Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 110: Người tựa bướm



Dù lệnh giới nghiêm đã qua, thành Lương Kinh vẫn chìm trong bóng tối tịch mịch trước lúc tảng sáng.

Trong phòng báo của nha môn Thông chính ti, mấy viên báo lại đang phân loại những tờ Để báo kinh thành vừa mới in xong thành từng tập, chờ khi đủ số lượng sẽ đồng loạt phát tới nha môn Lục khoa.

Bên ngoài phòng báo, Chỉ huy sứ của Ngũ thành Binh mã ti Vương Sung đang ngồi trên lưng ngựa cao, liên tục ngáp dài mấy cái. Đám cung binh đội nón lá cũng không tránh khỏi bị nước mưa thấm đẫm, lạnh đến mức co vai rụt cổ, lòng đầy bực dọc. 

Thấy Chỉ huy sứ nhà mình buồn ngủ, một tên đánh bạo hỏi: “Chỉ huy sứ, trời còn chưa sáng, sao chúng ta lại cứ phải đứng đây canh gác thế này?”

Vương Sung kéo chặt chiếc áo choàng vốn đã cất đi nay lại phải lôi ra, nhổ một bãi nước bọt xuống nền đất ướt: “Còn chẳng phải tại tên Đỗ bỉnh bút kia sao, cứ cầm mấy cái lông gà làm lệnh tiễn, nói là khu này không thái bình, giặc cướp đầy đường, các phủ đều đang hoảng sợ.”

Tên cung binh nói: “Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta đâu phải người của Ti Lễ Giám. Chẳng phải trước đây ngài cũng chẳng ưa gì tên Đỗ bỉnh bút đó sao?”

“Láo xược!” Vương Sung gõ mạnh vào nón lá của tên lính: “Chúng ta là người của ai? Chúng ta là người của bệ hạ! Người ta là Ngự sử tuần thành do chính bệ hạ điểm mặt, còn không mau ngậm cái miệng không có vương pháp của ngươi lại.”

“Vâng, vâng…”

Dưới gốc ngô đồng cách cổng phòng báo chưa đầy trăm bước, hai chiếc ô giấy dầu cùng che một chỗ. Đỗ Linh Nhược đứng dưới ô, nhìn về phía toán binh mã đen kịt ở cuối con đường, thong thả lên tiếng: “Cái chức Ngự sử tuần thành này của ta chỉ là cọng lông gà thôi, Vương Sung chẳng đời nào nể mặt thật đâu. Hôm nay lạ thật đấy, gọi một tiếng là đến ngay. Ê, Dược ca.”

Hắn quay đầu lại, thấy Trương Dược bên cạnh đang đội mũ có rèm che, thân vận một bộ bạch y. Hắn vốn đã quen nhìn Trương Dược mặc đồ đen như đưa tang, nay thấy một thân trắng muốt nhã nhặn phong lưu, hắn lại có chút không quen.

Trương Dược nghiêng đầu: “Gì?”

“À, ta chỉ muốn hỏi, sao huynh biết chắc Vương Sung nhất định sẽ nghe lời ‘cọng lông gà’ này của ta?”

Trương Dược hỏi ngược lại: “Tối qua ngươi nói với hắn thế nào?”

Đỗ Linh Nhược phủi nước mưa trên vai: “Thì theo lời huynh dạy, bảo hắn rằng khu Thông chính ti này không yên ổn. Hai ngày trước, trạch phủ nương gia của Hoàng nương nương ở phố sau vừa bị cướp, danh sách đồ mất còn chưa liệt kê hết, Hoàng nương nương đang cuống cả lên. Thế nên ta đến nhắc khéo hắn tăng cường nhân thủ, kiểm tra nghiêm ngặt. Hì, hắn nghe xong liền lườm ta một cái, bảo người của hắn đều ra bến thuyền ngoài thành canh phòng nghiêm ngặt thủy tặc cả rồi. Ta bồi thêm một câu: ‘Vậy thì chắc phải đi mời Lý thiên hộ của Trấn phủ ti đến trấn thủ một phen’. Chậc, ai ngờ hắn vừa nghe thế là gật đầu cái rụp.”

Trương Dược nghiêng chiếc ô, bên tai tiếng mưa như thác đổ.

