Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 107: Hai chữ ân



Mỗi người đều có một bí mật, đó là cội nguồn tạo nên màu sắc của cuộc đời họ. Muốn tìm kiếm chân tướng của một sự việc, khó tránh khỏi phải truy tìm đến tận đáy lòng của một người. Nhưng muốn chạm tới cái đáy ấy, đôi khi phải nhổ tận gốc rễ những ký ức quái đản, u tối nhất.

Ngọc Lâm chỉ có một bí mật duy nhất, nàng đã tự mình vạch trần nó trên công đường năm ngoái. Từ đó, màu sắc cuộc đời nàng phơi bày trước thiên hạ, nàng chẳng còn gì để sợ, việc gì cũng dám làm, lời gì cũng dám nói.

Nhưng đương nhiên là Trương Dược thì khác với nàng.

Hắn giết người giết đến mức buồn nôn, mỗi ngày trôi qua là một ngày hắn đều muốn chết, Ngọc Lâm biết rõ điều ấy. Nguyên nhân đằng sau vốn đã quá rõ ràng, ai cũng đều biết hắn là con chó săn của thiên gia, là chim ưng của vương triều. Dẫu là tại trà xá Bích Hồng hay giữa phố phường sầm uất, hắn đều bị người ta mắng chửi không biết bao nhiêu lần. Hắn không oan, vì hắn thực sự là một kẻ ác đồ tay nhuốm đầy máu.

Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ. Tại sao bao năm qua hắn chỉ bị mắng chửi thôi? Tại sao bị nguyền rủa nghìn lần mà hắn vẫn rong ruổi không ai cản nổi giữa Lương Kinh? Tại sao trước giờ hắn chưa từng phải chịu sự phán xét của luật pháp? Tại sao hắn không thể dừng lại? Và tại sao, dù muốn chết đến thế, nhưng bất luận thế nào hắn vẫn không thể chết?

Trương Dược trước đây không thể trả lời được những câu hỏi ấy, nhưng giờ đây hắn đã có chút thông suốt rồi.

Bởi vì sau lưng hắn có một người mà thế gian không ai dám mắng chửi, thậm chí khi gặp người đó không được lộ vẻ bi ai, không được lộ vẻ vui mừng. Tên của người đó không thể được thốt ra, dù chỉ viết một câu ‘Cây ngô đồng ngoài thành đã héo tàn quá nửa’ cũng đủ để nhà tan cửa nát.

Bao nhiêu năm qua, người đó che chắn cho Trương Dược như một lớp thiết giáp đen kịt, khiến tất thảy trong vòng ba bước không ai dám lại gần hắn, khiến hắn dù thế nào cũng không thể bước lên công đường. Bởi vì người đó không thể bị phán xét nên Trương Dược cũng không thể bị phán xét. Vì vậy, tất cả những gì hắn phải chịu đựng cả đời này đều là tư hình, đều là tư hình của chủ nhân.

Hôm nay trên công đường Tam ti, Ngọc Lâm nói với hắn rằng hãy mặc đồ trắng mà đến, hắn đã nghe lời nàng. Lúc này hắn ngẩng đầu, nhìn tấm biển cao treo trên công đường, nhìn chiếc ghế quan của Ngô Lũng Nghi và Mao Hành, nhìn quan thư ký đang múa bút không ngừng. Vô số ánh mắt từ trên xuống dưới đổ dồn về phía hắn như đao như tiễn, như muốn băm vằn hắn ra. Xung quanh bỗng chốc trở thành một cái đài lột da.

Dưới có Hàn Tiệm làm chứng, trên có Đại lý tự khanh Mao Hành đích thân ngồi thẩm, hắn cuối cùng cũng buộc phải cởi bỏ lớp da trước giờ chỉ phải khuất chịu tư hình kia trước mặt bao người, từ đó lật lại một đoạn ký ức hoang đường vô tận, để lộ ra màu sắc thực sự của cuộc đời mình.

Chẳng hiểu vì sao, khi Ngọc Lâm quỳ bên cạnh, lòng Trương Dược lại có chút sợ hãi. Nhưng cũng chỉ là một chút thôi, không phải sợ bị bêu xấu, mà là hận chính mình có nhãn lực quá tốt, năm xưa hắn ở miếu Bì Trường đã không nhìn lầm. Người tử tù đó thực sự có thể lấy mạng hắn, Ngọc Lâm thực sự có thể g**t ch*t hắn.

Hắn sợ mình cầu nhân đắc nhân trên người cô nương này, công đức viên mãn, để rồi từ nay về sau chẳng còn lý do gì để dây dưa bên cạnh nàng nữa.

