Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 109:



Ngục Đại lý tự. 

Ngọc Lâm, người đã bỏ bữa suốt một ngày trời, bắt đầu cuộc đối đầu với một cái bánh màn thầu khô khốc và một bát cháo rau loãng nhạt nhẽo.

Nàng thực sự không nuốt nổi những thứ này. Bánh màn thầu được cầm lên rồi lại đặt xuống không biết bao nhiêu lần. Trong lao ngục lạnh lẽo thấu xương, nàng lại phải thay bộ tù phục mỏng manh, bụng đói cồn cào khiến cái rét càng thêm tê tái. Sau vài hồi đấu tranh tư tưởng, nàng đành phải cầm chiếc màn thầu lên lần nữa.

Đúng lúc đó, cửa lao ngục vẫn chưa khóa hẳn, Trương Dược ôm một bộ chăn đệm bước vào. Hắn cúi người đặt tấm đệm lên lớp cỏ khô cạnh chân Ngọc Lâm, lúc trải đệm, hắn thuận mắt liếc qua thứ nàng đang cầm trên tay.

“Nàng ăn không vô sao?”

Ngọc Lâm không đáp. Tay Trương Dược vô tình chạm vào bắp chân nàng khi đang trải đệm, khiến nàng giật mình. Chiếc màn thầu suýt chút nữa rơi xuống đất, nàng vội vàng chộp lấy, nghiêng đầu sang một bên để che giấu sự bối rối.

Dù biết Trương Dược đã chăm sóc Trương Mẫn nhiều năm, từ việc kim chỉ đến việc nhà hắn đều thông thạo, nhưng sau khi thốt ra chữ được kia, sự chăm sóc tận tình này của hắn lại khiến lòng nàng dâng lên một cảm giác lạ lẫm, chua xót xen lẫn ngọt ngào.

“Chàng… vẫn chưa về sao?”

“Ta sẽ đi ngay đây.”

Trương Dược nửa quỳ bên cạnh Ngọc Lâm, tấm chăn được giũ ra rồi trải phẳng, luồng gió từ đó suýt chút nữa làm tắt lịm ngọn nến bên cạnh. Hắn vươn tay miết phẳng các góc đệm, vừa làm vừa nói: “Ta không quen giao thiệp với người ở đây, nhưng ta có thể tìm Đỗ Linh Nhược, bảo hắn tới chiếu cố nàng.”

“Hắn ngay cả ngục Đại lý tự cũng có cửa nẻo sao?”

“Nàng quên mất ta tìm nàng để cầu chết bằng cách nào rồi sao?”

Ngọc Lâm khẽ ho một tiếng đầy ngượng ngùng, đánh trống lảng: “Không cần phiền phức thế đâu. Thế này đã là tốt lắm rồi, những lúc khó khăn hơn ta còn vượt qua được, huống chi là chút chuyện này.”

Trương Dược trải xong đệm, xoay người cầm lấy chiếc màn thầu từ tay Ngọc Lâm. Hắn vén vạt bạch y, ngồi xổm xuống trước mặt nàng.

“Ta hỏi nàng, nàng không thích ăn cơm ngục, vậy năm ngoái ở ngục Hình bộ nàng sống kiểu gì?”

Ngọc Lâm thu chân lại vài tấc. Nàng vẫn đang nghĩ về chữ được kia. Cái chữ được đã khiến nàng lần đầu tiên bại trận dưới tay Trương Dược. Trong phút chốc nàng thấy mình thật nực cười. Lúc không có Trương Dược, nàng có thể đao to búa lớn trước mặt Triệu Hà Minh, nhưng khi Trương Dược gột rửa hết vẻ nhếch nhác do mưa gió, đứng đó với thân tâm sạch sẽ mặc nàng định đoạt, nàng lại chẳng thể xử lý hắn được chút nào.

“Ngọc Lâm.”

“Hả?”

Trương Dược không để ý đến sự thẫn thờ của nàng, hỏi lại: “Vậy ở ngục Hình bộ nàng đã sống thế nào?”

Ngọc Lâm gượng gạo trấn tĩnh, khẽ đáp: “Lúc đói đến sắp chết thì cơm ngục cũng là cao lương mỹ vị. Bây giờ chẳng qua là chưa đói đến mức đó nên mới chê nó cứng khó nhai thôi.”

