Đỗ Linh Nhược áp giải Ngọc Lâm lên Kim Môn. Gió cao lồng lộng trên đỉnh mái hiên thổi mây trên trời cuốn đi như nước chảy.
Trời vẫn tối đen, đoàn người áp giải tù nhân không thắp đèn. Ngọc Lâm ngửa mặt, trước mắt trời đất hỗn độn, đình đài lầu các như bóng ma trong áng mây dày đặc, mà Kim Môn cách đó không xa lại huy hoàng như một thế giới khác, đại trận tạo ra bởi vô số chiếc đèn sáng khiến nàng lóa mắt, không thể nhìn rõ bất cứ ai.
Ngọc Lâm cảm thấy hơi chóng mặt, nàng dứt khoát nhắm mắt lại, mặc cho xiềng xích sắt dẫn dắt nàng bước lên cầu ngự, đi xuyên qua vô số quan lại thân vận quan bào màu đỏ, những nhân gian cầm thú cuối cùng cũng được dẫn đến một nơi gió lộng.
Các ban liệt* triều kinh đều ở sau lưng nàng, nàng không nhìn thấy ánh mắt của bách quan. Một mình nàng ngẩng đầu, trước mắt là những bậc thềm ngự dài bất tận, trên đỉnh thềm là Phụng Minh Đế và Dương Chiếu Nguyệt đứng đó. Một người buông tay đứng nghiêm, một người như dã thú ngồi cảnh giới trên bậc thềm trống trải, dường như đã đợi nàng từ lâu.
*Ban liệt chỉ ngôi thứ trong triều là các quan giai, phẩm cấp.
“Quỳ xuống.”
Mệnh lệnh cấm quân ban ra, đám tù nhân đều bị ép quỳ rạp xuống đất. Tiếng xiềng xích leng keng vừa lẻ loi vừa chói tai. Không ai nói lời nào, chỉ có Đường quan Hình bộ Triệu Tề vì quá lạnh mà xương cốt run bần bật, trong cổ họng không ngừng phát ra tiếng rên ri.
Ngọc Lâm quỳ ở vị trí đầu tiên, nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn Triệu Tề một cái. Mấy ngày trước ông ta còn y quan chỉnh tề, cùng Ngô Lũng Nghi, Mao Hành ngồi trên công đường Tam ti tìm cách xóa sổ Ngọc Lâm. Hôm nay lại quỳ sau lưng nàng, co vai rụt cổ, hận không thể rúc thẳng đầu vào trong ngực.
Bên ngoài ban liệt, Mao Hành đợi đám tù nhân quỳ định xong mới cầm hốt tâu: “Bệ hạ, cống sinh Giang Sùng Sơn mang theo vật cấm gian lận thi cử, cấu kết với quan nội liêm kỳ này và Đường quan Hình bộ Triệu Tề để vu hãm cống sinh Trịnh Dịch Chi. Thông qua Đại lý tự và Ô Đài thẩm tra rõ ràng, tội trạng là thật. Đại lý tự đã cách chức thu giam các quan viên Hình bộ có liên quan, chiếu theo tội danh định tội từng người và đã trình lên bản tấu ngày hôm kia, kính xin bệ hạ định đoạt.”
Phụng Minh đế vẫn cầm bản tấu của Mao Hành trong tay, gió thổi giấy tờ kêu phần phật. Ngài nhìn những dòng chữ trên đó, lạnh lùng nói: “Trượng, đồ, lưu…* cái gì cũng có, nhưng không có lấy một án tử hình nào nhỉ.”
*Trượng: chịu hình bằng gậy. ; Đồ: chịu tù khổ sai. ; Lưu: chịu lưu đày.
Cả triều im phăng phắc, chỉ có Mao Hành bước ra thưa: “Khởi bẩm bệ hạ, vụ án này còn một tình tiết khác, thần không dám vọng định. Văn chương Giang Sùng Sơn mang theo là do nữ hộ Lương Kinh Ngọc Lâm viết, trong đó…”
Nói đến đây Mao Hành khựng lại, quay đầu nhìn Ngọc Lâm đứng đầu đám tù nhân, cân nhắc câu chữ, cuối cùng vẫn không đọc ra bốn chữ ‘Ngô Chiếu Bán Tử’.
