Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 101: Mưa Úc Châu



Một ngọn gió cũng không thể thổi vào trong công đường. Mao Hành và Ngô Lũng Nghi đều đã có tuổi, trên người quan phục dày nặng, lại bị đám người dưới công đường làm cho phiền muộn, vầng trán dần dần rịn ra lớp mồ hôi dính dấp.

Triệu đường quan sớm đã nhận được tin từ đám sai dịch, biết quan đứng của bộ mình đã đích thân tới đây, chỉ vì phải tránh hiềm nghi nên không thể lộ mặt, hiện đang ngồi ở hậu đường đợi tin. Nay tận mắt chứng kiến nhóm người Giang Sùng Sơn bị một mình Trương Mẫn bức đến mức mất hết phong thái, sơ hở đầy rẫy. 

Bản thân ông ta cũng đang tính toán, phải mau chóng vào trong gặp Triệu Hà Minh một chút mới tốt, mong y ta ra tay phá giải cục diện này. Ông ta bèn nhân lúc không khí trên công đường đang căng thẳng, đứng dậy nói với Mao Hành ở vị trí chủ tọa: “Theo hạ quan thấy, giờ Ngọ đã sắp qua rồi, chi bằng hãy tạm nghỉ phiên này, chúng ta vào hậu đường nghị lại cương mục thẩm vấn, cũng để phạm nhân xuống dưới dùng chút cơm nước.”

Ngô Lũng Nghi gật đầu: “Cũng tốt.”

Trương Mẫn chỉ sợ trì hoãn sẽ sinh biến, vội nói: “Sau khi có được lời khai của Lý thiên hộ, chẳng lẽ vẫn chưa thể định tội sao? Việc gì phải nghị lại cương mục thẩm vấn…”

Nói xong câu này, nàng cúi người ho liền mấy tiếng, cổ họng vừa tanh vừa ngọt, nàng buộc phải nuốt xuống cố nhịn, sợ rằng sẽ để lộ bệnh trạng ngay trên công đường.

Ngô Lũng Nghi nói: “Trương Mẫn cô nương, cô có bệnh cũ trên người, bọn ta ban ơn cho cô nghỉ ngơi chờ đợi, cũng là vì lòng lầm than thương xót tù nhân, cô không được…”

Trương Mẫn ho đến mức mặt mày đỏ bừng, thở hổn hển quỳ ngồi dưới đất, nàng bật cười một tiếng, nhìn lên công đường: “Chẳng lẽ không phải là để bàn bạc riêng sau rèm, rồi lại biến công đường này thành tư đường hay sao?”

Mao Hành vụt một cái đứng phắt dậy, quát: “Ăn nói xằng bậy cái gì đó! Trương Mẫn, ngươi đừng tưởng ngươi là thân quyến của Trấn phủ ti thì bản đường không dám dùng hình với ngươi. Lời lẽ này thật hỗn xược, lại còn nhục mạ thẩm quan ngay tại công đường, nay phạt ngươi mười trượng để răn đe kẻ khác!”

Ngô Lũng Nghi vội can: “Nàng ta đang mang bệnh nặng, làm vậy e là có điều bất trắc.”

Mao Hành lúc này thực chất cũng có chút hối hận, nhưng lời đã thốt ra, lại còn đang ở ngay trên công đường, muốn thu hồi thì phải tìm được duyên cớ. Đang lúc do dự, lại nghe Triệu đường quan nói: “Bất luận thế nào thì nàng ta cũng đã nói lời lẽ bất kính, sỉ nhục đám thẩm quan chúng ta, sao có thể dung thứ? Mười trượng đã là nhẹ rồi!”

Ngô Lũng Nghi nhịn không nổi nữa, xoay người nói: “Đến lúc nào rồi mà Triệu lão ngươi còn đổ thêm dầu vào lửa?”

Triệu đường quan biết rõ, tính tình Mao Hành nóng nảy hơn Ngô Lũng Nghi, nhưng so với Ngô Lũng Nghi thì lại cùng một hạng người, tuy đã phát lệnh động hình nhưng chưa chắc đã nhẫn tâm muốn làm hại Trương Mẫn. Thế nhưng đây đích thực là một cơ hội tốt để trì hoãn phiên thẩm, cầu cứu Triệu Hà Minh. 

