Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 112: Mạng chó lợn



Nửa số thái y trong Thái y viện đã được điều động đến Đông Uyển trực nhật, liên tiếp nhiều ngày liền không được về nhà.

Ngay từ buổi sáng thiên tử nôn ra máu, gia quyến trong nhà Hoàng phi đã bị Ti Lễ Giám đưa ra khỏi Đông Uyển một cách mơ hồ. Họ không biết đã xảy ra chuyện gì, thấy người của Ti Lễ Giám không hé răng nửa lời, tự nhiên cũng chẳng dám hỏi han, chỉ đành đóng chặt cửa phủ, tạ tuyệt mọi khách khứa qua lại.

Mặt khác, các tông thất quý tộc lại bị cấm túc trong Đông Uyển, một bước cũng không được rời đi. Thiên tử không cho phép bất kỳ tông quý nào hầu hạ khi đau ốm, cửa tẩm điện khóa chặt tầng tầng lớp lớp, người hầu hạ dường như đều bị cắt cụt lưỡi, không một tiếng động phát ra. Các tông quý tuy không rõ chi tiết, nhưng cũng biết thiên tử vì hổ thẹn mà sinh bệnh, ai cũng đều không dám mở yến tiệc vui chơi, Đông Uyển trước nay vốn náo nhiệt bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

Trận mưa xuân ở Lương Kinh đến nay vẫn chưa ngừng. Nước sông kênh đào ngoài thành dâng cao, phù sa đôi bờ sụt lở, đục ngầu hỗn loạn. Thật đúng là một tháng tư lạnh thấu tận xương tủy.

Trương Dược tháo bỏ đao kiếm trước cửa Đông Uyển. Vệ binh định dắt ngựa của hắn đi, ai ngờ con Thấu Cốt Long lại giở chứng đá hậu khiến tên lính dắt ngựa ngã ngồi xuống đất. Trương Dược thấy vậy, xoay người nhấc bổng tên lính dậy, rồi thẳng tay tát cho Thấu Cốt Long một cái không nặng không nhẹ.

Thấu Cốt Long hơi ngớ người, trừng mắt phì ra một hơi nóng, dậm chân trước đầy vẻ lúng túng và uất ức. Trương Dược nắm lấy dây cương, nhìn khuôn mặt con ngựa mà hắn luôn cho là cực kỳ giống mình, khẽ nói: “Mi không bảo vệ được ta đâu.”

Thấu Cốt Long như thể nghe hiểu, quay đầu ngựa lại, dùng tai không ngừng cọ xát vào vai Trương Dược. Trương Dược v**t v* sống mũi nó, thầm nghĩ nó quả nhiên giống mình, tính cách lầm lì, thậm chí có chút hèn mọn.

“Ngoan ngoãn đi ăn cỏ đi.” Hắn buông một lời vô tình an ủi nó, nói xong liền ném dây cương cho vệ binh, bồi thêm một câu: “Cho nó ăn tinh liệu.”

“Vâng, Trương chỉ huy sứ cứ yên tâm.”

Thấu Cốt Long bị dắt đi, Trương Dược cũng tháo nốt đoản đao cuối cùng trên người xuống. Hắn băng qua cổng chính Đông Uyển, cô độc tiến về phía tẩm điện của Phụng Minh đế. Đông Uyển không giống hoàng thành với vô số lầu gác trùng điệp, sải bước của hắn lại nhanh hơn người thường, trong màn mưa lớn trông như một bóng ma, thoáng chốc đã bước đến trước tẩm điện của thiên tử.

Đèn trong điện thắp sáng hơn thường lệ, rèm cửa xuyên thấu, ánh sáng chiếu lên mặt Trương Dược khiến hắn cảm thấy như đang đứng trước một ngôi nhà lửa.

“Mở cửa ra.” Trong điện truyền đến một giọng nói khàn đặc.

Tiếp đó, người mở cửa dường như run tay mất sức, cửa chỉ mở ra một khe nhỏ. Mùi máu tanh nồng nặc bị hơi than hun nóng từ khe hở hẹp dài chen chúc thoát ra, xộc thẳng vào mặt Trương Dược. 

Theo lệ, Trương Dược quỳ xuống, nhưng khi đầu gối còn chưa chạm đất thì qua khe cửa hắn đã nhìn thấy một Hứa Tụng Niên thân mình đầy máu.

