Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 114: Chuyện đáng tiếc



Ngày mười lăm tháng tư, Kim Môn đại nghị.

Trận mưa lớn xối xả kéo dài nhiều ngày cuối cùng cũng dứt, nhưng mưa tạnh mà mây chẳng tan, bầu trời vẫn âm u sầm sì, những tầng mây đen kịt như chì đè nặng lên các lầu đài cung điện trong hoàng thành. Sai dịch Đại lý tự áp giải Ngọc Lâm, Giang Sùng Sơn cùng đám phạm nhân đến chờ bên cạnh cửa nách phía tây của Thần Vũ Môn để bàn giao cho cấm quân.

Trời còn chưa sáng, trước mắt Ngọc Lâm là một mảnh mịt mù. Cách đó không xa, phía sau bia xuống ngựa, xe ngựa của kinh quan chờ thượng triều chen chúc một chỗ như một đám mây đen khổng lồ không thể xua tan. Chẳng bao lâu sau, từ trong đám mây mù ấy có một người bước lại gần, chính là Ngô Lũng Nghi.

Đám sai dịch thấy ông đến đều lần lượt hành lễ. Ngô Lũng Nghi phẩy tay bảo họ dẫn Ngọc Lâm lên phía trước, rồi ra lệnh cho họ lui lại, chỉ để một mình Ngọc Lâm đứng trước mặt, ông nói: “Mao khanh đại nhân không yên tâm về cô, bảo ta qua đây chăm sóc đôi chút.”

Ngọc Lâm mỉm cười: “Xin ngài thay ta nói với Mao đại nhân một tiếng, đây là lần cuối cùng. Sau này, ta sẽ không bao giờ làm khó ông ấy, không bao giờ khiến ông ấy phải tức giận nữa.”

Không hiểu sao, lời này lọt vào tai Ngô Lũng Nghi nghe mà vô cùng thương cảm. Ông nhìn bộ tù phục mỏng manh trên người nàng, lấy từ trong tay áo ra một miếng bạc vụn, đưa cho sai dịch áp giải: “Lấy danh nghĩa của ta giao cho cấm quân trông giữ phạm nhân, trong lúc chờ đợi, hãy cho nàng uống một bát nước ấm. Tiện thể bảo họ nể mặt nha môn pháp ti, đừng làm khó người phạm nhân này.”

Ông vừa dứt lời, cửa nách bỗng mở ra, từ bên trong vọng tới một câu: “Tổng hiến đại nhân cũng làm cái việc lén lút giao kèo ngay trước cửa cung này sao?”

Ngô Lũng Nghi quay đầu lại, thấy Đỗ Linh Nhược đang tiến về phía mình, hắn vừa đi vừa lắc đầu. Đến trước mặt ông, hắn gạt miếng bạc vụn định đưa ra của Ngô Lũng Nghi lại, bảo: “Ta sẽ đích thân đi cùng nàng, đại nhân không cần đưa thứ này đâu, để người của Thông chính ti nhìn thấy lại lắm lời, khiến đại nhân mất mặt.”

Ngô Lũng Nghi gật đầu tạ ơn, nắm miếng bạc lại trong tay. Thấy lúc này đám sai dịch và Cấm quân đều đứng cách xa ba người, ông không nhịn được hỏi Đỗ Linh Nhược: “Thân thể bệ hạ…”

Đỗ Linh Nhược ngắt lời: “Chút nữa thôi chẳng phải là sẽ gặp được bệ hạ rồi sao? Đến lúc đó, đại nhân đích thân thỉnh an không phải tốt hơn ư?”

Nghe Đỗ Linh Nhược nói vậy, Ngô Lũng Nghi không hỏi thêm nữa, ông quay sang Ngọc Lâm: “Cô còn có gì muốn dặn dò ta và Mao khanh đại nhân không?”

Nghe câu này, Ngọc Lâm bỗng nhướn mày, nàng xoay người, xiềng xích trên cổ chân ma sát với mặt đất ẩm ướt tạo ra âm thanh không hề chói tai. Trong giọng nói của nàng thoáng chút tinh nghịch: “Nếu hôm nay bệ hạ phán ta cực hình, đại nhân có thể thả ta đi được không? Ta không muốn chết như vậy đâu.”

Ngô Lũng Nghi ngẩn người. Ngọc Lâm lại cười rạng rỡ: “Chỉ là lời nói đùa thôi, đại nhân quên đi nhé. Nhưng ta thật sự có một việc muốn cầu xin đại nhân.”