“Binh mã ti đêm qua chắc hẳn đã nhận được một đạo lệnh khác.”

Đỗ Linh Nhược nghi hoặc: “Lệnh gì?”

“Tiêu hủy bản Để báo in hôm nay của Thông chính ti.”

“Ai ra lệnh cơ?”

Giọng Trương Dược trầm xuống: “Người của Triệu đảng.”

Đỗ Linh Nhược xuýt lên một tiếng: “Người của Thông chính ti đâu phải người chết, Binh mã ti không dám làm càn ngoài sáng đâu.”

“Cho nên hắn mới sợ đụng phải Lý Hàn Chu.”

Đỗ Linh Nhược trầm ngâm một hồi, vỗ tay cái bộp: “Hiểu rồi! Nếu va phải Lý thiên hộ nhà mình thì việc này đúng là bỏng tay. Vương Sung không dò được ý tứ của bệ hạ, trong lòng vốn đã không muốn ôm đồm chuyện này, vừa vặn ta lại xông đến, cho hắn một cái cớ để sau này ứng phó với Triệu lão. Ha, cái tên này cũng giống ta thôi, đều là lũ lươn trạch trong vũng bùn loãng cả.”

Nói đoạn, đáy mắt hắn chợt lóe lên tia tinh quái, đổi giọng trêu chọc: “Dược ca, huynh mọc não từ bao giờ thế?”

Lớp mạng trắng trên mũ khẽ động, Trương Dược không có ý định đáp lại lời đùa cợt đột ngột này. 

Đỗ Linh Nhược vẫn không buông tha, cầm ô vòng ra trước mặt hắn nói tiếp: “Nếu là trước đây, não của huynh chắc chắn không đi vòng được một vòng lớn như vậy đâu.” Hắn xoa cằm tự phân tích: “Huynh mà biết Triệu đảng sai khiến Vương Sung đến hủy Để báo, không nói hai lời chắc chắn huynh sẽ tự cầm đao, dẫn theo Lý thiên hộ, xông vào tẩn cho lũ chân mềm nhà Vương Sung một trận rồi. Vương Sung sao đấu lại huynh? Sợ là giờ này đã bị huynh trói chặt không cựa quậy nổi ấy chứ.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó? Sau đó…” Đỗ Linh Nhược bỗng khựng lại, mím môi, hạ thấp giọng: “Cũng đúng. Huynh là người đứng đầu Trấn phủ ti, xưa nay chỉ nghe ngự lệnh. Bao nhiêu năm qua, trên danh nghĩa huynh thực sự chưa từng làm việc riêng lấy một lần. Hầy… nếu bệ hạ biết huynh tự ý điều động Trấn phủ ti, huynh và Lý Hàn Chu e là đều bị lột một lớp da.

Đang nói thì cửa phòng báo mở ra, mấy viên quan lại đi đưa kinh báo nhìn thấy Vương Sung đang dàn quân chặn cửa thì không khỏi kinh hoàng.

“Ô kìa, Vương chỉ huy sứ, có chuyện gì thế này?”

Vương Sung xua tay: “Không có gì, chỉ là truy quét đạo tặc, không liên quan đến các người.”

Viên quan nhỏ vội nói: “Nếu vậy, bọn ta xin phép tới Lục khoa?”

Vương Sung “ừ” một tiếng, ra hiệu cho quân lính nhường đường. Mấy chiếc đèn lồng trong mưa tách khỏi đội ngũ, hướng về phía nha môn Lục khoa mà đi.

Trương Dược nhìn theo những đốm lửa chập chờn trong màn mưa, bỗng nói: “Chỉ cần Để đường quan* các tỉnh chép lại kinh báo, bệ hạ nhất định sẽ nổi trận lôi đình. Bất kể thế nào, ta cũng phải lột một lớp da thôi.”

*Để đường quan: người do tổng đốc hoặc tuần phủ các tỉnh phái đến kinh đô, chuyên phụ trách nhận và truyền đạt công văn, tin tức triều đình về địa phương. Đây là chức quan dưới thời nhà Minh – Thanh.

Đỗ Linh Nhược nhìn bộ bạch y trên người hắn, có chút không đành lòng: “Đã biết vậy, huynh hà tất phải làm thế?”