“Là… tội… tội… nô…”

Trong tiếng kêu đứt quãng của Trịnh Dịch Chi, Trương Dược gồng thẳng sống lưng, tĩnh lặng nhìn tấm biển treo trên đầu.

Ngọc Lâm vật lộn đứng dậy, gông xiềng trên người nàng kêu lanh lảnh. Nàng chẳng màng đến những xiềng xích ấy, quỳ suốt cả một ngày, lại chưa có hạt cơm hớp nước nào vào bụng, bước chân lảo đảo, nhếch nhác đến mức gần như là bò lại phía sau lưng Trương Dược.

Đập vào mắt nàng là hai chữ, hay đúng hơn là hai cụm sẹo lồi xấu xí. Giống như để che giấu thứ gì đó, chúng bị dao cùn cứa đi rạch lại nhiều lần, miễn cưỡng khắc ra hình chữ thô kệch.

Tội nô.

Tại sao lại là hai chữ này? Trong đầu Ngọc Lâm vang lên một tiếng uỳnh chấn động. Có đường thì đi, cầm đao thì chém, đó vốn là sự sảng khoái, nhưng khi tận mắt chứng kiến có người vì mình mà lâm vào cảnh khốn cùng, hổ thẹn thế này, nàng nếu không lạnh lùng thì sao có thể thản nhiên tự tại cho được? Hành sự đến ngày hôm nay, đây là lần đầu tiên Ngọc Lâm nảy sinh ý nghĩ hối hận trong lòng.

“Xin lỗi…” Ngọc Lâm lẩm bẩm, gần như không suy nghĩ mà chắn ngay sau lưng Trương Dược, nghẹn ngào: “Xin lỗi, ta không biết… xin lỗi, thực sự xin lỗi, ta quên mất…”

“Không sao đâu.” Người phía sau vẫn bất động như một bức tường lạnh bị băng tuyết phủ kín, nhưng giọng nói lại rất dịu dàng: “Ngọc Lâm, nàng không có cách nào để đối đãi vèn toàn với tất cả mọi người được. Huống hồ…”

“Là ta tự cho rằng mình đúng, ta quá muốn thắng nên suy nghĩ không chu toàn. Trương Dược, chàng mặc áo vào đi, chàng…”

Người phía sau không quay đầu lại, chỉ vững vàng thốt ra ba chữ: “Nàng đừng hoảng.”

Ngọc Lâm xoay người lại, vừa lúc người phía sau cũng quay đầu, vô tình lưng hai người tựa vào nhau. Ngọc Lâm khẽ rùng mình, nhưng sống lưng Trương Dược đã vững chãi đỡ lấy nàng, đồng thời mỉm cười với nàng.

“Lời vừa rồi ta nói sai rồi, nàng không có lỗi với ta. Bộ y phục này là tự ta muốn cởi. Một trận mưa thật vừa vặn, một bộ bạch y thật đẹp, một công đường Tam ti thật tốt…” Hắn nói liên tiếp ba chữ thật, đến cuối cùng, ánh mắt dịu lại: “Ngọc Lâm, cảm ơn nàng.”

“Trương Dược, ta…”

“Ta đã chờ ngày này từ lâu rồi, nàng tránh ra đi.” Trương Dược không để Ngọc Lâm nói tiếp, vừa gật đầu vừa bảo: “Những gì nàng dạy ta đều thuộc rồi, cuộc thẩm vấn phía sau, ta tự mình đáp lời được.”

Đúng lúc đó, Mao Hành ở phía trên khẽ ho một tiếng, bảo sai dịch: “Đưa nữ phạm nhân đi trước.”

Ngọc Lâm vẫn không chịu rời đi. Trương Dược nhìn vào mắt nàng, nhắc lại lần nữa: “Ta không lừa nàng, ta thực sự biết rồi. Ta sẽ không làm hại bất kỳ ai, nếu không, ta sẽ không bao giờ gặp lại nàng nữa.”

Không bao giờ gặp lại nàng. Đây là kiểu tự trừng phạt kỳ quái gì vậy? Ngọc Lâm còn chưa kịp nghĩ kỹ đã bị sai dịch xốc nách lôi đi. Nàng đã cạn kiệt sức lực, không còn sức chống cự, đành để mặc bọn họ đưa sang một bên.

Mao Hành và Ngô Lũng Nghi cùng rời khỏi án, đi đến sau lưng Trương Dược. Hai chữ xấu xí kia đập vào mắt hai người, dù vừa rồi đã nghe Trịnh Dịch Chi kêu lên nhưng vẫn không khỏi bàng hoàng.