“Trong đó có bốn chữ nghịch ngôn, nguyền rủa thiên tử, bất kính quân phụ. Vì nghịch văn này xuất phát từ khoa trường, nhưng từ chủ khảo nội kỳ đến quan đứng đầu Hình bộ đều bao che cho Giang Sùng Sơn, che giấu lời lẽ bất kính này tầng tầng lớp lớp, mãi đến khi Tam ti tái thẩm mới tra rõ tội trạng này, nay bẩm báo thánh thượng…”
“Vậy thì đều giết hết—”
Chữ “giết” kéo rất dài. Vừa dứt lời, Phụng Minh đế ho liền mấy tiếng, ho đến mức khom lưng gập người, mắt vằn tia máu. Nếu không có Dương Chiếu Nguyệt bên cạnh đỡ lấy, e rằng đã ngã nhào.
Bách quan thấy vậy không khỏi nhìn nhau. Vì có quan Ngự sử đứng bên cạnh ghi chép ngôn hành, họ không dám lên tiếng bàn tán. Thế nhưng Phụng Minh đế đột nhiên cao giọng, quát tháo một cách kỳ quặc: “Thân thể trẫm tốt lắm!”
Bách quan tĩnh lặng. Trong bầu không khí im lặng quái dị đó, Ngọc Lâm dần nhìn rõ khuôn mặt đã lộ rõ vẻ điên cuồng trên bậc thềm kia.
Trong cõi u minh, một cảm giác cứu rỗi vô cớ xuyên qua đám người ở Kim Môn, nhẹ nhàng và dịu dàng ôm lấy nàng, giống như một đôi bàn tay từng bảo vệ nàng, lập tức sưởi ấm cơ thể đang lạnh cứng của nàng. Tuy nhiên, nàng chưa kịp suy nghĩ kỹ xem sự cứu rỗi đó đến từ đâu thì lại nghe Phụng Minh đế gằn giọng: “Các ngươi đang nghĩ gì?”
Ngài giơ tay chỉ vào khoảng không, tiếng sau cao hơn tiếng trước: “Trẫm hỏi các ngươi, các ngươi câm họng không nói lời nào, từng người một đang nghĩ cái gì hả?”
Bách quan đang nghĩ gì? Thực tế thiên tử và bách quan luôn có sự ăn ý ngầm. Bách quan đang nghĩ xem hôm nay trên triều có kẻ nào không sợ chết dám nhắc đến bản Để báo kia, chất vấn thiên tử một câu: “Tại sao lại giết người diệt khẩu?” Mà câu chất vấn chưa chắc đã thốt ra đó lại như một thanh kiếm treo ngược trên đầu, khiến Phụng Minh đế lúc nào cũng lo sợ.
Vì vậy, sự im lặng giống như một lời cười nhạo. Gân xanh trên trán Phụng Minh đế dần hiện lên, ngón tay bấu chặt vào cánh tay Dương Chiếu Nguyệt, cưỡng ép bản thân ổn định tinh thần, nhưng trong ngực từng đợt buồn nôn cứ trào lên.
Cuối cùng, trong sự im lặng, bỗng truyền đến một giọng nữ nhân.
“Tội nữ xin hỏi, giết thế nào?”
Phụng Minh đế hạ mắt, lúc này mới dời tầm mắt xuống Ngọc Lâm dưới bậc ngự. Bộ tù phục trên người nàng quá mỏng, nàng lạnh đến mức môi xanh tái, tóc dài bay loạn, dáng hình tiều tụy.
Phụng Minh đế nhất thời hốt hoảng, trước mắt hiện lên một khuôn mặt đã lâu không nhớ tới. Giống quá, thật giống… Triệu Hồ Linh. Tại sao trước đây ngài không nhận ra, vị Thiếu ti khấu trẻ tuổi kia lại giống Triệu Hồ Linh đến thế.
“Ngươi…” Mạch máu xanh trên trán Phụng Minh đế lồi lên: “Trẫm cho phép ngươi nói chưa?”
Ngọc Lâm lại ngoái đầu nhìn bách quan đang im lặng, quay lại mỉm cười: “Nhưng nếu tội nữ không mở miệng, bệ hạ có thể để ai mở miệng đây?”
Dương Chiếu Nguyệt đỡ cánh tay Phụng Minh đế, cảm nhận rõ ràng cơ thể chủ tử mình đang run rẩy không kìm được. Nhớ đến việc ngài nôn ra máu hôm trước, lại nghĩ đến tình nghĩa chủ tớ sinh tử có nhau, vinh nhục cùng hưởng, hắn không nhịn được lên tiếng: “Bệ hạ, xin người đừng nóng nảy, hãy bảo trọng long thể.”
Phụng Minh đế không đáp, Dương Chiếu Nguyệt chỉ nghe thấy tiếng nuốt khan, trong gió xung quanh dường như có một mùi máu tanh nhàn nhạt, khiến lòng hắn lạnh lẽo.