Nàng vừa dứt lời, một bàn tay đã đưa đến trước mặt, trên ngón tay kẹp một miếng màn thầu đã được bẻ nhỏ.

“Nàng…”

“Đừng nói nữa.” Bàn tay ấy khẽ nâng lên, chặn lời nàng lại. “Ăn đi.”

Ngọc Lâm cuối cùng cũng nhận lấy miếng bánh, từng chút một đưa vào miệng. Màn thầu bẻ nhỏ quả nhiên dễ nhai dễ nuốt hơn hẳn. Nàng bưng bát cháo húp một ngụm, hơi ấm dần lan tỏa khắp cơ thể.

“Chàng là một người rất tốt.”

Trương Dược tiếp tục bẻ mẩu màn thầu, giọng điệu nhàn nhạt: “Duy chỉ có chuyện ăn mặc là nàng cầu kỳ hơn người thường.”

“Muốn ăn ngon một chút, mặc đẹp một chút cũng đâu có gì quá…”

“Ta không có ý đó.” Trương Dược ngắt lời, nhìn nàng nhận lấy những mẩu bánh nhỏ từ tay mình: “Ta muốn nói là, lúc nhỏ chắc nàng được nuôi nấng cầu kỳ lắm.”

“Hình như là vậy.” Ngọc Lâm không phủ định, lại bỏ thêm một miếng bánh vào miệng. 

No bụng rồi, con người cũng thoải mái hơn, mẩu màn thầu khô khốc dường như cũng bắt đầu có vị ngọt. Nàng ra hiệu cho hắn tiếp tục bẻ đừng dừng lại, lại nói: “Ta có vài ký ức rất mờ nhạt, nhớ mang máng mình là con gái của một gia đình có tiền.”

Trương Dược bẻ hết mẩu bánh thành từng miếng nhỏ, đặt trong lòng bàn tay đưa đến trước mặt nàng: “Lúc làm quan, nàng chưa từng nghĩ đến việc đi tìm phụ mẫu sao?”

“Chưa từng nghĩ tới.” Ngọc Lâm húp thêm một ngụm cháo, tiếp tục: “Không quan trọng đâu.”

Trương Dược ngẩng đầu: “Ngay cả phụ mẫu cũng không quan trọng?”

Ngọc Lâm lắc đầu, im lặng một hồi rồi đột nhiên nói với Trương Dược: “Tìm thấy phụ mẫu rồi, ta phải giải thích thế nào với họ về nửa đời người làm xằng làm bậy này đây? Nếu mẫu thân biết ta từng đi thi, từng làm quan to, từng ngồi đại lao, từng quỳ trên hình trường… bà ấy chắc sẽ không biết phải đánh giá ta thế nào đâu.”

“Bà ấy sẽ không đánh giá nàng.”

Ngọc Lâm sững người: “Sao?”

“Bà ấy đâu có xây dựng từ đường.” Trương Dược nói xong liền ngồi xuống bên cạnh Ngọc Lâm, cùng nàng tựa vào bức tường lao ngục lạnh lẽo, tay vẫn nâng những mẩu bánh, tiếp lời: “Vậy thì bà ấy đánh giá nàng làm gì?”

Ngọc Lâm kinh ngạc ngoảnh sang nhìn hắn: “Chàng… tại sao chàng lại nói ra được những lời như vậy?”

“Nàng dạy ta mà. Nói không đúng sao?”

Đúng. Ngọc Lâm thầm đáp lời, khẽ ôm lấy vai mình. Những bóng ma ác mộng vô biên trước đây, vào khoảnh khắc này giống như một bức rèm gấm khổng lồ bị câu nói “Bà ấy đâu có xây dựng từ đường” rút đi một sợi chỉ. Sợi chỉ ấy tung bay, bức rèm gấm cũng theo đó mà tan biến từng chút một, phá tan nỗi sợ hãi và hối hận bấy lâu của nàng. Mẫu thân không xây dựng từ đường, mẫu thân sẽ không phán xét nàng.

Giữa chốn lao ngục, nàng bỗng thấy nhớ người mẫu thân đã không còn nhớ rõ mặt mũi ấy nữa.

“Chàng… vẫn chưa về sao?”

Trương Dược không trả lời mà hỏi ngược lại: “Nàng đang lo lắng điều gì?”