“Đây là…”

“Mao đại nhân chẳng phải vừa hỏi ta rằng ta nhận mệnh lệnh từ ai sao?” Trương Dược đột nhiên lên tiếng. Sống lưng Mao Hành chợt lạnh toát. “Hai chữ sau lưng ta đây, đã đủ để trả lời câu hỏi của đại nhân chưa?”

Nhận mệnh lệnh của ai? Tội nô nhà ai? Câu trả lời cho câu hỏi tiếp theo đã quá rõ ràng, mà nó cũng chính là đáp án cho câu hỏi trước đó. Nhận mệnh thiên tử, giết người diệt khẩu.

Mọi thứ đột ngột được phơi bày trên mặt bàn. Ở đây ngoài Trương Dược ra thì không có ai thực sự là kẻ đần độn, vì vậy không ai không kinh sợ. Quan thư ký nhất thời không cầm vững bút, cạch một tiếng, ngòi bút rơi xuống gạch, tạo thành một vệt mực đen ngòm.

Trương Dược liếc nhìn quan thư ký: “Ngươi không cần sợ.” Quan thư ký run rẩy, không dám đối mắt với Trương Dược. Trương Dược bình thản nói tiếp: “Ta sẽ không hại các ngươi phải chết. Những lời ta nói, các ngươi cứ ghi chép lại hết đi.”

Mao Hành ghé sát Ngô Lũng Nghi, nói nhỏ: “Theo ông thì nên thế nào? Theo ta thấy thì tuyệt đối không thể thẩm vấn tiếp được nữa.”

Ngô Lũng Nghi chưa kịp trả lời, Trương Dược đã nói tiếp: “Đầu óc ta không tốt, việc duy nhất ta có thể giúp các vị đại nhân là nói đến đây thôi. Vậy nên bất kể hai vị đại nhân định thẩm vấn ta thế nào, ta cũng sẽ không hé môi thêm bất kỳ lời nào nữa. Còn việc thu xếp kết thúc ra sao, các ngài đi mà hỏi Ngọc Lâm.”

Mao Hành theo lời hắn nhìn về phía Ngọc Lâm, bất giác cười khổ: “Ngọc Lâm.” Ngọc Lâm vẫn đang bàng hoàng, không nghe thấy Mao Hành gọi mình. “Ngọc cô nương.”

“Cái… cái gì?”

Mao Hành phẩy tay ra hiệu cho sai dịch buông Ngọc Lâm ra, rồi hỏi: “Ngươi có biết hai chữ sau lưng Trương chỉ huy sứ không?”

“Nàng ấy chưa từng chạm vào ta, nàng ấy không biết.” Câu này là Trương Dược trả lời, và hắn dùng từ “nàng chưa từng chạm vào ta” thay vì “ta chưa từng chạm vào nàng”.

Mao Hành nhíu mày: “Ngươi nói năng kiểu gì vậy, bản thân ngươi…”

“Nàng rất tốt. Chỉ là gia tỷ không cho phép, ta dù có vô liêm sỉ cũng không có gan.”

Mao Hành lại cười khổ lần nữa: “Được, được… coi như ta hỏi thừa. Nếu Trương chỉ huy sứ đây một chữ cũng không chịu nói thêm, bọn ta cũng không thể dùng hình với ngươi. Vụ án diệt khẩu này của ngươi tạm thời gác lại.”

Nói xong, ông cùng Ngô Lũng Nghi quay lại sau án ngồi xuống, bảo thư ký trình bản ghi chép lên, sắp xếp lại hồ sơ trong tay, rồi hắng giọng: “Nay vụ án gian lận kỳ thi xuân này liên lụy quá nhiều, không còn là chuyện xá tội cho một mình Trịnh Dịch Chi là xong. Bọn ta cần bàn bạc kỹ rồi mới ra phán quyết. Tuy nhiên, hôm nay cũng không phải là không thể đưa ra một kết luận nào.”

Ông nói đoạn, cao giọng hơn: “Cống sinh Giang Sùng Sơn gian lận, lập tức bắt giam. Còn Ngô Bảo Lai tạm giao cho Giang gia trông giữ chờ lệnh truyền ngày sau. Người đâu, tháo gông xiềng trên người Trịnh Dịch Chi ra. Ngoài ra, hãy tìm lại thê tử hắn, hộ tống họ về quê bình an.”