Dưới bậc ngự, Ngọc Lâm bình thản tiếp tục: “Ta từng nhận ân điển của bệ hạ, được xá tội chết, làm nữ hộ, nhưng ta không nhớ ơn vua, cuồng vọng bất kính, viết nghịch ngôn nhục mạ quân phụ, sỉ nhục thiên tử. Ta đáng tội lăng trì, tru di cửu tộc. Nghĩ lại ta là nữ hộ, nay không phu quân, không con cái, trong tộc phả chỉ có mình ta, nên ta không cầu xin xá miễn, ta nhận tội và nhận lấy kết cục của mình. Nhưng kẻ đã mang nghịch văn của ta vào khoa trường, đưa bài thi vào đó là cống sinh Giang Sùng Sơn. Kẻ này mưu đồ đem lời đại nghịch bất đạo đó truyền bá khoa trường, công bố thiên hạ, tội của hắn so với ta còn nặng hơn sơn hải. Ta nay chịu tội lăng trì diệt tộc, vậy hắn thì giết thế nào?”
Phụng Minh đế nhìn chằm chằm Ngọc Lâm, yết hầu lăn lên cuộn xuống, ngón tay bóp mạnh khiến cánh tay Dương Chiếu Nguyệt đau nhói.
Ngọc Lâm nhìn Mao Hành, bình thản nói: “Ta tuy là tội nhân, nhưng cũng xuất thân từ pháp ti, ta có thể thay Mao khanh đại nhân viện dẫn điều và luật để bàn về hình phạt của Giang Sùng Sơn không?”
Mao Hành đanh mặt lại, hừ lạnh một tiếng, nhưng lại mặc nhiên đồng ý yêu cầu của Ngọc Lâm.
Ngọc Lâm quay lại nói: “Nếu muốn bàn về hình phạt của Giang Sùng Sơn, bản triều có hai vụ án có thể dẫn chứng. Vụ án thứ nhất là án thơ ngô đồng của Hàn lâm học sĩ Trần Hạnh Lâm năm kia. Trần Hạnh Lâm say rượu làm thơ, từng viết ‘Cây ngô đồng ngoài thành đã héo tàn quá nửa’, sau đó bị Trấn phủ ti bắt vào chiếu ngục vì tội nguyền rủa quân phụ nên chịu hình trượng đánh đến chết. Còn những kẻ kêu oan cho ông ta đều bị coi là đồng đảng, quan viên bị liên lụy mất chức rất nhiều, những quan viên đó đến nay một nửa vẫn còn trong ngục chưa được xá miễn. Đó là vụ án thứ nhất.”
Nói đến đây nàng khựng lại, hít một hơi thật sâu, liếc nhìn Triệu Hán Nguyên và Triệu Hà Minh trong hàng ngũ quan lại. Triệu Hán Nguyên không nhìn nàng, còn Triệu Hà Minh qua bóng lưng vài người, khẽ lắc đầu với nàng.
Ngọc Lâm thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu đối diện Phụng Minh đế, nói tiếp: “Vụ án thứ hai dẫn từ Vấn Điều Hình Lệ do Triệu hình thư biên soạn. Năm Phụng Minh thứ hai mươi, trong kỳ thi Hương tại Lương Kinh, thí sinh làm văn không tránh kỵ húy thiên tử, sỉ nhục thánh nhân, sau khi tra ra, thí sinh đó và Học chánh quan đều mắc tội. Thí sinh Mạnh Nguyên xử tử thắt cổ, gia quyến sung công; gia tộc thông gia là tộc Đặng thị bị liên đới, Đặng Triệu Đồng bị bãi quan, lưu đày tới Lũng Tây. Phụ thân của Đặng Triệu Đồng vốn kế thừa tước vị tổ tông cũng vì thế mà bị giáng làm thứ dân, toàn bộ ruộng đất và nô tì dưới tên đều bị kê biên sung công.”
Sau khi những lời này thốt ra, ánh mắt bách quan dần đổ dồn về phía phụ tử Triệu gia. Đến lúc này ai nấy đều hiểu mục đích của Ngọc Lâm. Tình sư trò một thuở, nàng dường như vẫn hận Triệu Hà Minh thấu xương, dù bản thân phải chết cũng muốn kéo theo cả tộc Triệu thị chịu tội chung.
Phụng Minh đế chậm rãi đẩy Dương Chiếu Nguyệt ra, bước chân hư ảo đi xuống bậc ngự, vừa đi vừa gọi Mao Hành: “Đại lý tự khanh, ngươi nói xem.”