Thế nhân ở thành Lương Kinh đều biết, nữ nhân Trương gia kia là một ấm thuốc di động, từ thuở thiếu thời đã phải dùng ngự dược mà bảo toàn tính mạng, nói là mười trượng, nhưng chịu xong chắc cũng mất nửa cái mạng, không còn sức mà biện bạch trên công đường nữa. Vả lại đây là hình phạt do Đại lý tự khởi xướng, không liên quan chặt chẽ đến ông ta và Hình bộ. 

Triệu đường quan tính toán lợi hại một hồi, đâu có chịu buông tha, liền trực tiếp bác lại Ngô Lũng Nghi: “Không được… Tổng hiến đại nhân, đây là Tam ti hội thẩm, phạm nhân này đã nói ra những lời như biến công đường thành tư đường, nếu không răn đe quở trách, ta thấy chúng ta cũng chẳng cần ngồi trên cao này nữa làm gì!”

“Ngươi…”

Ngô Lũng Nghi quả thực không thể nói lý với Triệu đường quan, đành phải quay sang Mao Hành, hạ thấp giọng nói: “Ông có chán ghét Trấn phủ ti đến đâu thì cũng phải nể mặt vị Chưởng ấn thái giám ở Ti Lễ Giám chứ…”

Giọng của Ngô Lũng Nghi bỗng bị Trương Mẫn ngắt quãng: “Chẳng phải là muốn lột đồ ta ra rồi vứt xuống dưới mà đánh sao?”

Lời này vừa thốt ra, trên công đường không còn ai lên tiếng nữa.

Trương Mẫn ngẩng đầu, bi thương nói: “Ta nhận. Các đại nhân cứ dùng hình đi. Chỉ cần hôm nay chư vị đại nhân có thể thẩm định xong vụ án của ta, thề không bao che tình riêng. Trương Mẫn ta… thế nào cũng được.”

Trịnh Dịch Chi lúc này nghe không vào tai nữa, bò bằng đầu gối mấy bước, phủ phục trước mặt Mao Hành: “Cầu xin đại nhân khai ân, ta… ta nguyện thay Trương cô nương chịu trượng, ta nguyện thay Trương cô nương chịu trượng… Cầu xin đại nhân đánh ta đi, đánh ta đi…”

Nói xong, hắn quỳ trên mặt đất dập đầu không thôi.

Sắc mặt Mao Hành ngày càng xanh mét. Đột ngột ông đập mạnh kinh đường mộc xuống: “Đủ rồi! Chỗ này đâu phải nơi để các ngươi hồ đồ như vậy!”

Nói đoạn, ông rút một thanh lệnh gỗ, nắm chặt trong tay do dự mãi không nỡ buông, nhưng quả thực đã bị Triệu đường quan đẩy lên thế cưỡi hổ khó xuống, ông thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn ném xuống.

Ngô Lũng Nghi còn định ngăn cản, nhưng lệnh gỗ đã rơi xuống đất, nằm ngay sát đầu gối Trương Mẫn. Ngô Lũng Nghi thấy vậy, cái miệng đang há ra một nửa cũng đành phải ngậm lại.

Đám sai dịch trên đường nhặt thanh lệnh gỗ lên, Trương Mẫn lập tức bị nhấc bổng lên, kéo lùi mấy bước đến chỗ đất trống, sau đó bị ấn nằm phục xuống đất, xiềng xích trên tay cọ xát trên mặt gạch, phát ra âm thanh chói tai mà thê lương. 

Trương Mẫn nghe tiếng bước chân bên tai, không kìm được bóp chặt ngón tay, vùi đầu vào khuỷu tay. Trong giây phút ấy, nàng bỗng nhớ lại ‘chuyện lạ’ lưu truyền khắp thành Lương Kinh năm ngoái. Thê tử của Thượng thư Hộ bộ là Lưu thị bị tố cáo giết phu quân, Lưu thị thề chết không nhận, trên công đường tra khảo đòi lột đồ bà, vị Thiếu ti khấu trẻ tuổi của Hình bộ khi ấy giống như đột nhiên phát điên, tóc tai xõa rũ rượi, cởi phăng quan bào của mình, bất chấp tất cả mà quấn chặt lấy thân thể Lưu thị ngay tại công đường.

“Nàng ta… nàng ta là nữ nhân mà…”

“Vị… vị Thiếu ti khấu này phát điên rồi… phát điên rồi…”

Cổ họng Trương Mẫn chua xót, đáy mắt phủ một lớp sương mờ.