“Ta có thể bị thiên tử hành hạ, đó chẳng qua là để người trút giận, chỉ cần không lấy mạng thì có bao nhiêu cũng không sao. Nhưng ta không thể để lại cái tội thực thụ là tự ý điều động Trấn phủ ti trước mặt thiên tử, khiến thiên tử mất mặt.”

Đỗ Linh Nhược hỏi tiếp: “Thiên tử mất mặt… Vậy trên Để báo đó rốt cuộc viết cái gì?”

Trương Dược cười lạnh một tiếng, thẳng thừng đáp: “Hai việc. Một là bài nghịch văn nguyền rủa thiên gia trong trường thi kỳ thi xuân.”

Đỗ Linh Nhược vội tiếp lời: “Chuyện này hôm qua ta có nghe loáng thoáng bên Đại lý tự, nói là do Ngọc Lâm viết, tên ngốc Giang gia mang vào. Liên lụy kiểu này thì đúng là kinh khủng, huynh nói thế ta mới hiểu tại sao Triệu đảng muốn hủy bản Để báo hôm nay. Vậy… còn việc kia?”

“Việc ta diệt khẩu Hàn Tiệm.”

Trương Dược nói rất thản nhiên, nhưng Đỗ Linh Nhược nghe xong thì hít một ngụm khí lạnh: “Huynh diệt khẩu Hàn Tiệm? Đó chẳng phải là bệ hạ diệt khẩu…” Hắn vội im bặt: “Dù cả thiên hạ đều biết huynh là chó săn ưng khuyển, nhưng cái loại chuyện này… chưa bao giờ được viết vào Để báo cả. Tam ti có ý gì đây? Đây chẳng khác nào tuyên cáo với toàn bộ quan trường kinh thành và địa phương rằng bệ hạ… Họ làm thế thì bệ hạ biết xuống đài kiểu gì?”

“Thì đã sao? Chẳng lẽ người lại ra lệnh cho ta đi giết sạch quan viên trong thiên hạ chắc?”

Đỗ Linh Nhược vô thức bấu vào mu bàn tay, giọng run run: “Tất cả những chuyện này đều do Ngọc Lâm làm sao?”

“Phải.”

“Nàng ta rốt cuộc hận ai chứ?” Giọng Đỗ Linh Nhược đột ngột cao lên, cổ họng nghẹn đắng, đầy vẻ không thể tin nổi: “Bình thường nàng đối xử với chúng ta rất hòa nhã, lại còn ham ăn ham uống, rõ ràng giống như người có thể buông bỏ mọi thứ, nàng ta…”

Hắn vốn là người lanh lợi, lúc này xâu chuỗi mọi chuyện lại, trái lại còn hiểu ra nhanh hơn cả Trương Dược.

“Ta hiểu tại sao huynh không thể cầm đao đấu trực diện với Vương Sung rồi. Huynh sợ bệ hạ trị tội thật, rồi tống huynh vào ngục.”

“Phải.”

Đỗ Linh Nhược lắc đầu cười khổ: “Ngọc Lâm đang bị giam, vụ án kỳ thi xuân chưa biết kết thúc thế nào. Huynh sợ mình bị nhốt chết trong chiếu ngục thì lúc nàng ta lên hình trường sẽ không có ai đến cướp người?”

“Phải.”

Nghe liên tiếp hai chữ phải, Đỗ Linh Nhược thở dài thườn thượt, quay mặt đi trấn tĩnh một hồi mới chua chát trêu Trương Dược: “Huynh đúng là người của nàng ta mà. Ê?” Hắn liếc nhìn Trương Dược: “Bộ đồ trắng này cũng là mặc vì nàng ta?”

“Ai cơ?”

“Còn ai vào đây nữa?”

Trương Dược đã đoán được Đỗ Linh Nhược định nói gì, liền ngắt lời trước: “Đỗ Linh Nhược, ngươi đừng có nói bậy.”