Mao Hành chắp tay: “Khởi bẩm bệ hạ, đã có tiền lệ, tự nhiên nên lấy đó làm gương để định tội Giang Sùng Sơn. Tuy nhiên, thần có một lời: huynh trưởng của Giang Sùng Sơn lâu năm trấn thủ Úc Châu, là tướng lĩnh có công huân; tỷ tỷ hắn là Giang Huệ Vân cũng từng theo huynh trưởng thủ thành, có cáo mệnh trên người. Mong bệ hạ niệm tình công lao của huynh muội họ với quốc gia mà khoan hồng độ lượng.”
Phụng Minh đế không phủ định cũng không khẳng định, cơ thể lại loạng choạng thấy rõ. Dương Chiếu Nguyệt định tiến lên nhưng bị Phụng Minh đế vung tay chặn lại.
Mao Hành đợi Phụng Minh đế đứng vững mới tiếp: “Còn về thân tộc Giang gia…”
Ai ngờ Mao Hành chưa nói xong, bỗng nghe thiên tử cười lạnh một tiếng: “Triệu Hán Nguyên.”
Triệu Hán Nguyên nghe gọi liền ngẩng đầu, thấy Phụng Minh đế đang cười âm hiểm nhìn mình, chế giễu: “Vị nguyên lão ba triều như ngươi hôm nay chắc không ngờ tới nhỉ, lại vì con cháu nhà thông gia mà mắc tội.”
Triệu Hán Nguyên cầm hốt bước ra khỏi hàng ngũ. Ông ta tuổi già sức yếu, mang bệnh thâm niên nên hành động chậm chạp. Khoảng cách mười trượng mà ông ta phải lê từng bước rất lâu mới đến cạnh Mao Hành, quỳ xuống tâu: “Thần già nua vô dụng, dung túng thân tộc phạm tội tày đình, thực sự hổ thẹn không dám xin xá tội, chỉ có một lời tâm huyết muốn tâu với bệ hạ.”
“Nói.”
Triệu Hán Nguyên chậm rãi ngẩng đầu: “Lão thần cả gan xin bệ hạ bước lại gần nghe một lời.”
Phụng Minh đế nghe vậy đứng trên bậc thềm trầm ngâm một hồi, cuối cùng phẩy tay ra hiệu Mao Hành lui xuống, lại gạt Dương Chiếu Nguyệt ra, một mình đi xuống bậc thềm cuối cùng, đến trước mặt Triệu Hán Nguyên.
“Nói đi.”
Triệu Hán Nguyên hơi nhổm người dậy: “Lão thần bệnh lâu, gần đây thường mơ thấy Triệu phi nương nương…”
“Câm miệng!” Phụng Minh đế đột ngột cúi người, nghiến răng nói: “Ngươi câm miệng cho trẫm.”
Triệu Hán Nguyên lại không tuân chỉ, khẽ khàng nói: “Thần hiểu, bệ hạ từ lâu đã muốn tịch thu gia sản của thần rồi. Thần không ngăn cản bệ hạ, chỉ là năm đó đạo thủ thư của bệ hạ do chính Triệu phi nương nương đưa tới, thần vẫn luôn cất giữ trong nhà. Thủ thư là bút tích của bệ hạ, lệnh chỉ trong đó thần không điều gì không làm theo, ý tứ xót thương của người thần lại càng ghi tạc trong lòng. Nay đất đai tiền bạc trong nhà thần đều là bệ hạ ban cho, thần không dám vọng cầu, duy chỉ có đạo thủ thư đó…”
“Triệu Hán Nguyên!”
Triệu Hán Nguyên ho rồi cười một tiếng, hoàn toàn không màng đến cơn thịnh nộ của Phụng Minh đế, tiếp tục: “Thần chỉ sợ khi tịch thu gia sản, thủ thư bị lộ ra hoặc hư hại, lúc đó thần dù chết vạn lần cũng làm sao có thể bù đắp được đây.”
Đạo thủ thư trong miệng Triệu Hán Nguyên thực chất là mật lệnh điều động thuốc nổ của phiên khố* Úc Châu, đúng là bút tích của Phụng Minh đế. Hơn hai mươi năm trước, Triệu Hồ Linh tình cờ nhìn thấy nó trên bàn viết của huynh trưởng mình nên sinh nghi, cuối cùng vì thế mà phát hiện ra chuyện Phụng Minh đế cùng Triệu Hán Nguyên mưu đồ làm vỡ đập Úc Châu. Dù sau khi Triệu phi bị điên, mọi bằng chứng đều bị tiêu hủy, nhưng Phụng Minh đế không ngờ Triệu Hán Nguyên lại không đốt mật lệnh đó đi mà giữ lại đến tận hôm nay để ép ngài phải bảo vệ Triệu gia.