Ngô Lũng Nghi thu lại thần sắc, ônh nhìn Đỗ Linh Nhược một cái. Đỗ Linh Nhược biết ý lui ra phía sau cửa nách. Lúc này Ngô Lũng Nghi mới đáp: “Cô nói đi.”

Ngọc Lâm hạ giọng: “Việc ta làm, ngoài việc giải oan cho Trịnh Dịch Chi, còn có một mục đích khác là thanh toán đám quan lại sâu mọt ở Hình bộ, kéo Triệu Hà Minh xuống khỏi vị trí đứng đầu Hình bộ.”

Ngô Lũng Nghi nói: “Xét công tâm, Triệu hình thư là một quan tư pháp có lòng trắc ẩn. Có lẽ cô nương nên buông bỏ việc ngày xưa y bỏ mặc cô không cứu…”

“Ta chưa bao giờ bận tâm việc ngài ấy có cứu ta hay không.” Ngọc Lâm giơ tay, vén lọn tóc rũ trước tai: “Chỉ là chừng nào ngài ấy còn ngồi ở vị trí đó thì vụ án Lưu thị giết phu quân sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể rửa sạch oan ức.”

Ngô Lũng Nghi không nhịn được lắc đầu, nhíu mày: “Sao cô vẫn còn nhớ vụ án đó?”

Ngọc Lâm đáp: “Ta không dám quên.”

Ngô Lũng Nghi thở dài: “Cô quá chấp niệm rồi. Nương gia của Lưu thị sớm đã suy bại, bản thân bà ta sống trên đời không có công trạng gì với quốc gia, lại là hạng vô danh tiểu tốt. Cho dù bà ta thật sự có oan khuất cũng không cần thiết vì giải oan cho bà ta mà khuấy động sóng gió, càng không cần phải đánh đổi cả tính mạng của mình.”

“Nhưng ta không chịu nổi.” Ngọc Lâm mím môi: “Bà ấy không có công trạng gì với quốc gia, là hạng vô danh tiểu tốt, nhưng đó đâu phải lỗi của bà ấy. Chỉ vì như vậy mà coi bà ấy như một miếng giẻ rách, dùng để lau sạch tội danh của những kẻ công thành danh toại, ta không chịu nổi, ta thực sự không chịu nổi.”

Nói đoạn, nàng xoay cổ tay, dụi mắt một cái. Ngô Lũng Nghi thấy vậy, hối hận vì mình lỡ lời, giọng nói dần bình tĩnh lại: “Là ta lỡ lời.”

“Không sao.” Ngọc Lâm ngẩng đầu: “Ta biết Tổng hiến đại nhân xưa nay luôn coi trọng đại cục. Vì vậy, ta đã nhờ Đỗ bỉnh bút giao những bản sao hồ sơ gốc của vụ án Lưu thị mà ta từng ghi chép ở Hình bộ cho Mao khanh đại nhân. Dù tâm trí và ký ức của ta có hạn, những gì viết ra không phải toàn bộ hồ sơ, nhưng ta đã cố gắng đánh dấu những điểm mấu chốt. Nếu ta không chết, ta nhất định sẽ dốc sức hỗ trợ Đại lý tự hoàn thiện những chi tiết nhỏ để lật lại vụ án cũ. Nếu ta chết…”

Nàng khựng lại, có chút bất lực tiếp lời: “Mao khanh đại nhân ghét ta, chắc cũng chẳng muốn quan tâm đến ta đâu. Vậy nên ta cầu xin Tổng hiến đại nhân, khi vụ án có kết quả, hãy đến trước bia mộ báo cho ta một tiếng.”

Ngô Lũng Nghi im lặng. Thần Vũ Môn cách đó không xa đã mở cửa, đám đông như mây trôi theo dòng cuốn vào trong. Ngô Lũng Nghi cũng xoay người đi theo, nhưng mới bước ra một bước, ông lại không kìm được quay đầu hỏi: “Người không vì mình trời tru đất diệt, cô không lo cho bản thân mình chút nào sao?”

Ngọc Lâm lắc lắc xiềng xích trên tay: “Cũng không hẳn. Ta là người ham ăn ham uống, ăn ở và đi lại đều cầu kỳ, thực ra ta đối xử với mình khá tốt đấy chứ.”

“Ta không nói chuyện ăn uống đi lại.” Ánh mắt Ngô Lũng Nghi thoáng hiện vẻ đau lòng: “Mà là tương lai của cô.”