“Ta nói bậy chỗ nào?” Giọng Đỗ Linh Nhược còn cao hơn lúc nãy. Hắn thực ra không định trêu chọc gì, chỉ là cảm thán cho số phận và nhân duyên của hai người này, nhưng lại sợ nói thẳng với cái khúc gỗ lạnh Trương Dược này thì hắn sợ đối phương không hiểu hết được ý tứ sâu xa. Thế là hắn cứ thế dứt khoát mặc theo ý mình nói: “Năm ngoái huynh cũng đội mũ rèm thế này đến ngục Hình bộ tìm Ngọc tỷ tỷ đấy thôi, có điều lúc đó huynh mặc đồ loạn cào cào, cả người trông chẳng ra làm sao. Giờ bộ đồ trắng này mới đúng là cầu kỳ. Nhưng cái thời tiết gió thảm mưa sầu này, Dược ca, huynh không thấy lạnh hả?”

Nói xong câu này, Trương Dược lại im lặng. Lúc lên tiếng lần nữa, giọng hắn trầm xuống, chỉ nhắm vào một điểm duy nhất: “Tỷ tỷ gì cơ?”

“Hả?” Đỗ Linh Nhược mới phản ứng lại mình vừa đổi cách gọi Ngọc Lâm, vội chữa cháy: “À, ta gọi huynh là Dược ca, gọi nàng là Ngọc tỷ tỷ… cũng không phải không được… nhỉ…” Hắn vừa nói vừa sợ Trương Dược nổi khùng, giọng nhỏ dần. 

Tuy nhiên, sau một hồi im lặng, Trương Dược chỉ thốt ra một chữ: “Được.”

Nói xong, hắn cầm ô xoay người, một mình bước vào màn mưa đen kịt.

Đỗ Linh Nhược ngoảnh lại nhìn theo, thấy vạt bạch y tuy đã thấm mưa nhưng vẫn tung bay nhẹ nhàng trong gió, chẳng hề lộ chút vẻ rệu rã. Hắn bỗng nhớ lại, không rõ vào một ngày nào đó ở nhà Trương Dược, hắn đùa giỡn với Ngọc Lâm lúc đó còn là quan nô, bảo Trương Dược giống như một con ngựa to cao mặt lạnh dài thượt, ngày nào cũng không vui, hở ra là đá hậu. Ngọc Lâm không đồng ý, sau đó hắn bảo Ngọc Lâm miêu tả thử. Ngọc Lâm lúc đó đang ăn trái cây tươi, nước mọng đầy miệng, nàng ăn không ngừng nghỉ, gần như không cần suy nghĩ mà đáp: “Ngài ấy giống một con bướm trắng.”



Phía chân trời đằng đông hửng sáng, Để đường quan các tỉnh trong nha môn lục khoa lần lượt kéo đến. Ai nấy đều cầm bút lên rồi lại khựng lại, mặt đầy vẻ: “Cái này… thực sự có thể chép về tỉnh sao?”

Dù vậy, không một Để đường quan nào dám hỏi thẳng. Và dù họ có hỏi, Lục khoa cũng chẳng ai dám giải thích điểm trọng yếu trong văn bản Để báo. 

Trong nha môn, hương đốt nến cháy, mưa lớn không ngừng táp vào cửa sổ. Mọi người dưới sự ngầm định ‘việc riêng không bàn đến quân thượng’, mang theo một chút may mắn vì ‘đông người khó trách’ cùng một nỗi kỳ vọng thầm kín, đồng loạt hạ bút.

Khi ánh sáng ngày mới hoàn toàn tỏ rạng, Thủy Quan Môn của Lương Kinh mở rộng, vô số người ngựa băng qua cổng thành. Bản Để báo lần đầu tiên viết tên Trương Dược là phạm nhân cuối cùng cũng theo tiếng vó ngựa dồn dập trong mưa, hiên ngang lao ra khỏi thành Lương Kinh.

Sau khi từ biệt Đỗ Linh Nhược, Trương Dược một mình lên lầu thành Thủy Quan phóng tầm mắt một lượt. Rừng ngô đồng ngoài cửa thành bạt ngàn như biển, những tán cây khổng lồ hứng lấy cơn mưa, bốc lên hơi nước mịt mờ.

Ngọc Lâm từng ngồi trên bức tường thành đó, đung đưa đôi chân mà dạy hắn: “Nếu có Quan Âm tại thế, cớ sao vứt bỏ người nơi luyện ngục? Sao nỡ khiến người cầu sống không được, cầu chết chẳng xong..”

Bây giờ nghĩ lại, dường như hắn đã không còn cảm thấy tuyệt vọng nữa rồi.