“Tạ đại nhân… Tạ Thanh Thiên đại nhân…”* Trịnh Dịch Chi quỳ xuống đất dập đầu mười cái, sau khi đứng dậy, theo bản năng quay sang phía Ngọc Lâm. Hắn muốn bản thân được giải thoát, nhưng cô nương này từ nay về sau lại dấn thân vào chốn lao tù, lòng hắn ngũ vị tạp trần, nhất thời không biết mở lời với Ngọc Lâm thế nào.

*Thanh Thiên đại nhân là cách gọi một vị quan thanh liêm, công minh, ví như quan tòa trời xanh, người xử án công bằng cho dân.

Trương Dược thấy Ngọc Lâm vẫn còn ngẩn ngơ, khẽ gọi: “Ngọc Lâm”. Ngọc Lâm lúc này mới sực tỉnh. Thấy Trịnh Dịch Chi đứng lóng ngóng trước mặt mình, nàng mím môi, thu lại cảm xúc, lên tiếng trước: “Kỳ thi xuân năm nay tuy hỏng rồi, nhưng ba năm sau, ngài vẫn sẽ thi tiếp chứ?”

Trịnh Dịch Chi vội gật đầu.

Ngọc Lâm “ừ” một tiếng, khẽ nói: “Vậy ta hy vọng ngài đừng quá chấp niệm với công danh. Con đường để nuôi sống gia đình trong thiên hạ này cũng không hề ít, cứ thử xem sao. Nhưng nếu làm không tốt, vẫn muốn thực hiện hoài bão trong lòng thì cũng đừng vì thế mà hoàn toàn thất vọng với quan trường rồi để mình bị cuốn theo dòng bùn. Tấm lòng chân thành của người đọc sách vẫn rất đáng quý.”

Trịnh Dịch Chi nghẹn ngào: “Cô… cô là ai vậy?”

Ngọc Lâm cúi đầu đáp: “Ta cũng không biết mình thực sự là ai nữa, ừm…” Nàng trầm ngâm một hồi rồi bỗng thanh thản lạ thường: “Nữ hộ Lương Kinh, họ Ngọc, tên duy nhất một chữ Lâm. Thân đang mang tội, xin thứ cho ta không thể tiễn xa được. Vẫn chúc ngài ngày sau sẽ không bao giờ gặp phải những chuyện khiến mình điên dại thế này nữa, may mắn thuận lợi, đi thật tốt con đường mà ta từng muốn đi nhất.”

Nói xong, nàng nâng xiềng xích lên hành một nữ lễ với Trịnh Dịch Chi. Trịnh Dịch Chi chắp tay đáp lễ, sau đó xiềng xích quanh người hắn đều được tháo bỏ. Thân hình nhẹ bẫng, thần trí hoàn toàn khôi phục, hắn vái chào ba vị quan trên công đường rồi theo sai dịch bước ra phía rừng gai ngoài cửa.

Một luồng gió rừng thổi tới, khiến mọi người thấy lạnh ớn, Mao Hành kéo lại áo choàng. Khi Trịnh Dịch Chi ra khỏi công đường, ông không nhịn được ho khẽ một tiếng. Thế nhưng mấy tiếng ho vô nghĩa ấy lại khiến Triệu đường quan bên cạnh sợ hãi rụt cổ lại.

“Triệu đại nhân tránh cái gì?” Ngô Lũng Nghi hỏi.

“Hạ quan…”

Mao Hành đột nhiên quát lớn: “Ngươi kết án hồ đồ, oan uổng người vô tội, sao xứng ngồi trên công đường Tam ti này!”

“Hạ quan thực sự là…”

“Câm miệng! Người đâu, lột quan phục của hắn ra, tháo mũ ô sa, áp giải xuống dưới chờ bọn ta bẩm báo bệ hạ rồi mới định tội.”

“Mao đại nhân, không thể như vậy, ta là… ta là…”

Mao Hành quát: “Nếu có lời gì cần biện minh, có việc gì muốn khai báo thì nói ngay đi, đừng có che che đậy đậy, làm bộ làm tịch khó coi.”

Triệu đường quan mồ hôi chảy ròng ròng, thoáng thấy bóng người thấp thoáng sau sảnh đường, lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, không thốt ra được chữ nào nữa. Đôi chân run rẩy, ông ta đành để mặc sai dịch lôi ra ngoài.

Trong phút chốc, phạm nhân và phạm quan đều đã có chỗ của mình. Dưới công đường chỉ còn lại hai người khiến Mao Hành đau đầu nhất là Ngọc Lâm và Trương Dược.

Mao Hành vỗ vai Ngô Lũng Nghi: “Ta không muốn nói chuyện với hai người này nữa, Ngô tổng hiến, ông lo liệu đi.”