*Phiên khố: Kho tài chính của cơ quan Bố chính sứ ti ở cấp tỉnh thời Nhà Minh và Nhà Thanh. Nhiệm vụ chính của cơ quan này là thu thuế, quản lý tài chính tỉnh, cấp phát tiền lương cho quan lại, quản lý kho bạc.
Phụng Minh đế nhìn Ngọc Lâm, chỉ cảm thấy thái dương đau nhức từng cơn. Rõ ràng, người nữ nhân này muốn dùng cái chết để đổi lấy việc Triệu gia mắc tội, đã cắn chặt là nhất quyết không buông.
Phụng Minh đế nén cơn đau, cố gắng giữ giọng bình thản: “Huynh muội Giang gia có công nên xá miễn, còn phụ tử Triệu gia là trụ cột của trẫm, cũng nên xá miễn cho họ.”
“Ta không phục.”
Không ngoài dự đoán, tiếng nói này vẫn đến từ Ngọc Lâm. Phụng Minh đế gân xanh nổi đầy trán, quát: “Hỗn xược, người đâu!”
“Nếu định vả miệng ta, chi bằng hãy cắt lưỡi ta đi.”
Lời này vừa thốt ra, Triệu Hà Minh cũng không màng đến lễ nghi Kim Môn nữa, gạt đám quan lại phía trước bước ra: “Tiểu Phù, đừng nói nữa.”
Ngọc Lâm nhìn chàng: “Hình thư đại nhân không cần thương hại ta, ta vốn đã không định tha cho ngài. Hơn nữa trước kia khi ở trong ngục ta đã chịu đủ nhục nhã rồi, ta đã quen và cũng suy nghĩ thông suốt, ta sẽ không làm khó chính mình đâu.”
Nàng nói xong, nghiêng người nhìn đám tù nhân sau lưng: “Các người có thấy oan ức không?”
Vừa dứt lời, một trận nức nở truyền đến. Ánh mắt Ngọc Lâm dừng lại trên người Đường quan Hình bộ Triệu Tề.
“Khóc rồi à?”
Triệu Tề run rẩy: “Ngươi…”
“Giờ ông đã biết cả đời này của ông coi như xong đời chưa?” Dưới ánh đèn rực rỡ, vị Triệu đường quan nhìn rõ khuôn mặt thanh tú mà dịu dàng kia.
“Vậy nên, ông đã hiểu vì sao Trịnh Dịch Chi lại khóc chưa?” Giọng nàng vẫn đè cực thấp, chỉ đủ cho Triệu Tề nghe thấy.
“Ngươi…” Triệu Tề không ngừng lặp lại chữ “ngươi”, đầu gối không kìm được nhích về phía Ngọc Lâm. Ngọc Lâm vẫn bình thản nhìn ông ta, giọng không chút gợn sóng: “Ông còn thấy một cống sinh đất khách quê người là không đáng kể nữa không?”
“…”
“Ông còn cho rằng dùng luật pháp để giết người sẽ không gặp báo ứng sao?”
Triệu Tề vươn tay chộp lấy ống tay tù phục của Ngọc Lâm. Hành động này lọt vào mắt Cấm quân, lập tức có người tiến lên đè nghiến ông ta xuống đất. Ngọc Lâm bị ông ta kéo làm cơ thể loạng choạng, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên: “Ông còn dám nữa không?”
Triệu Tề không nhịn nổi nữa, lớn tiếng mắng: “Kẻ ngươi hận là lão sư của ngươi, sư trò các ngươi đấu đá thế nào không quan quan đến ta, tại sao ngươi phải quấn chết lấy ta? Ta vô tội mà! Ngươi nói Trịnh Dịch Chi không đáng kể, đúng, ngươi nói đúng, nhưng Triệu Tề ta cũng chỉ là một kẻ không đáng nói đến thôi mà…”
“Nói đúng lắm, ông đúng là không đáng nói đến.” Ngọc Lâm bỗng nhiên cao giọng: “Vậy kẻ chủ mưu ép ông xử sai oan án gian lận, khiến ông bỏ sót nghịch văn là ai?”
Triệu Tề ngẩn người, sau đó một lời đập tới như sấm bên tai: “Triệu đại nhân, họ sẽ không cứu ông đâu. Ông hãy tự cứu lấy mình, cũng là cứu lấy những thuộc cấp vô tội này của ông!”