“Tương lai?” Xiềng xích kêu leng keng, Ngọc Lâm cong mắt cười, nụ cười có chút trẻ con: “Ta càng giao thiệp với nam nhân lâu, nhìn họ sinh con đẻ cái, xây dựng từ đường, ta lại càng không biết mình còn có thể có tương lai gì. Thực ra sau này ta vẫn muốn làm quan tư pháp.” Nàng nói đến đây, gương mặt rõ ràng đang cười, nhưng giọng nói lại thoáng nghẹn ngào: “Nhưng ta không mọc ra được râu mày thì làm sao mà làm được đây?”

Nàng vừa dứt lời, Ngô Lũng Nghi bỗng thốt ra: “Cô vốn vẫn luôn là một quan tư pháp.” Nói xong, ngay cả chính ông cũng thấy kinh ngạc.

Ngọc Lâm không phủ nhận lời Ngô Lũng Nghi, nàng mỉm cười đáp: “Tổng hiến nói vậy khiến ta cảm thấy thật bất ngờ.”

Cách đó ba bước chân, Ngô Lũng Nghi xoay người lại. Ông do dự một hồi, cuối cùng quyết định nói hết những gì mình đang nghĩ: “Cô bất ngờ cái gì? Cho dù cô bị nhập nô tịch, rồi lại làm nữ hộ, công danh quan chức đều mất sạch, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản được việc cả năm nay cô vẫn luôn xoay vần bọn ta trong chốn pháp ti. Cô nói đúng, hạng người như cô quả thực không có tương lai. Mà ta thì rất mâu thuẫn, ta vừa muốn khuyên cô tìm kiếm sự che chở của người ở Trấn phủ ti kia, theo hắn sinh con đẻ cái, sống một đời yên ổn. Nhưng ta lại vừa muốn thấy cô cùng đứng trên Kim Môn với bọn ta, giữ vững công lý tư pháp, giải oan cho những vụ án trong thiên hạ.”

“Nếu đã như vậy…” Ngọc Lâm tiếp lời Ngô Lũng Nghi: “Đại nhân cứ mặc kệ ta đi.”

Ngô Lũng Nghi không phản đối, chỉ nói: “Việc cô cầu xin, ta hứa với cô. Nhưng ta vẫn hy vọng cô có thể sống sót để đích thân cởi mở nút thắt trong lòng của chính mình.”

“Được, ta sẽ cố gắng.”

Ngô Lũng Nghi mỉm cười, chắp tay hành lễ với nhóm Ngọc Lâm, sau đó một mình bước vào dòng người trước Thần Vũ Môn.



Đám sai dịch Đại lý tự bàn giao văn thư áp giải tù nhân cho cấm quân. Đỗ Linh Nhược tranh thủ lúc trống trải tiến lại gần Ngọc Lâm, hỏi: “Bây giờ cô có muốn ăn chút gì không?”

Ngọc Lâm quay đầu lại: “Nếu là cơm đoạn đầu, ta muốn ăn đào Lý Công.”

“Phì phì phì!” Đỗ Linh Nhược giơ tay đẩy đầu Ngọc Lâm một cái. Thấy nàng bị mình đẩy đến lảo đảo, hắn lại vội vàng đưa tay đỡ, miệng vẫn càu nhàu: “Đừng có xui xẻo thế, chút nữa ta khóc cho cô xem bây giờ.”

Ngọc Lâm bám vào hắn để đứng vững, cười bảo: “Đừng để chút nữa, giờ ngài khóc luôn cho ta xem đi.”

“Không phải chứ cô…” Đỗ Linh Nhược nhìn đống xiềng xích trên người Ngọc Lâm, lòng thấy khó chịu, không nỡ đôi co với nàng nữa, hắn tự thở dài một tiếng, trấn tĩnh lại rồi đổi chủ đề: “Cô nói xem, nếu cô thực sự không sống nổi, Dược ca sẽ thế nào đây…”

Ngọc Lâm ngẩng đầu nhìn lên trời: “Có chút nuối tiếc.”

“Nuối tiếc? Cô hay là Dược ca?”

Ngọc Lâm đáp: “Đương nhiên là ta rồi.”

“Xì, Dược ca thân tâm sạch sẽ chờ cô, cô nuối tiếc cái gì?”