Tháng tư mà lại đốt than trở lại. Dù tẩm điện thiên tử ở Đông Uyển có cấu trúc noãn các, nhưng địa lô vốn đã tắt từ lâu. Ti Lễ Giám khiêng tới một chậu than khổng lồ, lúc này đang cháy rực bên cạnh Hứa Tụng Niên. Trương Dược đã không còn nhận ra hôm nay ông mặc kiểu y phục gì nữa, chỉ thấy ông phủ phục dưới đất, sau lớp vải rách nát lộ ra những mảng da thịt bị lật ngược. Hơi mưa từ chỗ Trương Dược tràn vào khiến cơ thể ông co giật dữ dội.

Phụng Minh đế tựa ngồi trên nhuyễn tháp, đứng trước mặt ngài ngoài Dương Chiếu Nguyệt ra thì còn có Lý Hàn Chu. Tay hắn cầm một ngọn roi dài tẩm nước, các đốt ngón tay đã bóp chặt đến trắng bệch, dán mắt chằm chằm xuống đất, tuyệt nhiên không dám nhìn vị Chỉ huy sứ nhà mình đang quỳ ngoài cửa.

“Sao lại dừng rồi?” Giọng Phụng Minh đế truyền đến.

Hứa Tụng Niên đang nằm dưới đất bỗng ho ra một ngụm đờm lẫn máu nhưng không kịp th* d*c, ông ngẩng đầu nhìn Lý Hàn Chu, run rẩy nói: “Lý thiên hộ… tiếp tục…”

Lý Hàn Chu siết chặt cán roi, cổ họng như bị một cục than đỏ chặn đứng. Hắn biết Trương Dược đang ở ngoài cửa, hắn cũng biết Trương Dược bình thường tuy ít khi niềm nở với Hứa Tụng Niên, nhưng giữa họ vừa có quan hệ thông gia, lại có ơn nuôi dưỡng, sao có thể nhẫn tâm xuống tay với Hứa Tụng Niên ngay trước mặt hắn.

Thấy Lý Hàn Chu không động đậy, Hứa Tụng Niên buộc phải nén đau giục giã: “Tiếp tục đi…”

Lý Hàn Chu nhìn Hứa Tụng Niên, lúc này tóc tai ông rũ rượi, chẳng còn chút thể diện nào của một Chưởng ấn thái giám của Ti Lễ Giám, nhưng trên mặt ông lại viết đầy sự lo lắng dành cho hai hậu bối trẻ tuổi là Lý Hàn Chu và Trương Dược. 

Lý Hàn Chu nuốt một ngụm nước bọt, ép mình phải nhẫn tâm, vung cao ngọn roi dài. Những tàn lửa trong chậu than theo ngọn roi như lưỡi độc xà bắn lên cao. Hứa Tụng Niên nhắm mắt, gồng hết sức lực toàn thân chuẩn bị nhận lấy nhát roi này.

Ai ngờ, tiếng quất xé toạc da thịt lại truyền đến từ phía sau lưng ông, một tiếng chát khô khốc xé nát bầu không khí tĩnh lặng của tẩm điện.

Hứa Tụng Niên bàng hoàng quay đầu, chỉ thấy Trương Dược đứng sau lưng mình, tay nắm chặt thân roi. Máu đỏ thẫm từ kẽ tay hắn thấm ra, nhỏ xuống người Hứa Tụng Niên một cách vô thức. Hắn đã dùng tay không bắt lấy ngọn roi ấy.

“Chỉ huy sứ…” Lý Hàn Chu ngẩn người chết lặng tại chỗ.

Hứa Tụng Niên liều mạng vùng vẫy xoay người lại, mặc kệ toàn thân như bị dao cứa búa bổ, hối hả nói: “Cậu vào đây làm gì? Còn không mau cút ra ngoài! Cút ra ngoài mau!”

Trương Dược không nói gì, hắn im lặng quỳ xuống, một tay đỡ lấy thân hình Hứa Tụng Niên, che chắn ông ở trước người mình. Hứa Tụng Niên vốn đã kiệt sức, lúc này không biết lấy đâu ra sức lực, vung tay tát mạnh một cái vào mặt Trương Dược: “Cậu định làm gì? Cậu không nghe lời ta nữa sao?”

Trương Dược nhận lấy cái tát này, vẫn lặng im không lên tiếng. Hắn vén những sợi tóc rối bị Hứa Tụng Niên đánh bung ra, càng che chở cho ông chặt hơn.

Trên nhuyễn tháp, Phụng Minh đế ngồi thẳng dậy. Mặt ngài đỏ bừng, dường như cơn sốt cao vẫn chưa lui, giọng nói cũng khàn đặc, nhưng lại khiến bọn Lý Hàn Chu kinh sợ khôn cùng.

“Sao? Nhìn không nổi nữa à? Trẫm đã từng nói với ngươi chưa, nếu ngươi làm trái ý trẫm, trẫm không trách phạt ngươi mà trẫm sẽ khiến hắn phải lột một lớp da!”

