Vạn hộ dân bắt đầu lên đèn. Toàn thành Lương Kinh chìm trong cái ướt đẫm bởi trận mưu lớn kéo dài từ trưa đến tận đêm thâu.
Ngọc Lâm đứng trước cửa chính của Đại lý tự. Trước mắt nàng là rèm mưa giăng kín trời đất, nền gạch phiến đá như một tấm gương đồng khổng lồ phản chiếu những mảng sáng lạnh lẽo. Dưới mái hiên và những góc mái nhô ra ven đường, lũ chim ướt sũng đậu lặng lẽ, chẳng còn sức mà bay lên. Cả thành chìm trong sự tĩnh mịch, ngay cả làn khói bếp muộn màng cũng bị màn mưa dập tắt, không sao vút lên nổi.
Ngọc Lâm bỗng cảm thấy mùa năm này bắt đầu từ ngày hôm nay dần trở nên lạnh lẽo chưa từng có. Cái lạnh thấm vào tận xương tủy, âm u như những ngày trước khi tuyết rơi.
Nàng thở ra một hơi, chậm rãi hạ hai tay xuống, xiềng xích khoá trước hai chân, khẽ va vào đầu gối đang râm ran đau nhức. Đám sai dịch áp giải Ngọc Lâm đứng đợi cách đó chừng mười bước, trong vũng nước tích tụ trước mắt chỉ có bóng của mình nàng. Nàng định vén váy bước xuống bậc cửa giữa màn mưa, vừa nhấc chân lên, mũi chân còn chưa kịp chạm vào làn mưa thì bỗng có người từ phía sau đi tới chộp lấy ống tay áo nàng.
“Văn thư áp giải tù nhân vẫn còn ở trong tay ta, nàng định đi thế nào?”
“Chàng…” Ngọc Lâm mím môi: “Bỏ ta ra trước đã được không?”
Giọng nói sau lưng điềm tĩnh và bình thản như một dải lụa mịn vừa mới thấm nước.
“Nhìn hết thân thể của ta rồi, nàng liền thay đổi sao?”
“Chàng nói nhăng nói cuội gì đó, ta thay đổi gì chứ…”
Người kia không đợi Ngọc Lâm nói xong đã kéo nàng về phía trước, thuận thế nắm lấy cổ tay nàng: “Thay đổi đến mức không chịu nói chuyện với ta.”
“Ta không có…”
“Không có thì tại sao nàng phải trốn?”
Ngọc Lâm ngẩn người. Cơn mưa lớn chỉ cách nàng có một bước chân, hơi mưa ẩm ướt và lạnh lẽo từng đợt táp thẳng vào mặt. Vũng nước dưới đất như vực thẳm, cánh tay mảnh khảnh của nàng giống như một dây đàn đơn độc, treo leo nối liền với một vách đá phía sau.
Trương Dược hỏi nàng tại sao lại trốn, nhưng nàng có thể trốn đi đâu được?
Một Trương Dược trước đây chưa bao giờ dám chủ động chạm vào nàng, sau khi cởi áo lộ thân giữa công đường ngày hôm nay giống như đã tháo bỏ được gông xiềng vô hình đeo trên thân mình đằng đẵng bao năm. Hắn không còn tự trói buộc tay chân, cũng không còn tự phong tỏa miệng lưỡi, đối diện với Ngọc Lâm một cách tự tại và thong dong chưa từng có. Hắn không còn bí mật nữa, vì vậy hắn trở nên giống Ngọc Lâm, chuyện gì cũng dám làm, lời gì cũng dám nói.
Chỉ là trong lồng ngực Ngọc Lâm mang một nỗi phẫn uất, còn trong tim Trương Dược lại có một đoạn tình cảm bùng cháy lên từ đống tro tàn.
“Đồ trắng là nàng bảo ta mặc, cũng là nàng bảo ta cởi.”
Ngọc Lâm đột ngột quay đầu lại. Trương Dược một tay cầm ô, một tay nắm lấy cánh tay Ngọc Lâm, hắn đứng tĩnh lặng trên bậc cửa cao nhất, ánh mắt lạnh lẽo nhìn nàng. Trong tiếng mưa rơi ngập thành, Ngọc Lâm gần như có thể nghe thấy tiếng ma sát nhỏ vụn giữa xương cốt hắn như lửa đốt củi khô, phát ra tiếng nổ lách tách.
“Nàng không muốn thừa nhận sao?”