“Chính vì thế nên mới nuối tiếc đấy.” Ngọc Lâm nghiêng đầu nhìn Đỗ Linh Nhược: “Có chút hoang đường, ngài đừng cười nhé. Ta nuối tiếc là trước khi chết vẫn chưa thực sự ở bên Trương Dược.”

“Cô… không phải chứ…” Đỗ Linh Nhược á khẩu.

Ngọc Lâm quay đầu đi, không nhìn vẻ mặt của Đỗ Linh Nhược nữa, cười tiếp lời: “Vẫn là ta quá giữ kẽ. Nếu ta nghĩ thoáng ra một chút thì đã chẳng thèm quản mấy cái cớ của Trương Dược làm gì. Chàng ấy chẳng qua là đời này chưa làm chuyện đó bao giờ nên thẹn thùng xấu hổ mà thôi. Ở miếu Bì Trường, lẽ ra ta nên vạch trần chàng ấy, ưu tiên chuyện làm cho bản thân hài lòng, vậy có phải tốt hơn không.”

Không hiểu sao, lúc này Đỗ Linh Nhược chẳng hề thấy Ngọc Lâm hoang đường. Ngược lại, nhờ kinh nghiệm lăn lộn trong chốn nhân tình thế thái nhiều năm, hắn nghe ra được sự luyến tiếc của nàng. Không chỉ luyến tiếc Trương Dược, mà còn luyến tiếc cả hắn, Trương Mẫn, Tống Ẩm Băng, Lưu Ảnh Liên… Ngoài ra, còn thấp thoáng một nỗi sợ hãi về cái chết mà nàng đang cố sức che giấu.

Trương Dược không có ở đây, lúc này chỉ có Đỗ Linh Nhược đi cùng Ngọc Lâm. Hắn rất muốn an ủi nàng.

“Này.”

“Gì thế?”

Đỗ Linh Nhược bỗng nhiên như làm phép, từ trong tay áo lấy ra một quả đào mật, dùng tay áo lau thật sạch rồi đưa cho Ngọc Lâm: “Đào Lý Công thì không có, chỉ có thứ này thôi.”

Ngọc Lâm liếc nhìn, lập tức không chút do dự đón lấy. Đứng trong gió lạnh trước cửa nách, nàng cắn một miếng thật lớn, vừa gặm đào vừa hỏi: “Trương Dược đâu rồi?”

Đỗ Linh Nhược đáp: “Cô hỏi cái này ta mới thấy sợ đây. Đáng lẽ hôm nay huynh ấy phải mang đao hộ vệ, nhưng không hiểu sao đến giờ này rồi vẫn chưa thấy bóng dáng huynh ấy trên Kim Môn. Có điều lúc này chẳng ai rảnh mà quản huynh ấy đâu. Ta chỉ sợ…”

“Sợ gì?”

“Sợ cây thiết mộc lan nở hoa hóa thành yêu nghiệt, huynh ấy định liều mạng vì tỷ tỷ nhà cô đấy.”

Vừa dứt lời, trên Kim Môn truyền đến tiếng quất roi báo hiệu, thiên tử thăng tọa. Đỗ Linh Nhược thu lại thần sắc, nhận lấy hạt đào trong tay Ngọc Lâm: “Ta còn giấu một quả nữa, lát nữa sẽ đưa cho cô ăn.”

“Hay là ngài đưa luôn bây giờ đi, lát nữa liệu còn cơ hội ăn không?”

“Phì phui!” Đỗ Linh Nhược phi xong không nhịn được mà quệt mặt một cái, khi nhìn xuống thì thấy ống tay áo của mình chẳng biết từ lúc nào đã ướt một mảng. Hắn vội vàng quay người che giấu, bảo cấm quân: “Dẫn nàng qua đó đi.”



Buổi Kim Môn đại nghị ngày hôm ấy,m thiên tử thăng tọa trước, quần thần đứng liệt hàng phía sau, quả là chuyện hiếm thấy trong triều đại này. Phụng Minh đế ngồi trên bậc ngự, lặng lẽ nhìn đám thần tử bên dưới như đàn cá đang bơi về phía ngai vàng của mình.

“Sâm.” Ngài vươn tay về phía Dương Chiếu Nguyệt. Dương Chiếu Nguyệt vội vàng dâng đĩa lát sâm lên cạnh tay ngài. Phụng Minh đế ngậm một miếng, ai ngờ lại bị nước bọt làm sặc, mùi máu tanh trong ngực lập tức sộc lên. Dương Chiếu Nguyệt vội đặt đĩa sâm xuống, vươn tay đỡ: “Bệ hạ đừng vội, hãy thuận khí một chút.”