Đó là ‘chuyện lạ’ lưu truyền ở Lương Kinh, thế nhân đều biết. Thế nhưng vào một đêm xuân của hơn hai mươi năm trước, trên con đập ngoài thành Úc Châu cũng từng có một ‘chuyện lạ’, nhưng vì đập vỡ người mất, năm dài tháng rộng nên không ai hay biết. Nhưng Trương Mẫn nhớ rõ, năm đó khi lũ xuân sắp đến, Trương Dung Bi vì muốn gia cố đê đập mà hầu như ăn ngủ tại lán trại bên bãi sông. Đêm đó, Trương Mẫn cùng mẫu thân và Hứa Tụng Niên cùng ra đập thăm Trương Dung Bi, lúc nửa đêm, bỗng nghe trên đập truyền đến tiếng thét của một nữ nhân lẫn trong tiếng nước sông chảy cuồn cuộn, tuy nghe không rõ nhưng lại khiến người ta kinh hãi.

“Mau dỡ lán đi, mau chạy đi… mau chạy đi! Ra khỏi thành… ra khỏi thành… thành sắp mất rồi…”

Phu thê Trương Dung Bi để con gái và con rể ở lại trong lán, tự mình ra ngoài xem xét, nào ngờ người kia chỉ hét lên vài tiếng đã bị kẻ nào đó bịt miệng mũi, chỉ trong chốc lát đã không thấy tăm hơi.

Thế nhưng trước khi người đó biến mất, Trương Mẫn đã thông qua khung cửa sổ cũ nát của lán trại, nhìn thấy một bóng hình thanh mảnh trên con đập cao vút. Tuy nhìn không rõ dung mạo, nhưng biết người đó mặc trường sam tay rộng, trâm ngọc đầy đầu.

Rõ ràng là phu nhân quý tộc, cớ sao đầu tóc lại xõa rũ rượi, đêm tối chạy ra con đập ngoài thành?

Trương Mẫn nghi hoặc không hiểu, lúc hỏi mẫu thân, mẫu thân cũng thương cảm rơi lệ.

Ai ngờ ngày thứ hai, từ Vương phủ Úc Châu truyền ra một tin tức —— Vương phi Triệu thị bỗng mắc chứng điên loạn, đã không thể gặp ai được nữa.

Nhất thời chuyện này gây xôn xao khắp thành, trên đường lớn ngõ nhỏ, người ta đều che miệng lén lút bàn tán.

“Vương phi điên rồi sao?”

“Phải đấy, nghe nói là trúng tà gì đó, đột nhiên phát điên, chạy loạn trong phủ, đêm qua còn trốn ra ngoài, sau khi người của Vương phủ đưa về thì bệnh càng nặng hơn, nói là đến cả con gái ruột mình cũng muốn b*p ch*t, giờ bị Vương gia nhốt lại rồi.”

“Đến con gái cũng muốn b*p ch*t, thế thì điên thật rồi… điên rồi…”

Về sau, đập thực sự đã vỡ, nàng đã gặp lại vị Vương phi điên loạn ấy trong dòng nước lũ cuồn cuộn.

Bà ôm chặt một bé gái nhỏ trong lòng, nước lũ không ngừng tràn vào miệng mũi, bà đã liều mạng đưa bé gái lên thuyền.

“Ta không điên… các người cứu ta với… cứu con gái ta với…”

“Điên rồi… điên rồi… điên rồi…”

Trương Mẫn lặp đi lặp lại hai chữ này, tâm trí dần quay về, phía sau đã có người định vén áo của nàng lên.

Một luồng nhục nhã dâng trào từ đáy lòng, đâm xuyên ngũ tạng lục phủ, khiến nàng buồn nôn.

Thế nhưng nàng không khóc nổi, ngay cả giọt lệ vừa chứa chan nơi đáy mắt khi này cũng đã trở nên khô lạnh.

Đám sai dịch bày ra trận thế, trong đó có một kẻ đưa tay định cởi dải thắt lưng của Trương Mẫn, bàn tay kia vừa định chạm vào thân thể nàng thì bị một bàn tay khác mạnh mẽ gạt phăng ra. 

Cùng lúc đó, bên tai Mao Hành lại vang lên âm giọng khiến ông vừa nghe đã thấy đầu đau như búa bổ: “Mao đại nhân, xin hãy tạm hoãn dùng hình.”