“Ta…”

“Nàng yên tâm.” Trương Dược quay sang nhìn nàng: “Tuy nàng đã nói được, nhưng ta cũng không phải hạng phóng túng tới mức không kiềm chế nổi.”

Thế nào gọi là phóng túng tới mức không kiềm chế nổi? Ngọc Lâm nghe xong, theo bản năng lấy tay che mắt: “Trương Dược, chàng có thể học mấy lời nhã nhặn một chút không?”

“Sau này sẽ học theo nàng.” Hắn dừng lại một chút rồi bồi thêm một câu: “Nếu ta còn có sau này.”

Không hiểu sao Ngọc Lâm lại muốn khóc. Trương Dược là người chẳng có chữ nghĩa trong bụng, lời lẽ nhạt nhẽo, nhưng lại thẳng thắn bộc trực, ý tứ rõ ràng. Vì vậy, một câu nói tùy tiện của hắn lại dễ dàng hóa giải những nghi hoặc và hối hận thâm sâu nhất trong lòng nàng.

“Trong người chàng có khó chịu không?”

“Khó chịu.” Hắn đáp xong, lập tức bóc trần ý tứ ẩn giấu sau câu hỏi của nàng: “Nhưng đây không phải chỗ của ta, không sạch sẽ, không cho phép ta buông thả theo bản tính. Nàng lại cầu kỳ, sẽ càng thấy không thoải mái.”

Ngọc Lâm nắm chặt đôi tay, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy: “Đã vậy, sao chàng còn chưa đi?”

Trương Dược cúi đầu. Trên đường bế nàng về, hắn đã tự giày vò bản thân mình rất lâu. Mãi đến khi trải đệm, bẻ vụn bánh cho nàng lòng hắn mới tạm bình lặng đôi chút. Giờ đây ngồi cùng nàng, sự dày vò khắp cơ thể lại trỗi dậy, nhưng dẫu vậy, hắn vẫn muốn nán lại bên nàng thêm một lúc nữa.

“Như vậy không tốt cho nàng.”

“Không tốt cái gì cho ta?”

“Không tốt cho… thân thể… của nàng…”

Giọng Ngọc Lâm ngắt quãng, nhưng Trương Dược vẫn kiên nhẫn đợi nàng nói hết. Nói xong, nàng thấy nơi cổ họng vẫn nghẹn đắng lại.

“Ngọc Lâm.”

“Ừ?”

“Bây giờ nàng không chậm chạp nữa đúng không?”

“Ừ.” Ngọc Lâm gật đầu.

“Nàng biết hết mọi chuyện rồi, đúng không…”

Hắn chưa kịp nói hết câu, người bên cạnh đột nhiên nhổm dậy, xiềng xích lạnh lẽo va vào lồng ngực hắn, đôi tay lạnh giá quàng bừa lên vai hắn. Ngay sau đó, lời nói của hắn bị chặn lại bởi một đôi môi ấm áp nơi cửa miệng.

Giữa chốn hỗn loạn, trong cơn khốn đốn, nàng đã hôn hắn.

Trong đầu Trương Dược xẹt qua một tia sáng trắng xóa. Giữa hai đùi, trong khoang mũi, đều là cảm giác tê tái nhức nhối. Khoảnh khắc này hắn mới chắc chắn rằng ngũ quan của mình đã thực sự trở lại. Nóng lạnh, ngứa đau, tất cả đều sinh ra từ máu thịt và xương tủy. Trương Dược vô thức duỗi thẳng đôi chân.

Hắn muốn sống quá! Nhưng rốt cuộc phải làm thế nào mới sống tiếp được đây? Phải làm thế nào mới trả hết tội nghiệt rồi đường hoàng sống một đời tử tế đây?

“Nàng đè vào chân ta rồi…”

Đây gần như là chút lý trí cuối cùng của Trương Dược. Nói xong câu này, hắn chỉ cầu Ngọc Lâm ‘buông tha’ cho mình. Hóa ra lúc lạnh lùng nói ra những lời lẽ bạo dạn, ra vẻ khí thế ngút trời, dường như nắm chắc âm dương, tưởng chừng mình nhất định là kẻ nắm nắm thế thượng phong thì thực chất cuối cùng vẫn không thắng nổi một nụ hôn tùy hứng của nữ tử.