Phụng Minh đế gạt mạnh tay hắn ra: “Ngươi cố ý đúng không? Ngươi muốn bách quan nói rằng thân thể trẫm không ổn, nói rằng trẫm không có người kế vị đúng không?”

“Nô tì không dám!” Dương Chiếu Nguyệt định quỳ xuống nhưng lại bị Phụng Minh đế giữ chặt: “Không được quỳ!”

Thốt ra câu này, Phụng Minh đế coi như nhận ra mình đã mất bình tĩnh. Ngài tự vỗ vào mặt mình, ép bản thân phải bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn cuộn trào sóng gió. Đăng cơ hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên ngài sợ phải nhìn thấy bách quan Lương Kinh. Ngay cả khi lúc này họ đều cúi đầu im lặng, Phụng Minh đế dường như vẫn nghe thấy từng trận chế nhạo và giễu cợt bốc lên từ dưới bậc ngự, theo làn gió lạnh dần trở nên ồn ào, bay ra ngoài thành Lương Kinh.

“Thiên tử cũng làm cái trò giết người diệt khẩu…”

“Minh quân gì chứ, nhân quân gì chứ, chỉ là một lão cẩu hoàng đế mà thôi…”

“Đúng, cẩu hoàng đế..”

“Cẩu hoàng đế…” Phụng Minh đế từ trong cổ họng rít ra một tiếng như vậy, khiến Dương Chiếu Nguyệt giật mình tưởng mình nghe lầm.

“Bệ hạ… Người… Người nói gì cơ ạ?”

Lỗ tai Phụng Minh đế ù đi, những lời tâm địa gian ác trong trí tưởng tượng của ngài như dòng nước bẩn quấy đảo tâm can. Trong dạ dày ngài dâng lên từng đợt chua loét, xộc thẳng lên thất khiếu*. Phụng Minh đế một tay ấn ngực, bảo Dương Chiếu Nguyệt: “Đỡ trẫm ngồi cho vững. Ngươi nghe cho kỹ, ngươi cứ đứng ngay cạnh trẫm, dù thế nào cũng không được để trẫm ngồi không vững.”

*Thất khiếu (七窍) là bảy lỗ trên vùng đầu mặt con người, bao gồm hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi và một miệng, đóng vai trò quan trọng trong việc cảm nhận thế giới thông qua các giác quan.

“Vâng… nô tì hiểu rồi.”

Trong lúc nói chuyện, quần thần đã đứng vào vị trí chỉnh tề, dưới bậc ngự im phăng phắc. Sự tĩnh lặng này nếu là trước đây thì quả là bình thường, nhưng hôm nay lại khiến Phụng Minh đế bồn chồn lo lắng. Ngài cũng chẳng đợi quan viên Thông chính ti mở lời xướng tấu, mà tự mình đứng dậy, nói vọng xuống dưới.

“Chẳng phải các ngươi dâng tấu yêu cầu được diện kiến trẫm sao? Các ngươi có cả ngàn vạn việc muốn tấu đúng không? Hả? Trẫm đến rồi đây, trẫm ngồi vững vàng ở đây rồi, các ngươi thấy trẫm rồi, sao không nói gì? Tấu đi chứ!”

Nói đoạn, ánh mắt ngài quét về phía Ngô Lũng Nghi và Mao Hành: “Tam ti, án mưu nghịch! Các ngươi tấu đi chứ!”

Bách quan nhìn nhau, rõ ràng đều cảm nhận được sự bất thường trong cảm xúc của thiên tử. Mao Hành chỉnh đốn nghi thái dung mạo, một mình bước ra khỏi hàng: “Vụ án kỳ thi xuân, thần đã tấu trình rõ ràng trong bản tấu. Bệ hạ hôm nay đích thân phán định, liệu có truyền gọi án phạm để…”

“Truyền!” Phụng Minh đế ngắt lời Mao Hành, chộp lấy bản tấu của ông, một tay rũ mở, đọc to mấy cái tên trong đó: “Ngọc Lâm, cống sinh Giang Sùng Sơn, Khoa nội liêm… Hình bộ Triệu Tề… Triệu Tề, Triệu Tề còn kéo theo ai nữa? Đám súc sinh ở Hình bộ đại nghịch bất đạo, ngu như chó lợn đúng không? Được, truyền hết lên, truyền hết lên đây cho trẫm!”