Ngọc Lâm mím môi: “Chàng không thấy buồn chút nào sao?”
Trương Dược không trả lời. Hắn bước xuống hai bậc, đưa chiếc ô trong tay cho Ngọc Lâm, sau đó thuận thế bế ngang nàng vào lòng. Hắn không dừng lại một khắc nào mà đi thẳng vào trong màn mưa.
Ngọc Lâm vội vàng bung ô che trên đầu hai người. Nàng ngẩng đầu lên, trước mắt là đường viền xương quai hàm rõ nét của Trương Dược. Một tay nàng cầm ô, một tay theo bản năng túm chặt lấy ống tay áo hắn. Trương Dược liếc nhìn bả vai mình, nhưng không hề nhắc nhở Ngọc Lâm về sự thất thố đó.
“Ta không thấy buồn.” Trương Dược bế Ngọc Lâm đi trong mưa, ủng da giẫm nước kêu lạch bạch. “Ngược lại trong lòng thấy rất nhẹ nhõm. Kể từ khi trên lưng có hai chữ ấy, ngoại trừ Trương Mẫn và Hứa Tụng Niên, ta chưa từng cho bất kỳ ai nhìn. Ta cảm thấy nó vừa là sỉ nhục ta, vừa là sỉ nhục phụ mẫu đã khuất của ta. Nhưng hôm nay, chính nó đã giúp ta trả lời một câu hỏi trên công đường Tam ti mà đến tận bây giờ ta không thể đích thân trả lời: Ta nhận lệnh chủ nhân giết người, phụng mệnh thiên tử diệt khẩu. Chuyện này sẽ được viết trên Để báo vào ngày mai, cuối cùng thiên hạ đều biết. Thế cũng tốt…”
Nói đến đây, hắn dường như mỉm cười: “Hóa ra ta cũng đã sớm căm ghét tư hình đến tận xương tủy.”
Trương Dược dừng bước, cụp mắt nhìn xuống: “Ngọc Lâm, quan tư pháp trên thiên hạ này nhiều vô số, nhưng chỉ có nàng đã cho ta một cơ hội được phán xét công bằng.”
“Ừm…”
“Ta nên chịu tội trước luật pháp mà chết, nhưng ta lại muốn ở bên cạnh nàng.”
Câu nói này đâm trúng vào tim Ngọc Lâm, thân thể nàng trong lòng Trương Dược đột ngột cứng đờ. Giọng nói trên đỉnh đầu lại vang lên, chính là câu nói “Sinh con đẻ cái, xây dựng từ đường” mà nàng đã nói rất nhiều lần. Chỉ có điều, lần này hắn phủ định câu nói đó, chuyển sang hỏi nàng: “Không sinh con đẻ cái, cũng không xây dựng từ đường, nếu vậy có thể ở bên cạnh nàng không?”
Ngọc Lâm chậm rãi dời chiếc ô đi, đến lúc này nàng mới nhìn rõ gương mặt Trương Dược. Bạch y hơi ướt, làm nổi bật làn da sạch sẽ và hàng lông mày cương trực của hắn. Có lý lẽ gì để từ chối một người nam nhân tuấn tú, có lý do gì để không nhận lấy một trái tim thuần khiết?
Ngọc Lâm nhắm mắt lại. Tiếng mưa rơi lên mặt ô át đi vạn vật, nàng chỉ có thể nghe thấy hơi thở của chính mình.
“Được.” Nàng nói xong liền sụt sịt mũi, mở mắt nhìn Trương Dược, lặp lại một lần nữa: “Được.”
Nàng cứ ngỡ Trương Dược tính tình có lạnh lùng đến mấy thì nghe xong hai chữ này cũng sẽ bàng hoàng, hoặc ít nhất là cụp mắt quay đi để nàng được nếm trải sự do dự của nam nhân một lần. Ai ngờ hắn lại bình thản nói một tiếng: “Tốt.” Sau đó hắn liếc nhìn bả vai mình, bảo nàng: “Vậy nàng đừng túm ống tay áo của ta chặt như thế nữa, bả vai ta sắp lộ ra rồi.”
Hai người Trương, Ngọc dấn bước trong mưa, cùng đám ngục tốt áp giải phạm nhân dần khuất vào màn đêm.