Hứa Tụng Niên nhìn Phụng Minh đế, đôi mắt đỏ ngầu cầu khẩn: “Chủ tử, cầu xin chủ tử trách phạt, cầu xin người hãy tha cho hắn…”

“Thần chưa bao giờ làm trái ý bệ hạ.”

Hứa Tụng Niên nhấn chặt cổ tay Trương Dược: “Trời đất, cậu đừng nói nữa…”

Trương Dược không đáp lời Hứa Tụng Niên, như thể không muốn giữ mạng nữa, hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào thiên nhan. Khuôn mặt trắng bệch và vặn vẹo kia lọt vào mắt hắn. Thật thú vị, hắn làm Chỉ huy sứ của Trấn phủ ti mười mấy năm, gặp thiên tử vô số lần, thậm chí mang nhãn lực khác người thường, nhưng cho đến tận hôm nay, hắn mới thực sự nhìn rõ dáng vẻ của Phụng Minh đế.

“Bệ hạ bảo thần đi ép Hàn Tiệm sửa lời khai, thần đã đi.”

“Nhưng ngươi đã thất thủ! Ngươi…”

“Phải.” Trương Dược khựng lại: “Thần thất thủ thì thần đáng chết. Chỉ cần bệ hạ không giận lây sang tỷ tỷ của thần, bệ hạ ban chết cho thần, thần không biện minh nửa lời, thần lập tức nhận lấy cái chết.”

“Ngươi nói cái gì?” Những lời này là lần đầu tiebe Phụng Minh đế nghe Trương Dược nói, trong phút chốc ngài bỗng thấy người này thật xa lạ.

Trương Dược ấn chặt Hứa Tụng Niên bên cạnh, không cho ông ngăn cản mình nữa, hắn nhìn Phụng Minh đế tiếp tục nói: “Bệ hạ, mười mấy năm nay thần cũng thỉnh thoảng thất thủ. Mỗi lần thất thủ thần đều xin chịu tội chết, đó không phải vì thần muốn xoa dịu cơn giận của bệ hạ mà buộc lòng xin chết, đó đều là lời thật lòng của thần.”

Sau khi những lời này thốt ra, trong điện im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng than nổ lách tách trong tai Phụng Minh đế càng lúc càng ồn ào, cho đến khi hóa thành một chuỗi tiếng pháo nổ liên hồi.

“Ngươi đang đòi trẫm cái gì? Sự đồng tình sao? Ngươi mà cũng xứng ư!” Ngài vừa nói vừa tung chăn, đi chân trần xuống đất, bước vài bước tới trước mặt Trương Dược, chỉ thẳng vào mặt hắn quát: “Ai cho phép ngươi nói nhiều thế hả? Ai cho phép ngươi nói những lời này trước mặt trẫm! Ngươi quẳng tôn nghiêm của trẫm xuống công đường Tam ti, ngươi còn có mặt mũi hỏi trẫm sự đồng tình, ngươi là cái thá gì, ngươi…”

“Thần là một tội nô.” Trương Dược cụp mắt, nhìn mu bàn chân nổi đầy gân xanh của Phụng Minh đế, bình thản nói: “Thần thực ra hoàn toàn không biết mình đã làm sai chuyện gì, nhưng bệ hạ muốn xử trí thần ra sao, thần cũng không có ý kiến.”

“Ngươi không biết mình đã làm sai chuyện gì ư?” Phụng Minh đế nghiến răng hỏi. “Đầu óc ngươi rốt cuộc chứa cái gì thế hả? Ngươi không biết Mao Hành và Ngô Lũng Nghi truyền ngươi tới công đường Tam ti là định làm gì sao? Ngươi không biết bọn chúng muốn nhục mạ trẫm sao? Giờ đây đã không thể cứu vãn, Trương Dược, ngươi đúng là ngu như chó lợn!”

Trương Dược im lặng một lát, bỗng nói: “Trước khi xem bản Để báo, bệ hạ có biết Tam ti định làm gì không?”

Phụng Minh đế đột nhiên nghẹn lời. Đúng vậy, trước khi xem Để báo, Phụng Minh đế cũng không biết Tam ti định làm gì. Thực tế không chỉ mình ngài, mà ngay cả hai người Mao, Ngô cũng bị Ngọc Lâm dắt mũi dẫn đến tình cảnh hiện tại một cách vô thức. Trước khi nàng thú tội, thừa nhận mình viết câu ‘Ngô Chiếu Bán Tử’, chẳng ai nghĩ được nàng lại có liên quan gì đến vụ án kỳ thi xuân cả.