Dù nàng cũng đang hoảng loạn, dù đó chỉ là hành động nhất thời không chút bài bản. Nhưng khổ nỗi Trương Dược thích nàng, vậy nên chỉ cần một chút, một chút tình ái từ nàng thôi, hắn cũng cam lòng chịu lửa thiêu, cam lòng hóa thành tro bụi.

May mà nàng không định thiêu rụi hắn ngay lúc này. Nàng nghe lời, dịch người khỏi chân hắn. Trương Dược nhân cơ hội lồm cồm bò dậy, còn nàng vẫn quỳ trên mặt đất, ngước nhìn hắn, tóc mai xõa xượi, ánh mắt mang theo vài phần lúng túng.

“Ta đi đây.” Hắn phải đem tất cả tội nghiệt cả đời ra điểm lại một lượt mới ép mình nói ra được ba chữ này.

Người đang quỳ dưới đất đáp lời còn nực cười hơn: “Vậy… đi thong thả…”

Chưa kịp nghe hết câu, Trương Dược đã xoay người bước nhanh ra khỏi lao ngục, mỗi bước đi đều thấy nhức nhối tê tái.

Tiếng Ngọc Lâm vọng lại từ phía sau: “Cái đó… chàng nhớ một việc, Để báo của nha môn Thông chính ti…”

“Nàng không cần dặn đâu.” Trương Dược không dừng bước, cao giọng đáp lại: “Chuyện bên ngoài ta sẽ xử lý, nàng…”

Nàng gì đây? Giữa đất trời này còn lời nào khác có thể thốt ra lúc này chăng? Hắn đi như gió, đường ngục cũng thông suốt không ai cản, chỉ loáng sau đã bước ra tới cổng ngục Đại lý tự. Một luồng gió mang hơi mưa tạt thẳng vào mặt, nhưng không sao làm lạnh được làn da nóng hổi của hắn.

Trên đường, những người dân đang vội vã quay về nhà, che đầu che mặt, than vãn với nhau: “Mùa xuân năm nay làm sao thế không biết, sao bỗng dưng lạnh thế này?”

“Ai mà biết được?” Người kia vừa nói vừa thu chặt áo, liếc nhìn Trương Dược đang tỏa ra hơi nóng trên trán, rụt cổ thầm thì: “Chẳng lẽ trong thành Lương Kinh này có nỗi oan khuất gì chăng.”



Lời này quả thực không sai. Ngày hôm sau, trời vẫn không hửng nắng. Gió lớn cuốn theo nước mưa quất vào cánh cửa phòng trực của Nội các. Trời còn chưa sáng, mấy tên thái giám tùy tùng đội mưa xách nước nóng đẩy cửa bước vào, cả người ướt sũng, không nhịn được mà lẩm bẩm: “Cái thời tiết quỷ quái này thật muốn lấy mạng người ta mà…”

“Chẳng thế thì sao… Ôi, Hình thư đại nhân ở đây ạ.” Họ cũng đã mấy ngày không thấy Triệu Hà Minh, nay thấy y ngồi một mình dưới đèn, vội vàng đổ nước nóng ra chậu bưng đến: “Ngài ngâm tay một chút đi, trời lạnh thế này, chẳng giống tháng ba tháng tư gì cả.”

Triệu Hà Minh định lên tiếng cảm ơn thì chợt nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía cửa: “Mấy vị công công xin hãy ra ngoài trước.”

Đám thái giám ngoảnh lại, thấy Triệu Hán Nguyên đứng ở cửa, ánh mắt u ám, sắc mặt cực kỳ khó coi. Tên thái giám đứng đầu vội vàng thưa: “Vâng, bọn ta xin hầu ở ngoài.” Nói xong liền đặt đồ xuống, lui ra ngoài.

Cửa sổ đóng kín, Triệu Hán Nguyên bước vào phòng trực, Triệu Hà Minh đã đứng dậy đón tiếp: “Mời phụ thân ngồi.”

“Trong nội đình nào có phụ tử?” Một thanh âm lạnh lẽo và vô tình cất lên.

“Vâng.” Triệu Hà Minh đáp lời, cúi đầu hành lễ quan trường theo đúng phép tắc, nhưng bị Triệu Hán Nguyên ngắt lời: “Con đã đến nha môn Thông chính ti chưa?”