—
Trước cửa Đại lý tự thắp lên hai hàng đèn lồng. Triệu Hà Minh một mình che ô, vén vạt bào bước qua bậu cửa chính. Trong đêm mưa vang lên tiếng vó ngựa lanh lảnh, một cỗ xe ngựa chậm rãi đi tới, dừng lại trước mặt y.
Rèm xe được vén lên, một bàn tay đưa ra từ bên trong. Giang Huệ Vân búi tóc cao, sắc mặt hơi lộ vẻ mệt mỏi.
“Về nhà thôi.”
Triệu Hà Minh đứng dưới ô ngẩng đầu, nhưng không đưa tay ra đón.
“Là nàng đã giúp Tiểu Phù?”
Giang Huệ Vân đặt tay lên đầu gối, không thu lại, nhìn xuống Triệu Hà Minh đáp: “Phải, Hàn Tiệm là do thiếp thu nhận giúp đỡ. Cũng là thiếp giúp hắn đưa tin cho Tiểu Phù. Còn Tống Ẩm Băng cũng là thiếp nghe theo ý của Tiểu Phù mà cố tình điều đến bên cạnh chàng.”
Triệu Hà Minh cười khổ một tiếng: “Tại sao nàng lại làm vậy?”
Giang Huệ Vân nói: “Bởi vì Giang Sùng Sơn năm sáu tuổi ngã ngựa bị thương đầu, từ đó đọc sách không thông, viết văn không thành câu. Bao nhiêu năm qua, ngay cả chương Học nhi trong Luận Ngữ nó còn không học thuộc nổi. Nếu bảo nó luyện võ trấn thủ biên thùy thì còn có thể không làm nhục công đức tổ tông. Còn thi cử đỗ đạt ư? Đó là một chuyện nực cười lớn nhất thiên hạ. Hai năm trước nó trúng cử kỳ thi Hương, thiếp đã biết là do bọn chàng dàn xếp phía sau, chỉ là thiếp ích kỷ bao che, không nỡ hại mẫu tộc của mình.”
Triệu Hà Minh lắc đầu: “Vậy tại sao lần này…”
“Bởi vì các chàng muốn những người vô tội và thấp hèn phải chết.” Giang Huệ Vân nói xong liền lặng lẽ nhìn Triệu Hà Minh, im lặng hồi lâu rồi bỗng thở dài.
Nàng thu lại bàn tay đang đưa về phía y, dụi dụi hốc mắt ẩm ướt: “Chàng là công tử được Triệu gia chuyên tâm nuôi dưỡng, chàng chưa từng ra chiến trường, chàng không hiểu thiếp và cha anh, cùng với hàng vạn binh sĩ đã dùng mạng để giữ vững một cửa thành rốt cuộc là vì điều gì?”
Triệu Hà Minh nói: “Chẳng lẽ không phải vì công huân hiển hách sao?”
“Thiếp không phủ nhận.” Giang Huệ Vân tiếp lời y: “Thiếp không phủ nhận những người ra trận đều muốn công huân, nhưng nếu chỉ vì công huân thì có thể trụ được bao lâu?”
Triệu Hà Minh không kìm được bật cười: “Vậy là vì điều gì? Xin phu nhân chỉ giáo.”
“Vì con người. Vì những người vô tội và thấp hèn ở phía sau cánh cửa thành đó.” Giang Huệ Vân trầm giọng xuống: “Phản quân trong thiên hạ khởi nghĩa từ chốn thảo mãng, thiếu tiền không lương, hễ vào được thành là không có nhà nào không bị cướp bóc. Tích cóp nửa đời người của một gia đình sụp đổ trong chớp mắt, nhà tan cửa nát chính là lúc thành sập. Bọn thiếp cầu công huân để giữ thiên hạ của thiên tử, nhưng cũng cầu lương tâm để giữ mảnh đất và mái nhà của con người. Thiếp là dâu của Triệu gia, cũng là con gái của Giang gia, thiếp kính trọng tổ tiên, và thiếp cũng có lương tâm của chính mình.”
Triệu Hà Minh rũ mắt, gấu áo đã bị nước mưa thấm ướt quá nửa. Lời nói của Giang Huệ Vân lơ lửng trên đỉnh đầu y, sắc bén như kiếm khiến y chấn động.
“Triệu Hà Minh, năm thiếp gả cho chàng, thiếp cảm thấy chàng cũng có lương tâm.”
“Vậy bây giờ thì sao?”