Lại là nàng ta.

Mao Hành ấn vào huyệt thái dương, trong lòng gầm thét: Sao lại là nàng ta nữa vậy!

Thực tế, tiếng gọi này không chỉ làm kinh động Mao Hành mà Triệu Hà Minh ở hậu đường cũng cảm thấy da đầu tê dại, rảo bước đến chỗ hành lang xuyên qua công đường, thông qua cánh cửa hông nối liền với hành lang phía sau lưng Mao Hành, quả nhiên y nhìn thấy Ngọc Lâm. 

Nàng tiến vào công đường, đi từ cửa ngoài lên tới chính đường mà không một ai ngăn cản. Triệu Hà Minh thầm kêu “không xong rồi”, quả nhiên thấy Tống Ẩm Băng đi theo sau Ngọc Lâm, chính là đích thân hộ tống nàng vào đây.

Triệu Hà Minh nhắm mắt lại, ngón tay trong tay áo quan bào siết chặt, rồi bỗng chốc lại rệu rã buông ra.

Y đứng trong hành lang không kìm được mà lắc đầu, bật cười một tiếng đầy vẻ tự giễu.

Lúc này trên công đường, vai của Mao Hành vừa nặng vừa mỏi, giống như đang gánh hai cái đầu vậy.

Ông đã giao thiệp với Ngọc Lâm rất nhiều lần, biết rõ nàng tới công đường thì tất sinh biến cố, bèn không kìm được hướng ra ngoài công đường nói: “Ai đưa nàng ta vào đây? Đây là công đường của Tam ti, sao có thể để nàng ta tự tiện xông vào.”

Lời vừa dứt, liền nghe Tống Ẩm Băng thưa: “Bẩm đại nhân, là hạ quan đưa nàng vào.”

“Tống tư ngục, cớ gì lại…”

Tống Ẩm Băng đáp: “Nữ nhân này khai rằng, phạm nhân Trương Mẫn trong phiên thẩm này vẫn còn oan tình chưa rõ, qua kiểm chứng của hạ quan, quả thực có chuyện này. Vì vậy, hạ quan đưa nàng lên công đường để đối chất lời khai, chờ ba vị đại nhân phân xử.”

Ngô Lũng Nghi hỏi: “Phạm nhân đã cúi đầu nhận tội, oan tình ở đâu ra?”

Tống Ẩm Băng không lập tức đáp lời mà nhìn về phía Ngọc Lâm.

Lúc này, Trương Mẫn cũng ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Ngọc Lâm đang quỳ phía sau mình, bộ đồ giản dị màu xám bao bọc thân mình, bên hông treo một viên đá cháy xém, không hề tô phấn điểm son, gột rửa sạch mọi hào nhoáng.

Gương mặt thanh thuần ấy giống hệt như lúc nàng cải trang thành nam nhân năm ngoái.

“A Mẫn tỷ tỷ.” Nàng dịu dàng gọi Trương Mẫn.

Lòng A Mẫn mềm lại, không kìm được nhìn về phía thắt lưng nàng, khi ánh mắt chạm vào viên đá treo ở đó thì chẳng thể nào dời đi được nữa.

“Muội đến đây làm gì?” Nàng run giọng hỏi.

“Ta đến để đấu với họ thêm một lần nữa.” Nàng thẳng thắn đáp, vừa nói vừa đỡ lấy cánh tay Trương Mẫn, có chút khó khăn dìu nàng ấy đứng dậy khỏi mặt đất.

Sau đó nàng cúi người, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, nghiêm túc thắt lại dải lụa nơi đai lưng cho Trương Mẫn.

“A Mẫn tỷ tỷ.”

Ngón tay từng chịu hình kẹp ngón của nàng đến nay vẫn không linh hoạt, thắt dây cũng rất chậm, kéo theo tốc độ nói cũng chậm lại theo.

“Đừng sợ.”