Triệu Hà Minh không đáo lời, thực hiện nốt lễ nghi. Nào ngờ, vừa thẳng người lên, y đã hứng ngay một cái tát vào mặt.

Cha y già yếu, ra tay không quá nặng, Triệu Hà Minh vịnh vào bàn sách mới đứng vững được.

“Mao Hành và Ngô Lũng Nghi muốn ghi thêm vụ án Tam ti hôm qua vào Để báo ngày hôm nay. Có người ở Thông chính ti đến báo cho ta, nếu báo trực tiếp với ta, ta nhất định phải vào Đông Uyển Các bẩm báo bệ hạ để xóa sạch vết tích này. Tại sao con lại tự tiện chủ trương, chặn người đưa tin lại?”

Triệu Hà Minh nhìn xuống đất, bình thản đáp: “Phụ thân đang bệnh, không nên vì những việc này mà lao tâm khổ tứ.”

“Con thật láo xược! Con có biết mình đang làm gì không?”

Triệu Hà Minh nghe câu mắng đó nhưng không đáp lời, y thẳng lưng bước đến bàn sách, vén quan bào ngồi xuống, tiếp tục lật xem sớ tấu từ các địa phương gửi về.

Triệu Hán Nguyên tiến lên vài bước: “Con thế này là ý gì?”

Sớ tấu trên bàn vẫn lật mở không ngừng, Triệu Hà Minh trước sau vẫn giữ im lặng. Triệu Hán Nguyên đập mạnh xuống bàn, ngọn nến rung rinh, giấy tờ bay tứ tung.

“Ta hỏi con, rốt cuộc con đang nghĩ cái gì thế hả?! Con muốn g**t ch*t chính mình, rồi làm phụ thân con tức chết mới cam lòng sao?”

Triệu Hà Minh đột ngột ngẩng đầu: “Con đang nghĩ xem sau này các người sẽ đối phó với học trò của con thế nào, con đang nghĩ sau này các người sẽ đối xử với Ngọc Lâm ra sao.”

Triệu Hán Nguyên sững người, chưa kịp hoàn hồn thì giọng Triệu Hà Minh đã vang lên gay gắt: “Có phải định xóa bỏ Để báo rồi dùng tư hình ép nàng phát điên, đổ hết mọi cục diện không giải được, mọi tội lỗi không rõ ràng lên đầu nàng giống như năm đó các người đã ép điên cô mẫu của con ở thành Úc Châu, hại chết biểu muội của con…”

Y chưa nói hết câu thì mặt lại hứng thêm một cái tát nữa. Lần này, Triệu Hán Nguyên đã dùng hết sức bình sinh, lực tát mạnh đến mức chính ông ta cũng đứng không vững. Đám thái giám đứng chờ bên ngoài đều nghe thấy một tiếng chát vang dội.

Triệu Hà Minh dường như đã dự cảm được khi nói ra những lời đó, y cứng rắn chịu đựng, đầu cũng không hề nghiêng đi.

“Ta thấy con cũng điên rồi.”

“Xin lỗi…” Triệu Hà Minh ho một tiếng, giọng khản đặc: “Con không chịu nổi nữa rồi.”

Triệu Hán Nguyên nhìn gương mặt đỏ bừng của Triệu Hà Minh, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ đau xót. “Con rốt cuộc bị làm sao thế hả? Sau khi vụ án của Hà Lễ Nho kết thúc, vi phụ đâu có ép con nữa…”

Triệu Hán Nguyên nói xong, rệu rã ngồi xuống, chống trán im lặng hồi lâu mới bảo: “Thôi bỏ đi, con hãy tĩnh tâm lại, những việc còn lại… vi phụ sẽ xử lý. Dù Để báo đã định, nhưng trước khi trời sáng vẫn còn đường xoay chuyển, nó sẽ không lọt ra khỏi báo đường đâu. Còn những lời con vừa nói, ta coi như chưa từng nghe thấy.”

Nói đoạn, ông ta nắm chặt lấy tay Triệu Hà Minh: “Chuyện đã qua, bất kể đúng sai, con buộc phải quên đi sạch sẽ. Nếu không, cuối cùng con cũng sẽ trở thành một người chết trong bức tường cao Khánh Dương đó mà thôi.”