“Thần là chó lợn.” Trương Dược dường như không thấy Lý Hàn Chu đang đứng đó, cũng chẳng thấy lời này là tự nhục mạ mình, hắn giữ giọng bình thản: “Thần xin một cái chết, xin bị bêu đầu lột da, xin được phơi xác ngoài đường.” Nói đoạn, hắn cuối cùng cũng buông Hứa Tụng Niên ra, cúi người bái Phụng Minh đế một lạy.

Hứa Tụng Niên liếc nhìn tấm lưng của Trương Dược, nghẹn ngào: “Bệ hạ, lúc hắn còn nhỏ nô tì đã không cho hắn đọc sách, lúc lớn lên càng không cho phép hắn kết giao quan trường. Mười mấy năm nay hắn chỉ biết nghe lệnh hành sự, nhận định đều là lý lẽ cứng nhắc. Hắn tuyệt đối không có ý làm tổn hại thiên uy, hắn thực sự không thông tuệ, hắn căn bản không hiểu chuyện quân thần đấu trí, hắn không hiểu đâu ạ…”

“Thần không phải hoàn toàn không hiểu.” Trương Dược tiếp lời Hứa Tụng Niên: “Thần chỉ là đấu không lại họ mà thôi.”

Chữ “họ” đó là để che giấu chữ “nàng” trong lời nói của hắn. Có trời mới biết, khi nói lời này, lòng Trương Dược sảng khoái đến nhường nào, thậm chí không kiềm chế được mà nhếch lên nửa bên khóe miệng.

“Ha ha…” Phụng Minh đế bỗng bật cười, sau đó ngửa đầu cười vang liên tiếp mấy tiếng, cười đến mức Lý Hàn Chu sởn cả gai ốc.

“Đến cuối cùng lại xoay ngược lại chiếu tướng trẫm một ván, trách trẫm nuôi ngươi thành một phế nhân. Được, được lắm! Ngươi đấu không lại họ thì trẫm đích thân đến đấu. Chẳng phải lũ ngoài kia tên nào tên ấy cũng đều sợ trẫm bệnh chết, đang tranh nhau muốn đi đào bức tường cao Khánh Dương đó sao? Được, được lắm! Trẫm sẽ gặp chúng, trẫm đích thân gặp chúng. Ha ha… Trẫm có gì mà không dám gặp bọn chúng, trẫm không tin, trẫm không tin…”

Nói đến cuối cùng, giọng Phụng Minh đế càng lúc càng nhỏ. Bất kể là Trương Dược hay Hứa Tụng Niên, thậm chí là Lý Hàn Chu nãy giờ vẫn đứng sững một bên, đều nghe ra một tia hèn nhát và sợ sệt từ vị hoàng đế đã tại vị hơn hai mươi năm này.

Bản Để báo đó tuy không thể kết tội thiên tử, nhưng đủ để khiến thiên uy của ngài bị sỉ nhục. Bao nhiêu ngày qua Phụng Minh đế trước sau không thượng triều, không gặp quan viên, bề ngoài là vì bệnh, thực chất là vì nỗi hổ thẹn và không cam tâm tràn ngập trong lòng. Nhưng nếu ngài muốn tiếp tục khoác tấm long bào này, tiếp tục làm thiên tử, ngài buộc phải đối mặt với bách quan Lương Kinh. Vốn dĩ ngài còn muốn trì hoãn, trì hoãn cho đến khi nghĩ ra đối sách đàn áp, thế nhưng, những tờ tấu chương xin lập Thái tử kia lại khiến ngài cả ngày hoảng hốt, đứng ngồi không yên.

Trương Dược không thể dùng được nữa, ít nhất là trong lúc uy tín chính trị của ngài bị bản Để báo kia phá hủy tan tành như hiện tại, ngài không thể tự tát vào mặt mình thêm nữa. Đúng như lời Ngọc Lâm nói, ngài buộc phải tỏ vẻ tinh thần quắc thước ngồi lên Kim Môn, đích thân đấu với bọn Ngô Lũng Nghi, Mao Hành, Hàn Tiệm một trận.

“Lý Hàn Chu.”

“A, có thần.”

Phụng Minh đế nhìn Hứa Tụng Niên: “Trẫm bảo ngươi đánh hắn bao nhiêu roi ấy nhỉ?”

“Bẩm bệ hạ, một trăm roi.”

“Còn lại bao nhiêu?”

“Còn lại… năm mươi sáu roi.”

Trương Dược đã chuẩn bị sẵn sàng nhận thay cho Hứa Tụng Niên, lại nghe Phụng Minh đế nói: “Số còn lại miễn đi. Về nhà dưỡng bệnh, ngày kia theo trẫm hồi cung.”