Ngô Lũng Nghi mỉm cười, ôn tồn đáp: “Được.” Nói xong, ông quay sang Ngọc Lâm: “Bất kể những lời trước đây là lời nói thật hay lời điên rồ, câu Ngô Chiếu Bán Tử cô viết đã liên lụy không chỉ là Giang gia, mà còn cả các Học chính kỳ thi xuân lần này, thậm chí còn…” Ông liếc nhìn phía sau sảnh đường, cuối cùng không nói hết câu. “Cho nên dù thế nào, hôm nay cô cũng không thể trở về được nữa.”

“Ta biết.”

Ngô Lũng Nghi nói tiếp: “Nhưng cô yên tâm, ngày nào ta còn quản vụ án này thì sẽ chăm sóc cô ngày đó, không để cô chịu nhục hình nữa.”

Ngọc Lâm mỉm cười gật đầu, nhận lấy ý tốt của ông: “Được.”

Ngô Lũng Nghi lúc này mới nhìn sang Trương Dược: “Còn Trương chỉ huy sứ…” Lời ông chưa dứt, Mao Hành bên cạnh đã lạnh lùng nói: “Vụ án trên người hắn, nếu tính toán kỹ thì không biết phải dùng mạng của bao nhiêu vạn người mới lấp đầy được.”

Ngọc Lâm đanh giọng nói với Mao Hành: “Nếu cần một vạn mạng người thì thực chất chẳng cần lấy mạng bất kỳ ai cả.”

Mao Hành hỏi: “Ý ngươi là sao?”

Ngọc Lâm đáp: “Thực ra Mao đại nhân đã sớm nói ra cách giải quyết rồi.”

Mao Hành “hả” một tiếng.

Ngọc Lâm khẳng định: “Chẳng phải ngài đã nói, ngài định viết chuyện lên Để báo sao?” Nàng liếc nhìn quan thư ký đang ngồi chết lặng trên ghế. “Trương chỉ huy sứ thực chất chưa hề nói ra một câu sự thật nào, nhưng sự thật vốn dĩ đã quá rõ ràng. Vậy nên hãy cứ theo lời ngài ấy nói, viết không sai một chữ nào vào Để báo, phát tán khắp quan trường. Những chuyện không thể bày ra ngoài sáng thì hãy bày hết ra. Vạn người thấy kẻ ấy đáng chết, nhưng không thể giết sạch vạn người, thì rốt cuộc… không một ai đáng phải chết cả.”

Mao Hành nghe xong chỉ lắc đầu, sau đó lại gật đầu liên tục, khóe môi không nén nổi nụ cười, ông hỏi Ngọc Lâm: “Ngươi ép bệ hạ đến mức này, ngươi không sợ sao?”

Ngọc Lâm vén lọn tóc rối, xiềng xích va chạm trúng vào xương chân mày, nàng nhíu mày đáp: “Cũng có một chút.” Nàng không còn cố ý giả giọng nam nhân nữa, lúc nói chuyện thấp thoáng nét nữ tử, lời lẽ đầy chân tình thực cảm. Mao Hành nhất thời không biết đáp lời nàng thế nào.

Nói cho cùng, buổi thẩm vấn này kéo dài đến tận bây giờ, ông thực sự thấy xót xa cho cô nương này. Nhưng ông đã cứng rắn cả đời, không quen nói lời mềm mỏng, nên lời an ủi khi thốt ra lại hóa thành một tiếng thở dài xen lẫn nụ cười.

Ngô Lũng Nghi thấy thế liền đỡ lời Mao Hành, nghiêm giọng bảo Trương Dược: “Cậu là thượng sai, bọn ta không thể giam giữ cậu, hôm nay cậu cứ tự nhiên đi đi.”

Trương Dược “ừ” một tiếng, ánh mắt lại hướng về phía Ngọc Lâm, nhưng Ngọc Lâm lại nhìn xuống đất, rõ ràng có ý né tránh.

Ngô Lũng Nghi nhìn hai người, lại bật cười khẽ, bình thản hỏi: “Hai người có lời gì muốn nói với nhau không?”

“Không có.” Ngọc Lâm đáp rất nhanh. Thế nhưng Trương Dược im lặng một hồi rồi lại bồi thêm một câu: “Ta có.”

“Vậy được.” Ngọc Lâm giật mình, không ngờ câu này của Trương Dược, Ngô Lũng Nghi cũng tiếp lời rất nhanh, giọng điệu sau đó còn mang theo vài phần thấu hiểu: “Áp giải Ngọc Lâm về ngục Đại lý tự trông coi, Trương chỉ huy sứ tiễn nàng ta vài bước đi.”