, ông ta thần thông quảng đại như thế, kiểu gì ông ta cũng sẽ…”
“Các con đều nhìn nhận như vậy, nhưng ngộ nhỡ bọn họ không động thủ thì sao?”
Tống Ẩm Băng ngẩn ra. Triệu Hà Minh có chút hổn hển, giọng nói vừa nhanh vừa gấp: “Ngộ nhỡ bọn họ đều dung túng cho cô nương Trương gia kia hành sự, không nhúng tay vào, cứ thế lạnh lùng đứng nhìn thì sao? Ngộ nhỡ trong chuyện này, còn có kẻ khác bày mưu lập cục thì sao? Nếu kẻ đó là Ngọc Lâm thì sao? Về mảng hình danh luật pháp, tính cả bản thân con, trong Hình bộ còn ai am tường hơn nó không?”
“…”
Tống Ẩm Băng không nói được lời nào. Ngày hôm đó tại trà xá Bích Hồng, bài văn mà hắn thay mặt chép lại chính là bài văn do Trương Mẫn viết, nay bài văn đã truyền khắp kinh thành bình phẩm, hắn sớm đã biết rõ.
Triệu Hà Minh không hổ danh là lão sư của hai người bọn họ, cái gọi là kẻ bày mưu lập cục, chẳng phải đã nói trúng phóc là Ngọc Lâm sao?
“Tống Ẩm Băng, con ngẩn người ra đó làm gì?”
“Không có…”
Triệu Hà Minh ho khan mấy tiếng gấp gáp: “Đừng đứng đó nữa, dìu ta vào trong hậu đường…”