Lại là một khoảng lặng. “Có lẽ vẫn chưa mất hết, thiếp cũng không biết nữa. Phu thê là một thể, chàng đối với thiếp có ơn cũng có nghĩa, thiếp không thể quyết liệt với chàng, nhưng thiếp tuyệt đối không thể phản bội chính mình. Thế nên, xin lỗi…”
Triệu Hà Minh bỗng nói nhanh hơn: “Nhưng nàng có biết Tiểu Phù dùng thủ đoạn gì không? Nó viết Ngô Chiếu Bán Tử viện dẫn án cũ kỳ thi Hương trong Vấn Hình Điều Lệ và vụ án thơ ngô đồng, cả hai nhà Giang Triệu chúng ta đều sẽ bị nó kéo vào vũng bùn mưu nghịch.”
“Nhưng nó còn cách nào khác sao? Mà chúng ta sẽ chết sao?”
Triệu Hà Minh nhất thời ngẩn người.
Giang Huệ Vân nghiêng người lại gần Triệu Hà Minh, khẩn thiết nói: “Chúng ta không chết được. Chúng ta cây cao rễ sâu, chưa thể chết ngay được.”
“Lời này là Tiểu Phù nói sao?”
Giang Huệ Vân lắc đầu: “Không, là tự thiếp nói. Lần chùa Thiên Cơ bị thiêu rụi đó, nó vì cứu Lưu Ảnh Liên mà bắt chước theo thủ bút của chàng, hại chàng bị quản thúc trong nội đình. Thiếp từng đến chất vấn nó, thiếp hỏi có phải vì thiếp cây cao rễ sâu, chưa thể chết ngay được nên nó có thể thanh thản mà làm tổn thương chúng ta không. Nó không trả lời, chỉ quỳ trước mặt thiếp xin nhận tội. Thiếp khi đó đã rất giận, nhưng không hiểu sao trong lòng lại thấy xót xa cho Tiểu Phù. Sau này thiếp mới dần dần hiểu ra và nghĩ thông suốt tại sao mình lại mâu thuẫn như vậy. Triệu Hà Minh, người ở vị thế cao không được làm ác, một chút cũng không được.”
“Điều đó e là quá tuyệt đối…”
“Bởi vì không công bằng. Bởi vì chúng ta giết người không phải đền mạng, chúng ta không gặp báo ứng, nhưng người trong thiên hạ không phải chỉ biết cắn răng nuốt máu, vẫn có người như Tiểu Phù, liều mạng của chính mình cũng phải lột bằng được một lớp da của chúng ta. Thiếp thích những cô nương như vậy, thiếp nhất định phải giúp nó. Dù có để thiếp bước xuống đài cao, tước bỏ công huân, thiếp cũng chẳng quản. Thiếp vẫn chưa già, thiếp vẫn có thể đi xa đến Úc Châu, cùng huynh trưởng đánh một trận để dành lại một phần cáo mệnh cho chính mình.”
Triệu Hà Minh im lặng hồi lâu trong mưa, đèn lồng trên xe ngựa bị gió thổi đổ nghiêng ngả, ánh sáng chiếu lên người cũng chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Giữa ánh sáng mập mờ ấy, y chậm rãi ngẩng đầu lên hỏi Giang Huệ Vân: “Nếu một ngày ta không còn là chiếc ô của bách quan trong mắt người đời nữa, nàng sẽ thế nào?”
Giang Huệ Vân đáp: “Chàng không là chiếc ô của bách quan thì vẫn là trượng phu của Giang Huệ Vân này. Theo thiếp về nhà đi.”
Triệu Hà Minh ho liên tục mấy tiếng, hỏi: “Nàng không muốn hỏi ta xem hôm nay là tiên sinh thắng, hay học trò thắng sao?”
Giang Huệ Vân lắc đầu: “Không cần hỏi, thiếp biết chàng nhất định thua.”
“Tại sao?”
Giang Huệ Vân nhìn đăm đăm vào gương mặt Triệu Hà Minh: “Thiếp biết chàng không muốn thắng đến thế. Chàng cùng nó đánh ván cờ này là vì chàng biết nó đang liều mạng với chính mình, chàng sợ nó thắng chàng, rồi chính chàng lại phải trơ mắt nhìn nó chết thêm một lần nữa.”
“Vậy nàng không sợ sao?”
“Sợ.” Giang Huệ Vân nhìn về phía màn mưa mênh mông: “Nhưng thiếp tin Tiểu Phù, nó sẽ không chết đâu.”