Nói xong nàng lại giơ tay lên, giúp Trương Mẫn chỉnh đốn lại mái tóc vốn đã tán loạn, sau đó buông tay quỳ ngồi, nhìn về phía Trương Mẫn, bình thản nói: “Năm ngoái ở những nơi như thế này, ta không hề có chút suy tính nào, tuy ở chốn quan trường nhưng lại tự phụ và ngu xuẩn, vì thế không cứu được Lưu thị còn làm hại chính mình. Nhưng năm nay không giống nữa, ta đã lớn thêm một tuổi, đã từng chịu khổ, cũng đã từng sống những ngày gọi trời trời không thấu gọi đất đất không thông, biết rõ cảnh ngộ của thường dân bách tính, cho nên…”

Trương Mẫn ngắt lời nàng: “Ngọc cô nương, muội không cần phải cứu ta, vả lại nữ nhân không cứu nổi nữ nhân đâu.”

Lưu thị trước khi chết cũng nói câu này, Ngọc Lâm không hề phản bác Trương Mẫn, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Trương Mẫn, ôn tồn nói với nàng ấy: “Ai nói vậy chứ?”

“Ngọc cô nương à…”

Ngọc Lâm không để Trương Mẫn nói tiếp, xoay đầu gối hướng về phía Mao Hành nói: “Dân nữ xin đại nhân ban ân, tạm hoãn hành hình để ta trình bày rõ ẩn tình của vụ án này, đến lúc đó hãy cùng luận tội một thể.”

Mao Hành không nói gì, hậm hực ngồi lại trên ghế quan.

Ngô Lũng Nghi thấy vậy, đứng dậy nói: “Cô cứ trình bày đi.”

Ngọc Lâm nhìn thoáng qua cánh cửa hông, cánh cửa khép hờ không thể nhìn thấy hành lang phía sau, nhưng Ngọc Lâm hiểu, Triệu Hà Minh nhất định ở đó.

Thế là nàng không đối mắt với Ngô Lũng Nghi mà nhìn vào khe cửa ấy, cao giọng nói: “Bài văn gian lận đó quả thực là do Trương Mẫn viết, nhưng tỷ ấy không biết bài văn này được dùng để gian lận. Thực tế, bài văn đó là một bản thảo lúc nhàn hạ trước đây của tỷ ấy, là ta vô tình nhìn thấy ở Trương gia, thấy chủ đề bài văn có thể dùng để gian lận nên đã tự ý lấy trộm sao chép rồi gửi cho Ngô Bảo Lai. Trương Mẫn sở dĩ nhận tội là vì không nỡ nhìn Trịnh Dịch Chi chịu hàm oan. Mẫn cô nương Trương gia là vị Bồ Tát sống ở thành Lương Kinh này, điều này cả thành đều biết.”

Trương Mẫn nghe xong những lời này, đầu tiên là sững sờ, sau đó quỳ bò về phía trước, chắn trước mặt Ngọc Lâm: “Không đúng, đây là lời giả dối, là muội ấy vì muốn thay ta thoát tội nên mới nói dối! Không được tin! Khẩn cầu đại nhân tra xét rõ!”

Triệu đường quan nói với Ngọc Lâm: “Ngươi đúng là xảo quyệt, nếu là bản thảo lúc nhàn hạ thường ngày, sao có thể trùng khớp hoàn toàn với đề bài thi khoa cử lần này được.”

“Phải nhỉ.”

Triệu đường quan đột nhiên nghẹn lời, hoàn hồn lại thấy bên môi Ngọc Lâm nở một nụ cười lạnh, đang tĩnh lặng nhìn ông ta.

Triệu đường quan rùng mình ớn lạnh. Bởi vì bên trên muốn nhanh chóng kết án trên người một mình Trịnh Dịch Chi, cho nên tại công đường lần trước ông ta chỉ lo đẩy hết mọi tội danh lên người hắn, không hề hỏi han đến tung tích của Hàn Tiệm, càng không nhắc tới chuyện lộ đề thi. Nay chính ông ta lại lỡ lời, trong lòng không khỏi sợ sệt, biết rõ nếu muốn che đậy thì chỉ có thể thuận theo lời Ngọc Lâm mà nói, bèn vội vàng đổi giọng với Ngô Lũng Nghi: “Quả đúng như nữ nhân này nói, vậy thì phải trừng trị nàng ta thật nặng! Đúng, trừng trị thật nặng!”

Ngô Lũng Nghi không lên tiếng, Ngọc Lâm liếc mắt nói: “Ba vị đại nhân nếu không tin, đợi đến khi Lý thiên hộ của Trấn phủ ti tới công đường, lời ta nói là thật hay giả, tự khắc sẽ rõ.”

Câu nói này vừa dứt, trong lòng Trương Mẫn sóng cuộn nghìn trùng, nàng không hề đần độn, trong khoảnh khắc đã phản ứng lại được ngay, lập tức chau mày quay đầu nhìn Ngọc Lâm, có chút không thể tin nổi mà thốt lên: “Chẳng lẽ ngày ta đưa bài văn đến Giang phủ, Lý Hàn Chu là chịu sự nhờ vả của muội mới nhất quyết thay ta…”

Ba vị quan ngồi trên công đường nghe vậy đều ngưng thần sắc, Trương Mẫn cũng nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng thu lời lại, quay người thưa với quan trên: “Đây nhất định là muội ấy vì muốn giúp ta thoát tội nên đã thuyết phục Lý Hàn Chu…”

“A Mẫn tỷ tỷ.”

Ngọc Lâm nhẹ nhàng níu lấy ống tay áo tù phục của Trương Mẫn, Trương Mẫn không thể không một lần nữa ngoảnh đầu nhìn nàng, cái nhìn này, đáy mắt Trương Mẫn đã đong đầy nước mắt, Ngọc Lâm lại tĩnh lặng nhìn Trương Mẫn, ôn tồn hỏi: “Tỷ từng đọc thuộc lòng bài văn trước cửa Cống Viện, hôm nay trên công đường, tỷ có thể đọc lại một lần nữa không?”

“Ta…”

Ngọc Lâm dập đầu trước Ngô Lũng Nghi và Mao Hành: “Dân nữ xin được đưa bài văn gian lận đó ra đối chất trên công đường thêm lần nữa.”

Trong đầu Mao Hành vang lên những tiếng ong ong, ông rất quen thuộc vẻ mặt này của Ngọc Lâm, cái ngày ông ở Đại lý tự thẩm lý vụ án dâm ô hình ngục, người tử tù dưới công đường cũng có vẻ mặt như thế.

Nữ nhân xảo quyệt lại tinh thông toan tính thật sự là khó đối phó, huống chi nàng thông hiểu luật lệ hình danh, lại càng khó đối phó thêm ba phần.

Mao Hành lau mồ hôi trên trán, lạnh giọng quát: “Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ngươi cũng có thể đọc thuộc lòng bài văn gian lận đó ngay tại công đường sao? Cho dù ngươi có thể thì đã sao? Bài văn này cả thành đã sớm biết hết rồi!”

“Ta không thể đọc thuộc lòng, bởi vì đó là do ta sao chép.”

“Ngươi…”

Ngọc Lâm thẳng lưng, vẫn nhìn vào khe cửa hành lang xuyên công đường: “Chỉ cần xin Trương Mẫn cô nương đọc lại từng chữ từng câu một lần nữa, đối chiếu với vật chứng, ta có thể chứng minh, người hạ bút sao chép bài văn đó là ta.”

Mao Hành một tay ấn huyệt thái dương, một tay lật trong hồ sơ tìm ra bài văn đó.

“Trương Mẫn.”

Trương Mẫn chỉ lo nhìn Ngọc Lâm, không nói lời nào.

Mao Hành rũ bài văn ra, nâng cao giọng gọi nàng lần nữa: “Trương Mẫn!”

“Có…”

“Đọc lại đi.”

Trương Mẫn mím môi, cúi đầu thấy tay Ngọc Lâm vẫn nắm chặt lấy ống tay áo mình.

“Muội làm vậy là vì ai?”

Nàng không kìm được hỏi thành tiếng: “Muội là vì Dược Dược sao? Muội có biết muội là ai không? Muội là… muội là…”

Trương Mẫn nghẹn ngào, cúi đầu cố sức nén xuống muôn vàn sóng gió trong lòng, đau đớn nói: “Nó không xứng đâu, đệ đệ ta thực sự không xứng đâu… Nó đã vì ta mà cầu xin muội sao?”

“Ngài ấy không có.”

Trương Mẫn nghẹn ngào nói: “Không xứng để muội làm như vậy đâu.”

“Trương Dược xứng, cũng rất đáng giá.”

Ngọc Lâm nói đoạn liền lay lay ống tay áo Trương Mẫn, gương mặt không chút phấn son, lại hiện ra một vẻ nũng nịu của con gái, khiến người ta nhìn vào mà thấy xót xa.

“Trương Mẫn lại càng đáng giá hơn.”